Xuyên Thành Pháo Hôi Ngày Ngày Ăn Dưa Ở Thập Niên 70 - Chương 512

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:08:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mắt bà Lưu tít thấy mặt trời nữa: "Tốt !"

 

"Đợi đến ngày chúng cháu thì cháu đưa cho ạ! Nhất Nhất bây giờ mỗi ngày đều cái đài đó, đợi ngày chúng cháu rời thì đưa cho nhé!"

 

"Được hết, hết mà."

 

"Còn một thứ khác nữa, hai xem cái nào cần ạ, nếu cần thì giúp cháu tìm trong thôn xem ai nhé?"

 

"Không thành vấn đề, cứ để chúng lo."

 

"Dạ, đa tạ hai đại nương ạ."

 

……

 

Năng lực của các đại nương quả nhiên là cực kỳ lợi hại, Lâm Họa và Tần Thắng liệt kê một bản danh sách những thứ mang , trực tiếp đưa bản danh sách cho các bà , quá hai ngày, đại nương mang bản danh sách tranh mua sạch sành sanh trở .

 

Lâm Họa những ký hiệu kèm mỗi món đồ danh sách là hai họ giải quyết xong chuyện .

 

"Đại nương, hai giỏi thật đấy, mới hai ngày xong xuôi cả ."

 

"Đâu ? Đó là vì đồ của cháu chất lượng , bọn họ đều tranh đòi lấy đấy chứ!"

 

" đúng đúng, chính thế đấy, đồ trong nhà cháu nếu hai chúng thực sự lấy nhiều tiền thế thì bao trọn hết cả , là đồ , ai mà chứ?"

 

Lâm Họa hai đang tâng bốc , nhưng vẫn cảm thấy vui.

 

Ba trò chuyện bắt đầu buôn chuyện bát quái.

 

Bà Vương: "Thanh niên tri thức Lâm, cháu ? Thẩm Lai Đệ và Cố Thịnh Quốc ly hôn đấy!"

 

Lâm Họa trợn tròn mắt: "Thật giả thế ạ?" Nam nữ chính thế mà ly hôn ?

 

Lâm Họa tò mò: "Sao đang yên đang lành ly hôn ạ? Chẳng Thẩm Lai Đệ đỗ đại học ? Cô học trường là ngay một cái bát sắt chắc chắn mà! Nhà họ Cố ngốc ?"

 

Bà Vương lắc đầu cảm thán: "Chẳng thế ? Nhà họ Cố đúng là ngốc nghếch thật , rõ ràng cái bát vàng trong tay mà trực tiếp vứt như thế, cũng ngốc đến mức đó nữa."

 

Bà Lưu phụ họa: "Chẳng là ngốc ? Một vợ tiền đồ rộng mở như thế mà vứt bỏ, cũng nhà bọn họ đang nghĩ cái gì nữa."

 

"Nghe là, hình như là do mụ Liễu đáng ghét giở trò đấy."

 

"Hả?" Bà Liễu ? thật là cực phẩm nha! Thế mà náo loạn đến mức nam nữ chính đều ly hôn .

 

"Chuyện là thế nào ạ?"

 

Bà Vương và bà Lưu mỗi một câu kể đầu đuôi sự việc.

 

"Hả? Bọn họ cái mặt dày để tính kế cái công việc đó chứ? Chẳng bọn họ phân gia ạ?"

 

……

 

Chương 425 Bộ mặt tham lam

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-phao-hoi-ngay-ngay-an-dua-o-thap-nien-70/chuong-512.html.]

Lâm Họa chỉ bà Vương kể thôi cũng thể hình dung rõ ràng bộ mặt tham lam xí của bà Liễu và những .

 

"Vậy, chuyện Thẩm Lai Đệ và Cố Thịnh Quốc ly hôn, cái công việc đó sắp xếp thế nào ạ?"

 

Bà Vương: "Nghe nhà họ Cố đe dọa con bé Lai Đệ rằng, nếu ly hôn thì công việc để cho nhà họ Cố."

 

"Hả? Cố Thịnh Quốc cũng nghĩ như ?"

 

Bà Vương: "Cũng rõ lắm. nghĩ con bé Lai Đệ học đại học, công việc nó cũng thể tiếp tục nữa, chi bằng cứ để cho Thịnh Quốc thôi, dù nó còn nuôi hai đứa con mà."

 

Lâm Họa gật đầu, đúng là nuôi con thì tốn kém ít.

 

"Vậy... cuối cùng thì ạ?"

 

Bà Lưu: "Nghe bọn họ náo loạn mấy ngày , cuối cùng các bậc trưởng bối của hai nhà Cố, Thẩm đều mặt."

 

"Náo loạn lớn đến thế ạ?" Chẳng lẽ là vì bên ở xa quá nên rõ tình hình?

 

Bà Vương: "Náo loạn thì cũng lớn lắm, chủ yếu là cứ tranh chấp mãi thôi, định luận gì, con bé Lai Đệ cũng sắp học đại học , thời gian để dây dưa mãi nên chỉ đành mời trưởng bối đến quyết định thôi."

 

Bà Lưu: "Là do Lai Đệ để công việc cho nhà họ Cố mà, cho nên mới thành thế."

 

Lâm Họa: "Ồ ồ! Cháu bảo mà!"

 

"Cho nên..."

 

Bà Vương: "Cho nên , các bậc trưởng bối của hai nhà vẫn còn khá là thấu tình đạt lý, nghĩ là hai đứa ly hôn là nhất, nên khuyên nhủ lâu."

 

Bà Lưu bổ sung: "Chỉ là thành công, đó nghĩ con bé Lai Đệ học đại học cũng thể tiếp tục công việc , nên chủ để công việc cho thằng Thịnh Quốc, nhưng công việc coi như là mua từ Lai Đệ, nhưng vì Lai Đệ còn trả tiền cấp dưỡng cho con, cho nên mỗi tháng thằng Thịnh Quốc còn đưa cho nó một phần ba tiền lương, nhưng chỉ cần đưa trong vòng hai năm là ."

 

Lâm Họa gật đầu, cách phân chia còn coi như hợp lý, ít nhất Thẩm Lai Đệ cũng trắng tay.

 

"Cô cần hai đứa con ạ? Trước đây chẳng đ.á.n.h với chồng là vì bà hình như thương hai đứa trẻ ?"

 

Bà Vương và bà Lưu lắc đầu, đến chuyện cả hai đều cảm thấy như cô quả thực chút nhẫn tâm, con cái mới gọi nhẫn tâm bỏ mặc bọn trẻ như .

 

Bà Vương: "Nó còn học, thể mang theo con , ai trông con cho nó đây?"

 

Bà Lưu đối với trẻ con thì luôn tràn đầy lòng thương cảm: "Hai ly hôn ảnh hưởng lớn nhất chính là hai đứa trẻ . Người vẫn kế thì cha dượng, những ngày tháng của bọn trẻ sống thế nào đây?"

 

Bà Vương lúc cũng gật đầu phụ họa theo.

 

Trong lòng hai bao giờ nghĩ rằng Cố Thịnh Quốc sẽ cưới vợ nữa, dù bây giờ cũng chỉ là một đàn ông hừng hực sức sống đang ở độ tuổi tam thập nhi lập, chắc chắn sẽ cưới vợ khác thôi.

 

Bà Vương: "Theo thấy , hai đứa nhất là đừng ly hôn, tiền đồ của con bé Lai Đệ đang rộng mở thế , thằng Thịnh Quốc là đầu óc mụ mị ? Nên mới vứt bỏ một cái tiền năng như thế."

 

Bà Lưu nghĩ đến điểm cũng cảm thấy hiểu nổi.

 

Lâm Họa nghĩ lẽ là vì tham vọng của nguyên nữ chính đạt , mà Cố Thịnh Quốc hiện tại rõ ràng còn phù hợp với mục tiêu ban đầu cô đặt nữa .

 

Cộng thêm tất cả những chuyện xảy gần đây, thứ đều đang thúc đẩy cô đưa lựa chọn , ước chừng trong mắt cô chuyện đều diễn một cách tự nhiên như .

Loading...