Xuyên Thành Pháo Hôi Ngày Ngày Ăn Dưa Ở Thập Niên 70 - Chương 487

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:06:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chính là kiểu tương tự như "thoắt cái một năm trôi qua" , đoạn giữa trực tiếp lược bỏ luôn, cho nên một năm của hai họ trôi qua bình lặng, cũng chuyện kỳ quặc gì xảy .

 

Lúc đó Lâm Họa cũng chỉ nghĩ một lát quẳng chuyện đầu.

 

Lúc , nghĩ đến việc Thẩm Lai Đệ cư nhiên giấu Cố Thịnh Quốc tham gia cao khảo, liệu đồng nghĩa với việc tình cảm giữa hai họ vẫn xảy vấn đề? Giữa họ hề vì sự rút lui của Ngô Thanh mà gương vỡ lành?

 

“Thẩm Lai Đệ tham gia cao khảo đó là chuyện mà, nhà họ Cố cũng là từng lính, chắc đến nỗi ngu thế chứ?”

 

Lâm Họa hiểu, cô hiểu sự phức tạp của nhân tính.

 

Chỉ thấy Tần Thắng vẻ mặt phức tạp: “Em đừng bỏ qua bản tính xa của đàn ông, bây giờ Cố Thịnh Quốc còn là quân nhân họ Cố tiền đồ xán lạn ở bộ đội như nữa , bây giờ chỉ là một nông dân bình thường ở đại đội, nếu chủ nghĩa đại nam t.ử của trỗi dậy, để vợ ưu tú hơn , thì thực sự khả năng là sẽ đồng ý .”

 

Anh xong, Lâm Họa và bà Vương im lặng một lát.

 

Thẩm Lai Đệ vốn dĩ công việc ở huyện mà, thế thì vẫn là ưu tú hơn còn gì?”

 

“Khoảng cách từ đại đội đến huyện thành còn tới nửa tiếng đồng hồ, nhưng nếu cô thi đỗ học , thì còn là nửa tiếng đơn giản như nữa, trời cao đất xa, kiểu gì cũng sẽ lo lắng...”

 

Hai lập tức hiểu ý tứ sâu xa trong lời của , im lặng, lý do quả thực xác đáng.

 

Một lúc , bà Vương tiếp tục : “Chuyện phát hiện thì cứ thế mà trôi qua, nếu phát hiện thì to chuyện đây, cũng nhà họ Cố sẽ phản ứng gì?”

 

Cũng , bây giờ thi thì cũng thi , điều khiến tò mò là, nếu chuyện lộ thì sẽ thế nào?

 

“Cứ chờ xem, nếu cô thi đỗ thì còn đỡ, nếu thi đỗ thì sớm muộn gì cũng thôi.”

 

Lâm Họa cảm thấy nữ chính là một trọng sinh, đối với chuyện quan trọng thế chắc chắn sẽ chuẩn từ sớm, cộng thêm việc là con gái cưng của ông trời, thể thi đỗ chứ?

 

Bà Vương chuyện , trong lòng vẫn còn chút may mắn, kỳ thi cao khảo khó như , cô cũng chắc thi đỗ, chừng chuyện sẽ chìm nghỉm luôn.

 

……

 

Sau khi Lâm Họa trò chuyện xong với bà Vương, cả nhà ba mới chuẩn về nhà.

 

Nhất Nhất gặm sạch phần nhân thịt, chỉ còn lớp vỏ bánh, bé cẩn thận giữ vững truyền thống lãng phí lương thực, đưa lớp vỏ bánh cho cha .

 

Tần Thắng vô cùng bất lực, nhưng con gái chiều thôi, vẫn nhận lấy, mấy miếng là ăn sạch.

 

Lâm Họa buồn cảnh tượng , lau miệng cho Nhất Nhất, đó mặc quần áo ấm cho bé.

 

Bà Vương cũng thu dọn xong xuôi những đồ đạc Nhất Nhất mang sang.

 

Cả nhà ba đội tuyết nhỏ, rảo bước về nhà.

 

Về đến nhà lập tức phòng ngủ, lúc phòng ngủ ấm áp, lúc họ đang trò chuyện với bà Vương, bà Vương sai con trai lớn sang giúp họ nhóm lửa ở bếp lò thông với giường sưởi , cho nên họ về đến nhà là thấy ấm sực .

 

“Hù~ May mà bà Vương bảo giúp chúng đốt giường sưởi , nếu giờ về chắc c.h.ế.t rét mất.” Lâm Họa phả nóng .

 

“Ừm.”

 

……

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-phao-hoi-ngay-ngay-an-dua-o-thap-nien-70/chuong-487.html.]

 

Ngày hôm , Lâm Họa mệt mỏi cả đêm qua ngủ tới lúc tự nhiên tỉnh.

 

Bây giờ là những ngày mèo đông cơ bản cũng chẳng ai tới chơi, ai nấy đều ở lỳ trong nhà!

 

Sau khi ăn cơm, Lâm Họa bật radio cho Nhất Nhất , một kênh ca nhạc mà bé đặc biệt yêu thích, còn nhảy múa theo bài hát nữa!

 

Vợ chồng Lâm Họa ăn vặt, thưởng thức những bước nhảy loạn xạ, những động tác múa may tay chân của bé, trông vui nhộn.

 

“Hì hì hì!”

 

“Nhất Nhất giỏi quá!” Lâm Họa cảm thấy lúc nên khen ngợi bé nhiều hơn, bé mới tiếp tục "tự tin" nhảy múa.

 

“Hì hì!” Nụ của Nhất Nhất vô cùng rạng rỡ.

 

Nhất Nhất nhảy đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, thấy khen ngợi còn chút ngượng ngùng, nhất thời chú ý liền ngã xuống giường sưởi, ngẩn một lát.

 

Lâm Họa và Tần Thắng lập tức cúi đầu xuống, giả vờ như thấy, dù giường sưởi còn trải một lớp chăn đệm, căn bản chẳng đau chút nào.

 

Quả nhiên, Nhất Nhất khi hồn, thấy cha đang cúi đầu , lập tức giả vờ như chuyện gì xảy , phắt dậy, tiếp tục múa may cuồng.

 

Nỗ lực thực hiện tôn chỉ: Chỉ cần thấy là con ngã.

 

Tần Thắng và Lâm Họa lúc đang nén , họ sớm phát hiện con gái nhà khá giữ thể diện, giờ mà phát hiện nhạo chắc chắn sẽ nhảy nữa, thế thì niềm vui của hai chẳng mất sạch , nên nhịn.

 

Chương 405 Bắt chước giọng

Nhất Nhất một nữa đắm chìm trong điệu nhảy say sưa của .

 

“Ái chà, giỏi thật đấy!” Cả hai vợ chồng cùng vỗ tay cổ vũ cho bé.

 

Chỉ thấy bé lạc lối trong tiếng vỗ tay, nhảy múa càng hăng say hơn.

 

Lâm Họa nghĩ bụng giá mà điện thoại để ghi thì mấy, chỉ tiếc là điện thoại trong gian của cô thể lấy .

 

“Sau chúng thể đăng ký cho con bé một lớp học múa.” Tần Thắng cảm thấy con gái nhà nhảy khá , chắc chắn sẽ thích.

 

“Được ạ! Tập múa cũng thể nâng cao khí chất của con bé.” Bản Lâm Họa đây ở hiện đại cũng học múa vài năm, cô cảm thấy tập múa cho vóc dáng và tư thế của cả .

 

“Đợi chúng trở về thủ đô còn tìm trường mẫu giáo cho con bé nữa, nếu hai chúng học thì cũng thể để con bé ở nhà một .”

 

“Vâng .”

 

Hai vợ chồng bàn bạc lên kế hoạch cho cuộc sống tương lai từng bước một.

 

Tối qua hai vợ chồng tính toán điểm của một lượt, phát hiện nguyện vọng đăng ký chắc chắn đều đỗ cả.

 

Vợ chồng Lâm Họa chọn Đại học Kinh Bắc, chỉ điều một chọn khoa Văn, một chọn khoa Vật lý.

 

Lâm Họa cứ hễ nghĩ đến chồng học Vật lý là mỗi , cô đều cảm thấy quanh tỏa hào quang vạn trượng, quan trọng là chỉ học giỏi Vật lý, mà kiến thức nào cũng học vững chắc, nếu giúp rà soát lỗ hổng, ước chừng cái ngôi trường danh giá cô cũng chẳng dám mơ tới.

 

 

Loading...