"Em cũng thế, quyền hành tài chính trong nhà nắm chắc trong tay . Đàn ông là thứ khó kiểm soát nhất, thứ đáng tin nhất chính là tiền bạc để an lập mệnh."
Lâm Họa thể phản bác, gật đầu đồng tình. Dù cô nghĩ và Hạ Trí Viễn sẽ đến bước thể cứu vãn đó, cuộc sống của hai hiện tại đang hạnh phúc lắm mà!
Nghĩ đến đây, Lâm Họa nhịn mà cong khóe môi.
...
Thời gian trôi qua nhanh, chẳng mấy chốc đến ngày Khương Bảo Châu tổ chức tiệc cưới một nữa.
Lần vẫn do Hạ Trí Viễn dẫn theo Nhất Nhất cùng . Hai cha con đến khá sớm, nhưng lúc sân cũ của nhà họ Khương bắt đầu bận rộn.
Hạ Trí Viễn cứ thế dẫn Nhất Nhất , khi nộp tiền mừng thì dẫn con gái đến chỗ .
Chỉ là, Hạ Trí Viễn bế Nhất Nhất lên ghế, con bé bắt đầu chút yên, vặn vẹo , một lát liền trượt từ ghế xuống.
"Sao thế con?"
Nhất Nhất Hạ Trí Viễn với vẻ khao khát: "Ba ơi, con thể chơi ?" Nhất Nhất vẫn nhớ lời dặn khi khỏi nhà, hôm nay nhất định theo sát ba, cho nên lúc dù chơi, con bé vẫn xin ý kiến của ba mới .
Hạ Trí Viễn cái sân bận rộn, vẫn thấy yên tâm, suy nghĩ một chút liền bế thốc Nhất Nhất lên đùi , định bụng dỗ dành con bé một phen.
Chương 393 Thuận lợi
"Nhất Nhất, chúng ngoan ngoãn yên nhé, ?" Người qua kẻ đông đúc, Hạ Trí Viễn thực sự yên tâm để con bé một xuống chơi.
Nhất Nhất bĩu môi, con bé lớn đồng ý thì cách nào phản kháng, chút thất vọng : "Dạ ạ!"
Nhất Nhất dám lời ba, bởi vì hằng ngày đều , ở cùng con bé nhiều nhất chính là ba.
Hơn nữa vì Lâm Họa đối mặt với gương mặt đáng yêu thì nỡ nổi giận, cùng lắm là tự giận , dám trút giận lên con, cho nên mỗi khi cần giáo d.ụ.c con cái, Lâm Họa thường đẩy đàn ông của phía .
Hạ Trí Viễn đối với việc cũng dở dở , nhưng thể nghiêm mặt giáo d.ụ.c đứa con gái nghịch ngợm của .
Vì , dù ngày thường tính cách trông ôn hòa, nhưng lúc cần dạy dỗ con gái thì vẫn sẽ mạnh tay. Biểu hiện rõ ràng nhất cho việc chính là Nhất Nhất đối với lời ba uy tín.
"Khi nào bớt mới xuống chơi, ?"
"Dạ."
Chút chuyện nhỏ của hai cha con chỉ mấy bà bác, bà thím cùng bàn chú ý tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-phao-hoi-ngay-ngay-an-dua-o-thap-nien-70/chuong-473.html.]
Không còn cách nào khác, thực sự là cô bé trông quá đỗi đáng yêu, trắng trẻo tròn trịa, là cưng nựng một cái.
Vừa nãy khi Hạ Trí Viễn bế con bé , các bà bác bà thím sẵn ở bàn chú ý đến .
Thực ngày thường tiếp xúc ít, vì khi Hạ Trí Viễn , Nhất Nhất thường Vương đại nương hoặc Lưu đại nương trông giúp.
Về phương diện , hai vợ chồng họ sợ tốn tiền. Thật đa đều chọn cách để cha hoặc dẫn theo .
mà, nơi Lâm Họa việc là cửa hàng quốc doanh, qua quá đông, mấy an . Sau tất cả, nhóc con bây giờ tinh lực dồi dào lắm, chịu ở yên một chỗ, nếu lỡ trông chừng kỹ mà con bé lén chạy ngoài lạc mất thì đó mới là điều nguy hiểm nhất. Thế nên Lâm Họa hiếm khi dẫn Nhất Nhất , thể là cơ bản .
Còn phía Hạ Trí Viễn, chủ yếu là vì khi việc thường lái máy kéo chạy chạy , cứ phơi nắng gắt, thích hợp dẫn con bé theo. Nếu để con bé một bóng cây, cũng yên tâm.
Dù thì nhóc con hơn một tuổi bộc lộ sự hiếu động mãnh liệt .
Nếu thì nhà ai nhóc con hơn một tuổi rưỡi mà cam tâm nhốt trong nhà, ngày nào cũng thời gian hoạt động ngoài trời chứ?
thế, về phương diện hai vợ chồng họ cũng nhờ những đứa trẻ trạc tuổi dẫn con bé chơi. Tuy trả bao nhiêu thù lao, nhưng mỗi nhóc con khỏi nhà, Hạ Trí Viễn đều dặn Vương đại nương hoặc Lưu đại nương chuẩn cho con bé ít đồ ăn vặt để khi ngoài thể chia sẻ với các bạn nhỏ.
Cũng nhờ việc mà con bé vô tình trở thành "đại ca" của đám nhóc tì .
Phải rằng, đầu tiên Lâm Họa thấy con gái một nhóm mười mấy hai mươi đứa trẻ năm sáu tuổi vây quanh, lấy con bé trung tâm, cô sốc, đến việc thấy con bé chúng hộ tống tới.
Đồ ăn vặt mang từ nhà dù cũng là ít, phần lớn vẫn là khi con bé dẫn đám nhóc ngoài, thường các bà bác bà thím ngang qua thấy con bé trắng trẻo đáng yêu chào hỏi lễ phép, nên nhịn mà cho con bé đồ.
Con bé cũng ăn mảnh, thường đem những thứ các bà bác tiện tay cho chia hết ngoài.
Lâm Họa phúc thấy một , khỏi cảm thán: Té nhóc con đại ca là nhờ hào phóng !!!
Cũng đúng, với cái tay chân ngắn ngủn thì đ.á.n.h , tranh cũng thắng, nếu vì hào phóng thì ai thèm nhận con bé đại ca chứ?
may là nhà họ cũng thiếu những thứ . Nếu thể khiến nhóc con ngoài đám trẻ lớn hơn bắt nạt thì chút đồ vật đó đổi lấy chức đại ca cũng khá hời.
Chẳng thế mà bây giờ nếu con bé đang ngoan ngoãn trong lòng Hạ Trí Viễn, thì sớm các bà bác bà thím thấy là mắt sáng rực bế lòng mà âu yếm .
"Hạ thanh niên, con gái nhà thật là càng ngày càng đáng yêu quá ! Giá mà cháu gái bằng một nửa con bé nhà thì ."
"Chứ còn gì nữa, nếu cháu gái nhà mà bằng một nửa, , bằng một phần ba vẻ của con gái thôi, thì cũng chẳng lo nó gả nữa. Hầy~" Bà bác nghĩ đến cháu gái nhà tóc thưa thớt vàng hoe, da dẻ cũng đen nhẻm vàng vọt, cô bé mắt, đúng là so sánh , so xong mới giật cả .
Ai chứ? Cô bé đúng là mọc ngay tim của họ mà, nếu thì mỗi gặp con bé, họ cũng chẳng nỡ chia chút đồ ăn tay cho con bé.