Xuyên Thành Pháo Hôi Ngày Ngày Ăn Dưa Ở Thập Niên 70 - Chương 436

Cập nhật lúc: 2026-02-10 10:24:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Thúy Bình dường như cũng nhận hỏi một câu mà Lâm Họa thể giải đáp .

 

Lại bắt đầu chuyển chủ đề, "Trước đây chị chẳng thấy lúc nào cũng trưng cái bộ mặt lạnh lùng đó nhỉ?"

 

Lâm Họa về hướng đó, hình như đúng thật.

 

Lạ là, cô bao giờ cảm thấy .

 

Lâm Họa gãi gãi đầu, lẽ là do cô ấn tượng quá sâu sắc với miêu tả về nam chính trong cuốn tiểu thuyết nguyên tác.

 

Mặt liệt chẳng là thiết lập tiêu chuẩn của nhiều nam chính tiểu thuyết ?

 

Cho nên đại khái là cô vốn dĩ cảm thấy cái kiểu mặt lạnh lùng cũng chẳng gì sai trái.

 

"Có lẽ bẩm sinh thế?"

 

"Khụ khụ khụ."

 

Lâm Họa ngờ một câu đùa của khiến Triệu Thúy Bình ho đến mức như .

 

"Sao thế chị? Em sai gì ạ?"

 

"Khụ khụ, , ." Chị xua tay tiếp: "Có khi bẩm sinh thật chứ!"

 

"Chị thấy khí giữa và Ngô Thanh chút kỳ quái ?" Lâm Họa chút ngập ngừng nhỏ giọng .

 

"Hả? Cái gì?" Triệu Thúy Bình lúc nãy còn đang bận dịu cơn ho, rõ.

 

"Không gì, ạ." Lâm Họa mím môi, lắc đầu.

 

"Ồ!" Triệu Thúy Bình vẫn còn đang mải nghĩ về chuyện bộ mặt lạnh lùng của Cố Thịnh Quốc, nên cũng truy cứu xem rốt cuộc cô gì.

 

Lâm Họa: Nguy quá, suýt chút nữa là chuyện đó .

 

chuyện cũng bằng chứng, chủ yếu vẫn là trực giác của cô, luôn cảm thấy giữa hai quan hệ gì đó khác thường.

 

Đây cũng là vì cô và Triệu Thúy Bình xem náo nhiệt ở quầy hàng của Cố Thịnh Quốc nên mới , nhưng cô bao giờ kể với Triệu Thúy Bình cả.

 

Lâm Họa lúc ghế xe của Tần Thắng, đột nhiên nhớ chủ đề sáng nay với Triệu Thúy Bình.

 

Nghĩ kỹ đàn ông của , ừm, tuyệt đối loại mặt liệt lạnh lùng.

 

Lúc cần vẫn , cơ mặt hề cứng đờ, chung khi đối diện với cô thì ôn hòa, dịu dàng, điều khiến cô vô cùng hài lòng.

 

"Hi hi hi!" Càng nghĩ càng nhịn khẽ thành tiếng.

 

"Sao thế em?"

 

"Không , chỉ là em nghĩ đến chuyện sáng nay, chị Bình với em là bộ mặt lạnh của Cố Thịnh Quốc là bẩm sinh do mới thế? Rồi em em cũng , vì cũng chẳng thiết gì. Sau đó em mới so sánh với , quả nhiên là em yêu nhất."

 

Tần Thắng lúc đầu thấy cô thảo luận về đàn ông khác với khác còn chút ghen tuông, nhưng đó liền một câu tỏ tình bạo dạn của cô cho cơn giận tan biến hết sạch.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-phao-hoi-ngay-ngay-an-dua-o-thap-nien-70/chuong-436.html.]

"Cố Thịnh Quốc lẽ là các nhóm cơ mặt hoại t.ử , nên mới biến thành cái bộ mặt lạnh lùng như đấy." Tần Thắng bản cũng từng học y, dùng kiến thức chuyên môn của một câu.

 

"Ha ha ha! Hai chúng quả nhiên là vợ chồng, em cũng nghĩ như đấy."

 

Lâm Họa ở phía thấy nụ mặt Tần Thắng ở phía càng lúc càng rạng rỡ.

 

……

 

"Cô Lâm thanh niên tri thức ơi! Sao cô gầy thế?"

 

"Dạ? Sao bác đột nhiên hỏi chuyện ạ?" Lâm Họa khá tò mò bà Vương đột nhiên hỏi vấn đề ?

 

"Haiz, chẳng là con dâu bác , nó bây giờ t.h.a.i cũng sáu tháng , đây lâu thăm Thẩm Lai Đệ, thấy cô bây giờ to gấp đôi ."

 

Dừng một chút, bà tiếp: "So với cô lúc mới hết cữ thì khác biệt rõ ràng quá, nên bác hỏi xem cô cách nào mà gầy ?"

 

"Cháu cũng gầy rõ rệt thế ạ, lẽ là do cô m.a.n.g t.h.a.i đôi, ăn uống nên béo lên nhiều thôi, cháu cũng kiên trì mãi mới gầy đấy ạ."

 

Mắt bà Vương sáng lên: Vậy là phương pháp ?

 

Lâm Họa cảm thấy như ánh sáng trong mắt bà cho lóa mắt, nhịn mà ngả một chút.

 

"Thì là tập một động tác Yoga đơn giản, kiên trì là ạ. Hơn nữa cho con b.ú cũng tốn nhiều dinh dưỡng lắm, khi ăn bao nhiêu cũng đủ bù , con b.ú dần dần thì lớn cũng gầy thôi ạ."

 

"Ừm ừm, cô đợi con dâu bác sinh xong thì dạy cho nó mấy cái động tác Du... Già gì đó cô nhé."

 

"Dạ ạ." Đối với chuyện , Lâm Họa cảm thấy gì cả, dù những động tác cũng là cô vô tình thấy và ghi nhớ từ kiếp .

 

"Thật sự đấy, đứa con dâu út của bác sinh đẻ bao giờ, cái bộ dạng béo lên hai vòng của Thẩm Lai Đệ cho khiếp sợ ."

 

"Thế thì bác về an ủi chị thật nhé, m.a.n.g t.h.a.i là nên suy nghĩ lung tung ạ!"

 

Bà Vương: Chẳng thế ! Nếu hôm nay bà cũng chẳng vác cái mặt già sang đây hỏi cô mấy chuyện .

 

"Này, cô ? Cái bà Liễu Đại Hoa với Liễu Lệ Hoa đ.á.n.h đấy."

 

"Ồ, là vì chuyện gì ạ?" Lâm Họa Liễu Lệ Hoa đang ở nhà họ Cố chăm sóc Thẩm Lai Đệ ở cữ.

 

Nhắc đến đây bà Vương liền chút khinh bỉ hành vi của bà Liễu.

 

"Phi! Cái bà Liễu Đại Hoa đúng là con , cô ? Bà lén lút đem mấy cái tã lót mà Liễu Lệ Hoa giặt sạch treo phơi khô quăng hết xuống đất đấy."

 

"Hả? Đứa bé đó chẳng là cháu nội ruột của bà ?" Lâm Họa vô cùng khó hiểu.

 

"Ai mà chứ? Quan trọng là lúc bà mấy chuyện đó, tuy là lén lút, nhưng vẫn cẩn thận để thấy, đương nhiên là hét toáng lên, Liễu Lệ Hoa thấy thì mà bỏ qua ? Thế là trực tiếp lao đ.á.n.h luôn."

 

Liễu Lệ Hoa đương nhiên là chịu , một chăm sóc hai đứa trẻ, một sản phụ, những thứ đồ giặt giũ trong nhà đều một , mệt c.h.ế.t !

 

Hơn nữa còn hai đứa trẻ nữa, tã lót của hai đứa trẻ một ngày tích ít, giặt giũ cũng phiền phức, bà Liễu chơi chiêu , chẳng khác nào đ.â.m đầu họng s.ú.n.g ?

 

Cố Thịnh Quốc , Thẩm Lai Đệ ở trong phòng ở cữ cũng động đậy gì, thể trong ngoài nhà đều do một tay Liễu Lệ Hoa lo liệu, cả ngày mệt c.h.ế.t, còn phá đám, thế là như châm ngòi nổ .

 

 

Loading...