"Từng vòng từng vòng l.ồ.ng , đơn giản , nhưng mấy chị dâu nhà họ Khương cầu cái gì ?" Lâm Họa chút khó hiểu.
"Nếu họ lớn chuyện , thì chắc chắn là mục đích !"
Vương đại nương cũng thấu chuyện .
"Họ lớn chuyện cũng là để răn đe mấy nhà họ Khương, dù các dám chuyện mất mặt như thế , thì cũng nên là sợ khác chứ, cho nên đương nhiên là giúp họ tuyên truyền ngoài ."
"Huống hồ cháu nghĩ xem đó mỗi phòng họ đều đưa tiền , vả họ chia gia đình , theo lý mà việc sắm sửa cho cô em chồng xuất giá kết hôn cũng nên do họ lo."
"Hôm nay xảy chuyện của nhà họ Khương, càng thấy họ quá tham lam."
"Vả còn hành động tiểu nhân như thế, chẳng càng khiến khinh bỉ ?"
"Vâng !" Quả thực là , Lâm Họa nhịn gật gật đầu.
"Đã ở phía đối lập thì họ chắc chắn ở điểm cao của đạo đức, để khác về phía họ chứ, nếu đối với danh tiếng của họ cũng tổn hại."
"Ồ hô!!!" Lâm Họa càng càng nhịn trợn tròn mắt.
"Giống như họ lớn chuyện xong, mấy nhà họ Khương chắc chắn kiêng dè chứ, chắc chắn là dám những chuyện khác nữa, chuyện cũng coi như là giải quyết viên mãn ."
"Hú hô~" Lâm Họa liên tục gật đầu.
Chẳng ! Đại đội trưởng đều đích mặt phê bình họ , hai ông bà cụ nhà họ Khương nếu còn dám nhắm họ nữa, đại đội trưởng chắc chắn sẽ tay chỉnh đốn họ.
Dù cũng khi chia gia đình mà vẫn tay nuôi gia đình em chồng , huống hồ cái đám cưới rõ rành rành thể thấy, nhà trai cơ bản chẳng khác gì ở rể, tất cả thứ đều do phía nhà gái lo liệu, các loại chi phí chắc chắn ít !
Đây chẳng là tìm kẻ đổ vỏ ?
Tóm , chuyện kết thúc như , hai ông bà cụ nhà họ Khương và Khương Bảo Châu cũng dám nhắm mấy trai chị dâu nữa, chỉ thể an phận chuẩn hôn lễ kết hôn.
Vở kịch của nhà họ Khương gần đây cũng hết vở đến vở khác, khi Vương đại nương rời , Lâm Họa quét sạch nỗi buồn bực vì thể mặt tại hiện trường xem náo nhiệt đó, hưng phấn chia sẻ chuyện với Tần Thắng.
"Không ngờ Khương Bảo Châu ban đầu xem mắt rầm rộ như thế, đến lúc kết hôn cũng rầm rộ như , trò cũng hết vở đến vở khác." Lâm Họa cảm thán.
Tần Thắng tuy việc ở đại đội, nhưng cũng tìm hiểu cụ thể những chuyện , cũng chỉ loáng thoáng thôi, tình hình cụ thể rõ lắm.
Sau khi Lâm Họa chia sẻ cũng nhịn gật đầu đồng ý, đám cưới tổ chức thật là náo nhiệt quá !
Cuối cùng cũng đến ngày kết hôn, tiếc ngày hôm nay, Lâm Họa vẫn .
Lúc Lâm Họa khỏi cửa cứ thở ngắn than dài, hôm nay nghỉ chứ?
Nhìn Tần Thắng chút sốt ruột, nên an ủi cô thế nào.
Lúc đạp xe chở cô lên huyện nghĩ suốt cả quãng đường, cuối cùng khi sắp đến nơi, mới lên tiếng an ủi cô: "Hôm nay đại đội cần việc, là xem trò em, về nhà chờ em về kể cho em ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-phao-hoi-ngay-ngay-an-dua-o-thap-nien-70/chuong-381.html.]
Lâm Họa xong trầm tư một lát, nhịn vỗ tay một cái, đột nhiên thấy đây cũng là một ý .
"Được, hôm nay nhất định đấy nhé, xem phần náo nhiệt đó về cho em, em thấy hôm nay họ kết hôn chắc chắn sẽ trò để xem đấy, đợi em về nhất định kể cho em đấy." Lâm Họa nhịn dặn dò.
"Được ! Đợi em về nhất định sẽ kể cho em ." Tần Thắng thấy cô nở nụ , cuối cùng cũng yên tâm.
Sau khi Tần Thắng về, tuân thủ ước định với Lâm Họa, chuẩn tiền mừng dự định ăn tiệc.
Vả Lý Khâm cũng là thanh niên tri thức, ban đầu cũng từng đến dự đám cưới của họ, theo lý thì tiền mừng trả , ăn tiệc cũng là hợp tình hợp lý, Tần Thắng bế con gái về phía nhà cũ họ Khương.
Tất nhiên cũng một , bên cạnh còn Vương đại nương cùng.
Vốn dĩ Vương đại nương vẫn giúp họ chăm sóc bảo bảo ở nhà lúc , bà còn tưởng Tần Thắng sẽ ăn tiệc chứ, ban đầu định đợi Tần Thắng về bà mới nhà cũ họ Khương, giờ Tần Thắng bảo thì bà cũng theo luôn!
Tần Thắng bọc bảo bảo thật kỹ, mang theo bình sữa của con bé, tránh để con gái một lát nữa đói mà gì ăn.
Họ thong tha thong thả, vội vàng đến nhà cũ họ Khương.
Hai ông bà cụ nhà họ Khương cũng để ý những ai đến, chỉ cần đưa tiền mừng là cho , dù họ còn dựa tiền mừng để thu hồi vốn mà!
Tần Thắng và Vương đại nương cứ thế thuận lợi bên trong.
Vương đại nương dẫn Tần Thắng đến cùng bàn với con dâu bà, là quen cả.
Bà đại nương họ Lưu, bà đại nương họ Lý đều ở đây.
Tần Thắng thường xuyên tụ tập cùng Lâm Họa trong đám các bà đại nương, nên với những quen thuộc, cũng chẳng gì tự nhiên.
Chương 317 Đi tán gẫu
"Haizz~" Lâm Họa trong quầy hàng, hai mắt vô thần bên ngoài.
Triệu Thúy Bình phát hiện trạng thái của cô chút đúng, dùng khuỷu tay thúc thúc cánh tay cô.
"Cô thế ? Sao nông nỗi ?" Nhìn cô với thần tình kỳ quái.
Cũng trách Triệu Thúy Bình thấy cô quái dị, thật sự là từ khi quen đến nay, cũng từng thấy cô bộ dạng , trạng thái bao giờ.
"Hửm?" Lâm Họa chị thúc một cái một lúc lâu mới đáp một tiếng.
"Sao ? Sao ? Có chuyện gì xảy ?" Lâm Họa còn tưởng trò để xem cơ.
"Không gì, chỉ là cô ? Sao hôm nay cứ ngây như phỗng thế?"
"Haizz, chẳng là đại đội chúng kết hôn, mà , tham gia ?"
"Haizz, còn tưởng chuyện gì to tát lắm chứ, sợ c.h.ế.t khiếp, cái bộ dạng ngây dại đó của cô, còn tưởng chuyện gì cơ." Triệu Thúy Bình thở phào nhẹ nhõm.