Thế là bà dỗ dành con gái rằng: "Nếu cháu ngoại mà đổi với đứa trẻ thì mấy, như cháu ngoại cũng sống sung sướng ." Sau nhiều xúi giục, con gái bà cuối cùng cũng mủi lòng.
Đứa trẻ cuối cùng cũng tráo đổi thành công, nhưng bà cảm thấy cho con nhà khác b.ú mà thu hoạch ít quá, hơn nữa còn chia cho ba , thế là bà mới nảy ý định . Lại đem đứa trẻ vốn cháu ngoại bán , như một khoản tiền trắng, mà chuyện quả thực bà hề cho ai khác , bà sợ những khác đến chia phần.
Chỉ là vì hôm qua chân bà thương, buổi đêm căn bản cơ hội tự trộm trẻ con để giao , vì thế mới chuyện bên bán vắng mặt mà bên mua tự tay hành động.
Chương 290 Chuyện thú vị khi
Cuối cùng thì vì Bành Thúy Hoa vết thương trầm trọng thêm, đồn cảnh sát để một canh giữ bà ở đây, đợi vết thương của bà đỡ hơn một chút sẽ trực tiếp áp giải về đồn.
Những tham gia mua bán trẻ con cũng đều khống chế, ai cần bắt đều bắt .
Chuyện rốt cuộc cũng hạ màn.
Nhà Thanh Thanh cũng khi chuyện kết thúc liền vội vàng xuất viện, nhà Linh Linh càng lý do gì để ở nữa, đứa trẻ cần nuôi dưỡng hộ còn, họ cũng chẳng ai đóng tiền viện phí hộ nữa, cũng lục đục theo xuất viện luôn.
Trong phòng bệnh bỗng chốc chỉ còn ba bệnh nhân, trống mất ba giường bệnh nên trông vẻ vắng vẻ hơn hẳn.
Hạ Chí Viễn và Lâm Họa cũng dự định ngày mai sẽ xuất viện, cái bệnh viện thực sự dám ở nữa, quá nguy hiểm.
"A Viễn, ngày mai chúng xuất viện ." Lâm Họa cả sợ hãi thôi.
Hạ Chí Viễn cũng cảm giác tương tự, nghĩ bụng nếu hôm nay sức khỏe Họa Họa tình trạng gì khác thì sẽ cùng xuất viện luôn.
"Được, ngày mai chúng xuất viện."
"Đại nương, ngày mai bà bảo Đại Sơn qua một chuyến, bảo lái xe máy cày đến đón chúng cháu nhé."
"Chao ôi, , bà về sẽ bảo nó ngay, để sáng mai nó qua đón hai đứa." Bà Lưu vồn vã trả lời.
Thẩm Lai Đệ ở phía đối diện thấy bên đang bàn chuyện xuất viện, liền nghĩ ở bệnh viện cũng gần một tuần , là cũng nên về thôi?
Như thì thể cùng họ về, cũng tiện thể đường bắt chuyện quen, cô nghĩ như , khi Cố Thịnh Quốc tan cũng với như thế.
"Anh Thịnh Quốc, ngày mai chúng xuất viện , dù ở nhà dưỡng cũng tương đương mà."
Cố Thịnh Quốc còn chút ngạc nhiên, cô đột nhiên nhắc chuyện ?
"Thanh niên trí thức Lâm họ cũng ngày mai xuất viện, em nghĩ ngày mai nhà họ xe máy cày đến đón, chúng cũng thể tiện đường cùng về."
Cố Thịnh Quốc cô thế, dường như cũng khá lý, đón tất nhiên là .
"Được, quyết định như thế ." Cố Thịnh Quốc gật đầu.
Cố Thịnh Quốc nghĩ ngày mai vẫn , chắc thời gian đưa cô về, liền định nhờ Hạ Chí Viễn giúp đỡ chăm sóc một chút, bèn tìm Hạ Chí Viễn về chuyện .
Hạ Chí Viễn xong liền Lâm Họa, nhất thời khó quyết định, nên đối ứng thế nào cho ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-phao-hoi-ngay-ngay-an-dua-o-thap-nien-70/chuong-350.html.]
"Họa Họa, em thấy thế nào?"
Lâm Họa suy nghĩ một chút, chuyện cũng gì to tát, cùng về cũng , nhưng cô đưa một yêu cầu: "Nếu cô cùng về thì các chuẩn sẵn chăn bông , dù thời tiết bên ngoài vẫn lạnh, sẽ nhường chăn của ."
"Ơ, ." Có thể cùng về giúp đỡ tốn tâm sức , tự chuẩn chăn bông cũng là lẽ dĩ nhiên.
Sau khi bàn bạc xong, Cố Thịnh Quốc với Thẩm Lai Đệ chuyện .
……
Ngày hôm hai mặc áo bông dày sụ, bộ, bế, bế đương nhiên là Lâm Họa , cô mới sinh xong thực tiện, Hạ Chí Viễn cũng căn bản yên tâm, nên bế cô .
Bà Lưu cũng cùng, em bé Lâm Họa ôm trong lòng, bà Lưu cầm lấy chăn bông cần để lót và đắp.
Còn Thẩm Đại Sơn thì giúp Thẩm Lai Đệ là cô em vợ cầm chăn bông và hành lý của cô .
Đoàn rầm rộ tới cổng bệnh viện, bà Lưu nhanh thoăn thoắt trải chăn , đó giúp Thẩm Lai Đệ trải xong, thể hai mỗi chiếm một nửa.
Hạ Chí Viễn khi sắp xếp thỏa chuyển hành lý, Thẩm Đại Sơn cũng chạy theo một chuyến, thế là mang hết đồ đạc .
……
Khoảng một tiếng , Lâm Họa và Hạ Chí Viễn về tới nhà , trong nhà cũng nhờ bà Lưu đốt lửa từ , nên đến mức về bếp lạnh giường lạnh, rét run .
"Thoải mái quá, đúng là ở nhà vẫn là thoải mái nhất!" Lâm Họa xuống giường sưởi nhà thốt lên một tiếng cảm thán.
Nguyên đêm qua ở bệnh viện đều dám ngủ say, cứ sợ xảy chuyện gì.
Về đến nhà tinh thần lập tức buông lỏng, cũng thấy buồn ngủ .
cô vẫn ráng gượng tinh thần, ăn xong cơm trưa mới ngủ.
Buổi chập tối, bà Vương đến, mang theo một giỏ trứng gà.
"Bác ơi, bác gì thế ?" Lâm Họa định dậy từ chối.
"Ơ kìa, cần dậy , cháu cứ yên đấy. Trứng gà là nhà bác đặc biệt mang qua cho cháu đấy, ăn trứng gà tẩm bổ cơ thể."
Lâm Họa định từ chối, nhưng thấy ánh mắt kiên định của bà Vương, liền nuốt lời định xuống.
"Dạ ạ!"
Sau đó hai cùng chia sẻ những chuyện bát quái, ở bệnh viện đông phức tạp tiện chia sẻ với khác, giờ về ngủ một giấc, vực dậy tinh thần xong là ham chia sẻ trỗi dậy ngay.
Huống chi gần hai tuần, nửa tháng nay, chuyện xảy ở bệnh viện hề ít.
Cô kể hết những chuyện náo nhiệt lớn nhỏ cho bà Vương , đặc biệt là đoạn cuối kể chuyện trộm con và tráo con, bà Vương cũng nhịn mà mở miệng mắng .