Xuyên Thành Pháo Hôi Ngày Ngày Ăn Dưa Ở Thập Niên 70 - Chương 313

Cập nhật lúc: 2026-02-05 08:41:22
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai phụ nữ đối diện cũng tỏ vẻ đầy hứng thú, chăm chú lắng chị đại nọ kể chuyện.

 

Thấy ba còn đều như , chị cũng ngần ngại sẻ chia kinh nghiệm xương m.á.u, bắt đầu liến thoắng kể lể.

 

"Đây là m.a.n.g t.h.a.i thứ ba của chị. Lần sinh chính vì đến bệnh viện, đứa bé dây rốn quấn cổ, lúc sinh ngạt thở , chị cũng suýt nữa thì mất mạng vì khó sinh." Nói đến đây, đôi mắt chị rưng rưng lệ, chị đưa tay lau .

 

Ba Lâm Họa ngờ chị trải nghiệm trắc trở đến thế. Đứa trẻ sinh mất, đối với một , cú sốc đó lớn đến nhường nào?

 

Họ dám tưởng tượng nếu là con như , họ sẽ đau lòng đến thế nào?

 

Cả ba chị bằng ánh mắt thương cảm, chị lau nước mắt tiếp: "Lần cũng sắp đến ngày dự sinh , nhưng chồng với cô em chồng cứ sợ tốn tiền nên sức ngăn cản ở nhà cho chị bệnh viện. chị sợ vết xe đổ, sống c.h.ế.t quậy một trận đòi cho bằng , nhà chị mới đồng ý đấy."

 

"Chị đúng đấy, sinh con là đến bệnh viện, như mới thêm một tầng bảo đảm. Sinh ở nhà dù cũng an bằng bệnh viện. Em thấy phụ nữ lúc nào cũng nhớ kỹ, dù kết hôn , sinh con , quan trọng nhất vẫn là bản . Mình sống thì mới những thứ khác, chứ c.h.ế.t là hết, chồng thành của khác, con cũng thành của khác, chừng còn ngược đãi nữa." Lâm Họa tán thành quyết định đến bệnh viện của chị.

 

Nghe xong lời an ủi của Lâm Họa, chị kìm tiếng. Chị nghĩ đến lúc đòi bệnh viện cả nhà ngăn cản, hàng xóm thì chỉ trỏ, lúc chị mới cảm thấy tất cả những gì đấu tranh đều là xứng đáng.

 

"Ừ ừ!" Chị thấy nhẹ lòng hơn hẳn.

 

Hai phụ nữ đang giường bệnh đối diện xong lời Lâm Họa cũng rơi trầm tư. Trong hai bọn họ, một đến để giữ thai, một mới trải qua khó sinh, sinh một đứa bé, hiện tại bắt buộc viện theo dõi vài ngày, xác định vấn đề gì mới về.

 

Người phụ nữ trải qua khó sinh cũng đồng tình với Lâm Họa.

 

"Chị , em cũng thấy chị đến bệnh viện là đúng. Em cũng vì hôm qua khó sinh mới đưa đến đây, nếu đưa đến kịp thời, em liều mạng mới sống sót , thì chừng hôm nay em chẳng còn ở đây ." Giọng chị đầy vẻ bi thương.

 

Lâm Họa: Ô hô! là cùng cảnh ngộ mà!

 

Người phụ nữ vẻ yếu ớt khổ một tiếng: "Em về nhà á, lúc em khó sinh, bọn họ chọn giữ nhỏ, cuối cùng sinh là con gái, thế là chồng với chồng em — , sắp thành chồng cũ — bọn họ là con gái xong liền vứt bỏ con em ở bệnh viện bỏ luôn."

 

Thảm, còn ai t.h.ả.m hơn chị ?

 

"Thế giờ em tính ?"

 

"May mà nhà đẻ em chạy đến kịp, còn đóng viện phí, giờ với chị dâu em đang chăm sóc em." Nói xong, ánh mắt chị cũng lấp lánh thêm một chút hy vọng.

 

Sau khi phụ nữ yếu ớt kể xong, phụ nữ bên cạnh chị cũng kìm mà bắt đầu kể về trải nghiệm của .

 

"Haizz, chúng đều là những phụ nữ bất hạnh cả!"

 

Lâm Họa chị: Lại chuyện gì nữa đây?

 

Người chị bên cạnh Lâm Họa tiếp lời: "Chẳng ? Đều là những phụ nữ mệnh khổ cả! Em gái , em đến để giữ t.h.a.i đúng ?"

 

Chị gượng ép mỉm một nụ .

 

"Vâng ạ~ Em đến để giữ thai. Hôm qua nhà em thấy em m.a.n.g t.h.a.i vất vả quá, định đón với em gái lên giúp đỡ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-phao-hoi-ngay-ngay-an-dua-o-thap-nien-70/chuong-313.html.]

Chị càng , nụ mặt càng trở nên đắng chát.

 

"Đón lên mà thật sự giúp đỡ thì đành, nhưng... nhưng bọn họ căn bản là đang phá đám thì . Bảo bọn họ mua chút thức ăn, bọn họ cứ bủn xỉn giữ hết tiền phiếu trong tay , mua loại thực phẩm kém chất lượng, bảo mua thịt bọn họ cũng mua."

 

"Em gái , chồng với cô em chồng của em đúng là ."

 

"Chẳng thế thì ạ?"

 

"Bọn họ giữ tiền phiếu xong còn gửi về quê cho đứa em chồng của em nữa."

 

"Thế thì quá đáng quá, chồng em ?"

 

"Hì hì!" Chị mỉa mai hai tiếng.

 

"Anh á! Anh cảm thấy với già, bao nhiêu năm phụng dưỡng mặt cha , nên thấy với em gái bớt xén một chút cũng chẳng là gì."

 

Người chị bên cạnh Lâm Họa nổi giận, chị ghét nhất loại như .

 

"Chồng em thế là , chẳng về phía em gì cả. Hơn nữa tiền phiếu trong nhà là của hai vợ chồng , cho thì thể cho công khai mà, nhưng đằng lén lút cắt xén cả tiền dinh dưỡng khi em đang mang thai, hạng thể như cơ chứ?"

 

Chị khổ mấy tiếng.

 

"Không thể đuổi bọn họ về ?" Lâm Họa tò mò hỏi.

 

"Nói chứ ạ, nên giờ đây chính là hậu quả mà em đây." Chị khổ sở.

 

Hả?

 

"Tối qua em đề nghị với là đưa với em gái về, kết quả là với em gái ngoài trộm. Nghe thấy xong liền xông thẳng phòng hai vợ chồng, xô đẩy em ngã lăn đất, thế là suýt nữa thì sảy t.h.a.i đấy ạ."

 

Trời đất ơi!

 

Nghe xong câu chuyện của ba họ, ánh mắt Lâm Họa đảo quanh ba : Chậc chậc, cái vận khí gì của thế , cái phòng bệnh đúng là t.h.ả.m hơn !

 

Chương 260 Hóng hớt ở phòng bệnh (2)

Chính vì ba họ đều những trải nghiệm bi t.h.ả.m riêng, nên lúc Lâm Họa mới đến, họ mới cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ, chỉ là sự ngưỡng mộ đó kín đáo mà thôi.

 

Lâm Họa chú ý kỹ nên cũng rõ lắm.

 

Bọn họ cũng thấy Lâm Họa sống hạnh phúc, nên ai bảo cô kể về trải nghiệm đau thương nào cả.

 

Để hòa nhập, Lâm Họa cũng giới thiệu đơn giản một chút, dù mấy họ cũng còn ở đây vài ngày, khí hài hòa một chút vẫn hơn.

 

"Đại đội chỗ em ở thực cách huyện thành xa lắm, nhưng chỉ sợ tuyết rơi lớn chặn đường núi, lúc sinh kịp đến bệnh viện nên bọn em mới đến đây ở cho chắc, tránh lúc đó luống cuống tay chân."

 

 

Loading...