Xuyên Thành Pháo Hôi Ngày Ngày Ăn Dưa Ở Thập Niên 70 - Chương 284

Cập nhật lúc: 2026-02-05 08:36:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Được , em cứ bên thôi, đợi xong em về cùng nhé!” “Được!” Hạ Chí Viễn dặn dò kỹ lưỡng xong mới vội vàng tính điểm công, cố gắng xong sớm để về nhà sớm. Sau khi Hạ Chí Viễn , thím Vương xuống bên cạnh, vì chỉ mang theo một chiếc ghế nên thím Vương bệt xuống đất, may mà thím cũng cầu kỳ đến thế.

 

“Cũng chỉ thanh niên Hạ nhà cháu mới chiều chuộng cháu như thôi, chứ nhà khác , cháu mang bụng bầu tám tháng thế chắc chắn cho khỏi cửa .” “Hi hi hi, tất nhiên ạ, Viễn là nhất.” Lâm Họa đắc ý ngẩng cao đầu. Thím Vương bộ dạng của cô, lắc đầu chút buồn . “Cháu đấy~”

 

Lâm Họa vui vẻ lắc lư đầu cảnh tượng náo nhiệt cách đó xa, bỏ thì thu hoạch, tất cả mắt đều đang cảm thấy vui mừng vì vụ thu hoạch của năm nay, cuốn sổ trong tay Hạ Chí Viễn chính là minh chứng cho sự nỗ lực cả năm của họ. Cảnh tượng tràn đầy thở cuộc sống. Lâm Họa chăm chú Hạ Chí Viễn việc, mỉm với mỗi khi thỉnh thoảng đầu . Cảm giác khác luôn quan tâm thật sự hạnh phúc!

 

“Kể từ khi thanh niên Hạ tiếp nhận việc quyết toán điểm công cuối năm, đại đội chúng nào cũng tính nhanh chuẩn, từng xảy sai sót, cho dù ai giở quẻ cũng , nếu như năm đều tranh cãi lâu lắm.” “Hi hi, tất nhiên ạ, khả năng tính toán của Viễn giỏi lắm đấy.” Lâm Họa đối với lời khen của thím Vương là tiếp nhận, và còn cảm thấy vô cùng tự hào.

 

“Đồ đê tiện—— con đê tiện !” Đột nhiên thấy giọng một đàn ông vang lên lớn. “A——” Ngay đó là tiếng hét lớn của một đàn bà. Lâm Họa và thím Vương gần như cùng lúc thốt tiếng “Ồ hố!”, đó : Có biến, đây là nhịp điệu gây chuyện .

 

Hai nghển cổ về hướng phát âm thanh, ngờ thấy quen cũ luôn lưu truyền trong giới hóng hớt của họ—— Thẩm Lão Nhị. Mắt Lâm Họa càng sáng rực lên, phấn khích dậy về phía đó, chỉ là mới bước một bước thím Vương ngăn . Mặc dù thím Vương cũng , nhưng thím vẫn nhớ nhiệm vụ hôm nay là gì. Đó chính là trông chừng bà bầu Lâm Họa “tùy hứng bậy”, kịp thời ngăn chặn một hành vi của cô, ví dụ như lúc định xông đám đông xem náo nhiệt.

 

“Thím ơi?” Lâm Họa thím Vương đầy mong đợi. “Thím ơi——, chẳng lẽ thím xem ?” Cái giọng điệu đó luyến láy , ai thấy cũng thấy tội nghiệp vô cùng. Thím Vương suýt chút nữa là mềm lòng, nhưng ánh mắt chuyển dời đến cái bụng của cô, lập tức cứng rắn lên. “Không .” “Vậy chúng thể lên phía một chút xíu thôi ạ? Chúng gần quá.” Lâm Họa dùng tay hiệu một đoạn cách nhỏ xíu. “Hì hì, cháu xem thím tin ?” Chỉ cần qua đó thì cháu chắc chắn thể nhịn xông lên phía .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-phao-hoi-ngay-ngay-an-dua-o-thap-nien-70/chuong-284.html.]

“Nhà nó ơi, gì thế? Đã xảy chuyện gì ?” Giọng của Liễu Lê Hoa lớn, mưu toan dùng âm thanh để gọi lý trí cho Thẩm Lão Nhị. “A a a—— con đê tiện , tao g.i.ế.c mày——” Thẩm Lão Nhị lúc chỉ g.i.ế.c c.h.ế.t Liễu Lê Hoa. Thẩm Lão Nhị lời , đám đông xem cũng tính chất nghiêm trọng của sự việc. Lâm Họa càng kìm mà nhón chân lên, rõ xem rốt cuộc là thế nào. “Thím ơi, thật sự ạ?” Lâm Họa dùng đôi mắt ngấn nước thím Vương. “Không !” Bản thím Vương cũng đang bồn chồn ngứa ngáy hết cả . thím luôn ghi nhớ chức trách hôm nay của , tận tâm tận lực ở bên cạnh Lâm Họa.

 

Lâm Họa bắt đầu sử dụng tuyệt chiêu nũng của , kéo lấy một cánh tay của thím Vương, lắc qua lắc , từng tiếng “Thím ơi” ngọt ngào gọi vang, chỉ để thím đồng ý cho lên phía một chút xíu. Thím Vương còn thuyết phục thì bên cạnh Lâm Họa xuất hiện thêm một bóng . “Thanh niên Hạ , cuối cùng cũng đến , sắp quản nổi cô nữa .” Thím Vương vội vàng nhét bàn tay đang kéo tay Hạ Chí Viễn mới tới.

 

Hạ Chí Viễn đến, thím Vương nhịn trí tò mò của nữa, bỏ mặc Lâm Họa một lao thẳng đám đông. “Ơ?” Thím Vương, thím thể như thế ? Lâm Họa mắt thấy thím Vương chuồn mất, giơ bàn tay còn nắm lên, điệu bộ níu kéo. Lâm Họa hiểu rằng hy vọng rời xa , nhưng vẫn nhịn thử xem chút hy vọng nào ? “Anh Viễn~” Lâm Họa sang Hạ Chí Viễn đầy mong đợi.

 

“Rất xem ?” Lời thốt , Lâm Họa cảm thấy ý nghĩ của hy vọng, lập tức gật đầu lia lịa. “Vậy đưa em lên phía một chút, nhưng đám đông.” “Vâng !” Chỉ cần thể gần một chút là cô mãn nguyện lắm . “Nhanh nhanh nhanh, thôi thôi!” Lâm Họa xoay tay nắm lấy bàn tay đang buông thõng của Hạ Chí Viễn, kéo định về phía . “Chậm thôi, chậm thôi!” Hạ Chí Viễn dìu Lâm Họa hạ tốc độ di chuyển của cô xuống, hai đến chỗ cách đám đông hai mét thì dừng .

 

Chương 236 Sự thật phơi bày

Ngay lúc Lâm Họa và Hạ Chí Viễn đang mặc cả, vợ chồng Thẩm Lão Nhị và Liễu Lê Hoa diễn một màn kịch rượt đuổi . Trên tay Thẩm Lão Nhị còn cầm một khúc gậy to bằng cánh tay phụ nữ, dài một sải tay, trong lúc đuổi theo thỉnh thoảng vung về phía Liễu Lê Hoa, Liễu Lê Hoa chỉ thể chật vật né tránh. Đến lúc vẫn hiểu rõ rốt cuộc xảy chuyện gì. Tại Thẩm Lão Nhị xông lên đ.á.n.h g.i.ế.c bà ? Trong lòng bà cũng ngừng hồi tưởng xem chuyện gì, chỉ điều lúc hồi tưởng ánh mắt lấp loáng bất định.

 

“Oái——” Liễu Lê Hoa đau đớn kêu thành tiếng.

 

 

Loading...