Vận may của vợ Chú Hai Cố thời gian qua thể là tích tụ ngày càng sâu, lúc đột nhiên bùng phát . Chú Hai Cố mà nhịn nuốt nước miếng, sợ tới mức lùi hai bước.
Chương 148 Nhậm chức
“ đặc biệt trèo lên tường xem , chính là con bé nhà họ Thẩm đó, vợ Chú Hai Cố đè xuống đ.á.n.h, chẳng cơ hội mà trả đòn .” Bà thím hàng xóm tiếp tục .
“Cũng bình thường thôi, dù khi con bé nhà họ Thẩm gả nhà họ Cố, cả nhà họ Cố cũng chỉ mỗi vợ Chú Hai Cố là việc nghiêm chỉnh. Hơn nữa con bé nhà họ Thẩm ở nhà cũng chẳng mấy khi lụng, một quanh năm việc chân tay với một suốt ngày giả vờ yếu đuối, ai thắng ai thua cái là ngay mà.” Bà Vương chẳng thấy lạ gì với kết quả .
“ thế.” Những khác phụ họa theo.
“Bà Liễu ngoài dạy cho cô một bài học ?” Lâm Họa chút tò mò hỏi.
“Thật sự là thấy , nhưng đoán chắc bà đang áp tai cửa ngóng đấy.” Bà thím hàng xóm suy đoán.
“Con mụ họ Liễu đó chắc chắn sẽ mặt , bà vốn dĩ quen thói giả vờ yếu đuối , hơn nữa ngoài lỡ chịu ánh mắt khinh bỉ của con dâu thì . Thêm nữa là dáng vẻ hỏa lực mở bộ của vợ Chú Hai Cố như thế, bà mà khi vạ lây mất.” Với tư cách là đối thủ truyền kiếp, bà Hoàng đoán già đoán non.
Chỉ thể , hổ là kẻ thù đội trời chung, nắm bắt tâm lý bà Liễu cực kỳ chuẩn xác.
Bà Liễu bây giờ vẫn chịu sự ghẻ lạnh của khác, cái gọi là " khác" đương nhiên bao gồm cả nhà , cho nên bà ngay cả cửa phòng cũng bước .
Bà cửa, chờ đợi cô con dâu út đ.á.n.h cho Thẩm Lai Đệ — kẻ tội đồ khiến kéo đến đây — một trận trò để dạy dỗ.
“Mọi , đợi đến khi vợ Chú Hai Cố phát tiết xong, con bé nhà họ Thẩm đ.á.n.h đến mức dậy nổi .”
“Chậc, đến mức đó?” Bà Hoàng nhất thời chút đành lòng, nhíu mày .
Dù cũng là chính bà sự thật cho vợ Chú Hai Cố , bà vốn nghĩ nhà họ Cố chỉ náo loạn một trận thôi, ngờ đ.á.n.h nghiêm trọng thế , còn đ.á.n.h đến mức trọng thương dậy nổi.
“Không , chỉ là nhất thời đ.á.n.h đau quá dậy nổi thôi, nghiêm trọng đến thế , thấy hình như là .” Bà thím hàng xóm đột nhiên phát hiện lời chút gây hiểu lầm, vội vàng giải thích.
“Vậy thì , thì , nếu mà trọng thương bẹp dí thật thì cũng thấy c.ắ.n rứt lương tâm lắm!” Bà Hoàng cảm thấy là ân oán phân minh, cho nên nếu Thẩm Lai Đệ thật sự trọng thương, bà vẫn sẽ thấy áy náy.
“Đừng lo, lúc cuối thì con bé nhà họ Thẩm một lúc cũng tự bò dậy .” Bà thím đó vội vàng tiếp tục giải thích.
Không chỉ bà Hoàng, mà mấy bà thím khác từng mách lẻo với vợ Chú Hai Cố cũng chút hoảng hốt lo sợ, nếu thật sự vì lời họ mà xảy chuyện gì thì chút nào.
Giờ lời giải thích của bà thím , họ cuối cùng cũng buông tảng đá trong lòng xuống.
“Thôi, đừng lo nữa, các bà thì cũng khác thôi, mấy chuyện sớm muộn gì cũng truyền đến tai họ.” Bà Vương bình thản an ủi.
Lâm Họa: thế, huống chi chuyện ầm ĩ cả đại đội đều , mà cái chuyện họ thì giờ ngoài họ cả đại đội đều rõ mười mươi. Không họ thì cũng sẽ khác truyền tới tai nhà họ thôi, thể là sớm muộn gì cũng một trận chiến.
Lâm Họa chỉ : Tự tự chịu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-phao-hoi-ngay-ngay-an-dua-o-thap-nien-70/chuong-177.html.]
——
Sáng sớm hôm , Hạ Tiễn Viễn và Lâm Họa mang theo giấy chứng nhận xong, tư liệu hộ tịch, tới văn phòng tầng ba.
“Em chắc chắn một chứ?” Hạ Tiễn Viễn hỏi.
“Vâng, đây là nơi việc của em , em cũng cần quen với quy trình việc một chút, em tự là , về , giờ cũng còn sớm nữa.”
Hôm nay hai đạp xe tới, chủ yếu là vì cảm giác xe buýt hôm qua thật sự khiến chịu nổi, hôm nay Lâm Họa gì cũng cái xe buýt đó nữa, nên hai cẩn thận đạp xe suốt quãng đường tới đây.
Hạ Tiễn Viễn cũng Lâm Họa là vì nghĩ cho , bản vốn cần sớm như , sáng nay dậy thật sớm để đưa cô qua đây, nếu về muộn hơn nữa thì thời gian sẽ gấp, cô cũng sợ vội vàng đường mà gặp chuyện.
“Được , một em cẩn thận nhé, chiều sẽ tới đón em.”
“Vâng!”
Lâm Họa tại chỗ vẫy tay chào tạm biệt , dắt xe đạp rời .
Thực cô chút căng thẳng, chỉnh đốn trang phục, hít một thật sâu từ từ thở , dịu sự hồi hộp trong lòng mới bắt đầu lên lầu văn phòng.
Sau khi xong thủ tục, cán bộ văn phòng đưa cô đến gặp lãnh đạo của cô là Chủ nhiệm Cao.
“Cô là đến tiếp quản ca của chị Liêu đó ?” Chủ nhiệm Cao thấy mới sực nhớ hôm nay mới báo danh.
“Vâng, chào Chủ nhiệm Cao.” Lâm Họa cán bộ văn phòng giới thiệu qua, vị chính là cấp trực tiếp của cô.
Chủ nhiệm Cao đưa Lâm Họa đến khu vực cô sẽ tiếp quản, thím Liêu việc ở đây lâu năm, công việc của thím cũng khá nhẹ nhàng, đó là quầy bán radio.
Là một trong "tứ đại kiện" của sính lễ kết hôn, quầy bán radio ngày thường khá vắng vẻ, dù đây cũng là nhu yếu phẩm sinh hoạt hằng ngày.
“Đến đây, đây chính là quầy công tác của cô .” Chủ nhiệm Cao chỉ quầy radio chỉ duy nhất một đang .
Lâm Họa liếc một lượt, các quầy cơ bản đều là hai phối hợp, ngoại trừ quầy radio thiếu thím Liêu nên chỉ còn một , những chỗ khác cơ bản đều là hai .
Thực ban đầu cô chỉ là đến nhân viên bán hàng, ngờ là quầy radio thanh nhàn thế .
Nghe Chủ nhiệm Cao giới thiệu đây là nơi việc , niềm vui trong lòng thể kìm nén .
Tuy nhiên mặt vẫn giữ vững biểu cảm, chỉ một khoảnh khắc theo bản năng khóe miệng nhếch lên cũng nhanh ch.óng đè xuống.