Nghĩ đến những lời Bạch Tuệ Tuệ , ánh sáng trong mắt cũng lúc mờ lúc tỏ, tiền sính lễ là một vấn đề.
Trong tay hiện tại còn bao nhiêu tiền nữa, những năm qua luôn lời gửi hết tiền trợ cấp về, dẫn đến việc bây giờ trong túi chẳng còn là bao.
Hừ, đúng là quá tin tưởng ruột mà!
Thanh niên trí thức Bạch đúng, sính lễ nhà họ Thẩm sẽ đồng ý gả Lai Đệ cho , giống như Chiêu Đệ , nếu Đại Sơn họ đăng ký kết hôn thì Chiêu Đệ vẫn sẽ nhà họ Thẩm gả cho Đại Sơn thôi, chỉ vì một khoản sính lễ cao.
Nghĩ như , hình như nhà họ Thẩm cũng chẳng hạng lành gì, Cố Thịnh Quốc cau mày, nếu cưới Lai Đệ, liệu cô chịu chung phận như Chiêu Đệ .
Lông mày càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t, vẫn nghĩ cách lấy tiền sính lễ mới .
Nhíu mày suy nghĩ một lát, chỗ chắc chắn là lấy tiền , nếu thực sự thì chỉ thể mượn tạm của đồng đội để giải quyết việc gấp mắt thôi, chỉ thể thế thôi, kỳ nghỉ của cũng còn dài nữa.
——
Nhà họ Cố.
“Mẹ, cả vẫn về thế? Để cả nhà đợi ăn cơm.” Cố Nhị phàn nàn.
“Con ngoài tìm xem, xem ai thấy nó ?”
“Được !”
Một lúc .
“Mẹ, thấy cả lên núi ạ.” Nói câu , hai mắt còn sáng rực lên.
Không chỉ , vợ cũng , vội vàng : “Có cả lên núi săn gà rừng , chúng sắp lộc ăn ?”
Thím Liễu trong lòng cũng nghĩ như , nuốt nước miếng một cái : “Được , nếu nó rừng thì cần đợi nó nữa, chúng ăn !”
Thấy còn , bà thêm: “Nếu gà rừng thì tối nay ăn canh gà rừng!”
Nói là , nhưng trong suy nghĩ của tất cả , hề khái niệm Cố Thịnh Quốc mang gà rừng về.
“Ồ! Ồ! Ồ! Gà rừng, gà rừng.” Con trai Cố Nhị reo hò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-phao-hoi-ngay-ngay-an-dua-o-thap-nien-70/chuong-125.html.]
Sự vui sướng của những khác cũng hiện rõ mặt.
“Nhỏ tiếng thôi, đừng để khác .” Thím Liễu vội vàng .
“Vâng !” Con trai Cố Nhị nhỏ giọng đáp.
“Bà nội, đến lúc đó con ăn đùi gà, đùi gà to !”
“Được , cháu ngoan của bà, đều cho cháu hết, đùi gà to đều cho cháu hết!” Thím Liễu giờ luôn cầu tất ứng với đứa cháu trai .
……
——
Bạch Tuệ Tuệ trở về điểm thanh niên trí thức, càng nghĩ càng tức, Cố Thịnh Quốc mà dám trực tiếp bỏ mặc đó mà chạy mất, nhục nhã, đúng là nhục nhã quá mà.
Muốn bỏ cuộc nhưng cam tâm, , nhất định thu phục Cố Thịnh Quốc, phu nhân quan lớn thì mới dập tắt ngọn lửa giận trong lòng.
Không , vẫn còn thời gian, họ vẫn kết hôn, nhà họ Thẩm đòi sính lễ cao, nhất thời Cố Thịnh Quốc lấy , vẫn còn thời gian để lên kế hoạch từ đầu.
Cứ đợi đấy, nhất định chiếm Cố Thịnh Quốc, chiếm thì thật với những gì bỏ những ngày qua.
Nắm c.h.ặ.t t.a.y tự cổ vũ bản .
“Suýt!” Chạm vết thương .
“Hừ!”
Trong ký túc xá vẫn còn những khác, biểu cảm đổi xoành xoạch mặt cô thì thấy thật kỳ diệu, cũng chẳng cô đang nghĩ cái gì trong đầu.
Lưu Vượng Đệ Bạch Tuệ Tuệ với ánh mắt cũng lúc sáng lúc tối, cô kết hợp với những gì đó là ngay kế hoạch của cô mấy thành công, cũng chẳng còn cần theo đuổi Cố Thịnh Quốc nữa .
ngoài Cố Thịnh Quốc thì còn đối tượng nào khác để chọn ?
Lưu Vượng Đệ Bạch Tuệ Tuệ, một khoảnh khắc cảm thấy mịt mờ, con đường phía của nên về đây?