Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - CHƯƠNG 399: ĐẠI TIỂU THƯ HUYẾT TỘC (2)

Cập nhật lúc: 2026-05-05 18:56:30
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực chất, Du Hoan sớm đồng ý, nhưng nàng vẫn giả vờ bộ tịch do dự một hồi mới khẽ gật đầu.

Thấy vẻ gật đầu chút “miễn cưỡng” , trái tim Andrea lập tức mềm nhũn. Nàng vội vàng đưa lời hứa hẹn: “Tin , bảo bối. Chỉ cần hai ngày thôi, sẽ đưa trở về nguyên vẹn cho em.”

Andrea thầm tính toán, đến lúc đó nàng cớ để gặp mỹ nhân một nữa. Có lẽ nhiều tiếp xúc, cô bé sẽ nhận rằng: Phụ nữ mới là những kẻ hiểu rõ nhất cách thế nào để dỗ dành trái tim nàng vui vẻ.

Andrea ném cho Du Hoan một cái nháy mắt đầy tình tứ, hiên ngang dẫn theo nam chính rời .

Lúc , tâm điểm của buổi tiệc chỉ còn Du Hoan. Alder – kẻ tổ chức yến hội – nắm bắt thời cơ bước tới, cung kính mời nàng ở chung vui. Du Hoan từng thực sự tham gia những buổi yến tiệc xô bồ thế , trong lòng chút hiếu kỳ nên quyết định thả lỏng một chút. Nàng đặt bàn tay lên tay vị quản gia, xoay tiến sảnh chính.

Vị quản gia luôn đeo đôi găng tay đen tuyền bí ẩn. Những đầu ngón tay trắng nõn của Du Hoan đặt lên lòng bàn tay , sắc đen thẫm càng tôn lên làn da trắng mịn như sứ quý giá, mỏng manh đến mức khiến kẻ khác nảy sinh khát vọng mãnh liệt nâng niu và đặt lên đó một nụ hôn sùng bái.

Quản gia khiêm nhường rũ mắt, một ai thấu những đợt sóng ngầm đang cuộn trào nơi đáy mắt sâu thẳm của .

Dường như vẫn thoát khỏi dư âm của cuộc xung đột , đám Huyết tộc trong sảnh tự chủ mà dõi theo từng bước chân của Du Hoan. Giữa sảnh tiệc là dãy bàn dài phủ khăn nhung đỏ rực như cánh hoa hồng, bày biện đủ loại ly vang chứa đầy m.á.u và những món mỹ thực chế biến từ huyết tương.

Thế nhưng, những món đồ ăn vốn coi là thượng hạng , khi đặt đôi bàn tay nàng, bỗng chốc trở nên tầm thường và thấp kém lạ thường. Đám quý tộc thầm nghĩ, nên bày những thứ phẩm mặt nàng; chỉ những kỳ trân dị bảo tuyệt hảo nhất mới xứng đáng để lấy lòng vị đại tiểu thư .

Du Hoan thử nếm một miếng điểm tâm, hương vị quả thực quá đỗi bình thường, chẳng thể sánh bằng sơn hào hải vị ở lâu đài của nàng. Nàng chỉ c.ắ.n nhẹ một miếng tùy ý đặt xuống đĩa.

Sự hiện diện của nàng khiến những kẻ đang mải mê tranh luận cuồng nhiệt nhảy múa đều khựng . Chỉ đến khi nàng lộ vẻ nghi hoặc qua, bọn họ mới bừng tỉnh như thoát khỏi cơn mộng mị, gượng gạo tiếp tục hoạt động của . Cảm thấy còn gì thú vị, Du Hoan dậy, mang theo của rời .

Bóng dáng nàng dần khuất xa, nhưng chiếc đĩa sứ trắng ngần, miếng điểm tâm c.ắ.n dở trở nên nổi bật một cách kỳ lạ.

Trong bóng tối, bao nhiêu đôi mắt Huyết tộc đang rình rập, thèm khát chằm chằm đó. Eamonn nôn nóng định tiến tới chiếm lấy nửa khối điểm tâm của riêng, nhưng bất ngờ một bàn tay đè c.h.ặ.t vai.

Ethan dậy, phong thái tự nhiên như bước về phía chiếc đĩa.

“Ethan, lấy nó gì?” — Alder lên tiếng , gã cũng định tiến tới nhưng chậm chân một bước, đành dùng ngữ khí khiển trách để che giấu sự tiếc nuối.

Đáy mắt Ethan lấp lánh nụ dịu dàng như nước mùa xuân, trông thật ôn nhu và , nhưng lời thốt mang theo sự biến thái đầy kiêu ngạo:

“Đây là ban thưởng của Đại tiểu thư, kẻ nào đến thì thôi.”

Trong tòa lâu đài lạnh lẽo và u tối của Thân vương, Hoắc Hàm đám Huyết phó đè quỳ mặt đất. Chân mài xuống sàn đá đến mức bầm tím, nhưng vẫn ngoan cường giãy giụa. Chẳng bao lâu , Andrea nhàn nhã trở về.

Vẻ khuất nhục hiện rõ gương mặt Hoắc Hàm. Tiếng bước chân ngày một gần như nghiền nát chút hy vọng cuối cùng trong lòng . Cho đến khi Andrea mặt, xuống bằng ánh mắt của kẻ săn mồi, khó lòng thoát khỏi sự giày vò của loài quỷ dữ .

Trong tâm trí , cuộc đối thoại giữa Andrea và Du Hoan cứ lặp lặp như một cuốn phim ám ảnh. Hắn căm ghét nàng. Căm ghét gương mặt mị hoặc lòng nhưng luôn mang vẻ ngạo mạn lãnh đạm; căm ghét cái cách nàng cao cao tại thượng, tùy ý định đoạt nơi chốn về của chỉ bằng một lời ...

Giữa cơn hoảng hốt , ký ức đầu gặp gỡ nàng đột ngột ùa về.

Hồi đó, vẫn nàng là ai. Đó là một buổi sáng sớm sương mù giăng kín lối. Để phụ giúp gia đình, ngày nào cũng bìa rừng hái quả dại, đem chợ bán với giá rẻ mạt. Giữa làn sương mờ ảo năm , thấy nàng...

Nguồn quả dại ở bìa rừng hái cạn, Hoắc Hàm gốc cây già, phóng tầm mắt về phía cánh rừng sâu thẳm đang màn sương tuyết bao phủ. Cuối cùng, sự túng quẫn chiến thắng nỗi sợ hãi về những lời cảnh cáo của tiền nhân rằng nơi đó ác quỷ ăn thịt , đ.á.n.h liều bước chân vùng cấm địa.

Rất nhanh đó, lạc lối giữa màn sương dày đặc. Chính lúc , thấy nàng. Khoảnh khắc đó, Hoắc Hàm cứ ngỡ đang chìm trong một ảo giác phù hoa.

Nàng vắt vẻo một cành cây cổ thụ, đôi mắt mang theo vẻ chán chường lười biếng, khẽ tựa cằm quan sát . Mái tóc đen huyền xõa tung như dòng thác đổ. Nàng vận một bộ váy đen tuyền, dẫu là sắc màu u tối nhưng chất vải mềm mại như tơ lụa thượng hạng, lấp lánh những ánh quang tinh tế theo từng nhịp thở. Chỉ cần liếc mắt cũng đủ đó là thứ gấm vóc quý giá đến nhường nào. Nàng , một vẻ thoát tục và lộng lẫy đến cực điểm.

Chưa từng thấy một tuyệt sắc giai nhân nào như thế, Hoắc Hàm sững , cứng đờ cái tò mò của nàng. Đầu óc cuồng, chẳng những nhận hiểm họa mà còn lầm tưởng nàng là một vị tiểu thư quý tộc lạc bước rừng sâu. Hắn ngây ngô, co khúm hỏi nàng lối .

Khi đó trong mắt , nàng đến mức lấp đầy ảo tưởng về vị thần nữ trong các câu chuyện thần thoại.

... Huyết tộc bắt . Cho đến tận lúc xiềng xích, vẫn ngu ngốc tin rằng nàng chỉ là nhớ nhầm phương hướng, thậm chí còn lo sợ nàng cũng sẽ gặp nguy hiểm như . Mãi đến khi giữa lãnh địa của loài quỷ hút m.á.u và thấy nàng cao, mới bừng tỉnh khỏi giấc mộng ngọt ngào.

Giờ đây, Hoắc Hàm chẳng còn chút thiện cảm nào với Huyết tộc. Hắn nén c.h.ặ.t cơn phẫn nộ đang chực trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c, căng thẳng đối diện với Andrea. Hắn tưởng tượng những thủ đoạn dạy dỗ bẩn thỉu nhất... Nếu đàn bà thực sự tra t·ấ.n mới giao cho " ", nhất định sẽ tìm cơ hội c.ắ.n nàng một ngụm để trả thù.

“Tiểu sói con, đừng dùng ánh mắt hung dữ đó .” Andrea liếc một cái biếng nhác ngả xuống chiếc ghế bành chạm trổ tinh xảo.

“Ngươi tưởng thật sự nỡ đem những ‘kinh nghiệm’ quý báu đó dạy cho ngươi ?”

Hoắc Hàm ngẩn , gương mặt hiện lên vẻ mịt mờ vì hiểu ý đồ của nàng . Andrea phất tay cho thuộc hạ mang giam lỏng. Nàng chỉ lợi dụng cái cớ để gặp mặt Du Hoan nhiều hơn mà thôi. Còn về chuyện “dạy dỗ”? Chỉ cần bỏ đói vài ngày, tự khắc sẽ chẳng còn sức mà c.ắ.n .

Tại tòa lâu đài xa hoa nhất của Huyết tộc, Du Hoan đang nhàn nhã bàn ăn, thưởng thức món bánh mì ngọt lò từ tay quản gia. Nàng thuận tay bẻ một mẩu nhỏ đưa cho con dơi nhỏ đang đậu bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-xung-nhung-la-van-nhan-me/chuong-399-dai-tieu-thu-huyet-toc-2.html.]

Con dơi xám tro xù lông, cúi đầu mổ lấy mẩu bánh. Thấy nó quá đỗi đáng yêu, Du Hoan vươn đầu ngón tay khẽ xoa nhẹ lên chiếc đầu nhỏ xíu của nó. Cảm giác mềm mại nơi lòng bàn tay khiến nàng mỉm . Con dơi nhỏ như “chuốc say”, vững mà lảo đảo suýt ngã nhào xuống bàn.

 “Hôm nay nó tới ăn bánh mì .” — Du Hoan vui vẻ chia sẻ với quản gia, coi đây là minh chứng cho việc loài dơi yêu mến.

Vị quản gia khẽ đáp lời, đôi mắt vô thanh vô tức ngước về phía cửa sổ vòm cao v.út. Ánh trăng tinh khôi hắt qua những hoa văn điêu khắc, chiếu rọi lên mười mấy cái đầu tròn vo đang lấp ló ngoài bậu cửa. Đám dơi nhỏ xì xào với bằng thứ ngôn ngữ mà chỉ chúng mới hiểu:

“Ngày mai đến lượt ! Đến lượt !”

“Nói dối! Gavin, xoa đầu hai ngày mà, chúng thỏa thuận xếp hàng cơ mà!”

hôm đó cô xoa kỹ...”

Một ánh lạnh lẽo như băng từ quản gia phóng tới, khiến đám dơi lập tức im bặt. Chúng sợ vị quản gia , nhưng cũng ơn vì lờ hành động “xếp hàng xin ăn” mỗi ngày của chúng. Nếu vì sự hiện diện của lũ dơi thể khiến nàng vui vẻ trong chốc lát, sớm quét sạch chúng từ lâu.

Quản gia điềm nhiên thấm ướt chiếc khăn lụa trắng muốt chậu nước ướp hương tường vi, vắt khô một cách tỉ mỉ cung kính đến bên cạnh Du Hoan. Nàng vẫn đang nhâm nhi ly nước ép mâm xôi, chỉ lười biếng đưa một bàn tay cho .

Vị quản gia dường như mắc bệnh sạch sẽ thái quá, đặc biệt là với những nơi nàng chạm vật khác. Hắn cầm lấy tay nàng, dùng khăn lụa tinh tế lau sạch từng kẽ ngón tay.

Khăn lụa mềm mại nghiền qua da thịt, lực đạo của chuẩn xác đến từng chút một, đủ để sạch nhưng cũng đủ để khơi gợi sự mẫn cảm. Du Hoan vốn là nhạy cảm với xúc giác, cảm giác nhồn nhột truyền đến khiến nàng nhịn mà bật khúc khích.

“Nhột quá.”

Nàng khẽ , lời oán giận thốt mềm mại tựa như những cánh hoa còn đọng sương mai, quý giá và kiều diễm vô ngần. Theo bản năng, Du Hoan rút tay về, nhưng bất chợt một lực đạo vững chãi khóa c.h.ặ.t lấy cổ tay trắng ngần, thanh mảnh của nàng.

Du Hoan ngẩn .

Không gian bỗng chốc rơi tĩnh lặng. Vị quản gia hình mất hai giây, dường như chính bản cũng lường hành động đường đột . Hắn khựng một nhịp thở, mới dùng ngữ khí trầm thấp, pha chút nỡ lẫn bất lực mà : “Xin , nơi ... vẫn lau khô.”

Hắn nâng tay nàng lên, dùng chiếc khăn lụa mềm mại chậm rãi, tỉ mỉ chà lau từng kẽ ngón tay.

Du Hoan cảm thấy chút tự nhiên, nhưng nghĩ , nàng vốn quen với sự chăm sóc tận răng của từ lâu, sự mất tự nhiên lẽ chỉ là do nàng nhạy cảm quá mức mà thôi. Nàng tự nhủ rằng nghĩ quá nhiều.

Trước khi Du Hoan trưởng thành, trực tiếp chăm lo cho nàng là cha nàng — Lãnh chúa Augustgrad. Thế nhưng, kỳ ngủ say của một Huyết tộc hùng mạnh sớm cận kề, Augustgrad dùng lực áp chế chỉ để chờ đến ngày con gái chính thức thành niên. Ông sắp xếp thứ thỏa và tự tay tuyển chọn vị quản gia .

đêm sinh nhật của Du Hoan, vị quản gia xuất hiện.

Dù là đầu gặp mặt, hiểu rõ sở thích và thói quen nhỏ nhặt nhất của nàng như thể khắc sâu chúng tâm khảm từ lâu. Du Hoan ban đầu vô cùng thích ứng. Hắn quá hiểu nàng, ánh mắt dường như dừng bóng hình nàng vô cả khi họ chạm mặt. Đứng , Du Hoan thấy chẳng khác nào một tờ giấy trắng chút che đậy, trong khi nàng mù tịt về .

Sự đối lập khiến nàng nảy sinh cảnh giác. Nàng chấp nhận , thường xuyên trốn chơi mà báo một lời chỉ để cắt đuôi "cái bóng" .

Dưới con mắt của Augustgrad, Du Hoan mong manh như từ đậu hũ, chỉ cần chạm mạnh một chút là sẽ tan biến. Vì , mãi đến khi thành niên, nàng mới cơ hội bước chân thế giới bên ngoài. Nàng quá , mang trong một nửa dòng m.á.u nhân loại, thể chất đặc thù khiến cơ thể nàng luôn tỏa một làn hương ngọt nồng đầy mê hoặc mà chính nàng cũng .

Lần đầu nàng ngoài, ánh mắt của giới Huyết tộc đều đổ dồn về phía nàng. Những tên quỷ hút m.á.u trẻ tuổi phận nàng, nhưng chúng phát điên vì nàng. Chỉ điều, cách bày tỏ của chúng quá đỗi thô lỗ. Du Hoan cực kỳ chán ghét chúng. Khi một tên quỷ tóc xoăn định tiến tới hôn nàng, nàng thẳng tay tát một cái.

Trái với dự đoán, gã đó hề tức giận. Hắn ngây nàng, đôi mắt bỗng bùng lên ngọn lửa nóng rực tham lam l.i.ế.m lấy lòng bàn tay nàng. Du Hoan hoảng sợ, nhưng vì cắt đuôi quản gia, nàng mang theo bất kỳ vệ sĩ nào. Thể chất yếu ớt khiến sự phản kháng của nàng trở nên nhỏ bé đáng kể.

Chính lúc đó, quản gia xuất hiện.

Hắn vốn là kẻ tôn sùng lễ nghi, luôn xuất hiện với vẻ ngoài chỉnh tề, một nếp nhăn. đó, tóc mai rối, cổ áo còn vướng một chiếc lá xanh rớt từ bụi tường vi khi vội vã băng qua.

Đó cũng là đầu tiên Du Hoan chủ động nắm lấy tay . Nước mắt nàng chực trào nơi khóe mắt nhưng nàng vẫn bướng bỉnh kìm , nghẹn ngào thốt lên:

“Ta chán ghét bọn chúng.”

Khoảnh khắc Đại tiểu thư kiêu kỳ vì chịu ủy khuất mà vô thức tìm đến điểm tựa mê hoặc tâm trí vị quản gia. Hơi thở của bỗng chốc trở nên nặng nề. Hắn màng đến lũ tiểu quỷ ngang ngược phía , mà khom xuống, nhẹ nhàng dùng khăn tay lau giọt nước nơi khóe mắt nàng, trầm giọng đáp: “Được.”

Lũ quỷ hút m.á.u "ngựa non háu đá" đó tất nhiên dạy cho một bài học nhớ đời ngay tại chỗ. thế vẫn còn là quá nhẹ. Sau đó, quản gia còn đích "nho nhã lễ độ" đến tận nhà trưởng bối của chúng để thông báo về hành vi phạm tội .

Dù là uy danh của Lãnh chúa Du Hoan, thế lực cá nhân của vị quản gia, đều là những tồn tại mà ai dám đụng . Kết quả là đám choai choai chịu gia pháp đến lết nổi, cấm túc dài hạn, tổn thương nguyên khí đến mức dám ló mặt ngoài trong một thời gian dài.

Du Hoan những chuyện xảy đó, nàng chỉ bắt đầu trao cho quản gia sự tín nhiệm ban đầu. Mối quan hệ giữa hai dịu rõ rệt. Nàng còn trốn một nữa, mà sẽ mang theo một nhóm hầu cận và yêu cầu quản gia giữ cách.

Vì sự an của nàng, quản gia chấp nhận thỏa hiệp "cam chịu" từ xa. Họ ước định một giờ giới nghiêm, nếu quá giờ đó nàng về, sẽ tìm.

Du Hoan là kẻ thù vặt. Nàng kiên nhẫn chờ đợi đến ngày đám quỷ lộ diện, sai lôi từng tên tấu cho một trận tơi bời. Đám kẻ xui xẻo đó chỉ kêu t.h.ả.m thiết, khi chúng phận của nàng nên ngoài việc rên rỉ chịu đòn, chẳng một ai dám thốt nửa lời oán hận.

Loading...