XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ ĐỘC ÁC, TÔI TRỞ THÀNH VỢ CŨ CỦA NAM CHÍNH - 3

Cập nhật lúc: 2026-03-17 19:27:54
Lượt xem: 172

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái nguồn cảm hứng tích tụ Trần Yến từ nửa tháng sắp cạn sạch.

 

Ngay cả trong mộng ban ngày, cũng đang nghĩ cách hợp tình hợp lý để hít một ngụm hormone nam tính thuần khiết từ .

 

Không ngờ, chẳng tốn công chút nào, bánh bao thịt tự dâng tới cửa!

 

như một con ch.ó nhỏ lâu ngày gặp chủ, cái đuôi tưởng tượng lắc lư vội nhào tới.

 

“Anh Trần Yến, cuối cùng cũng về ~”

 

 

Nhân lúc còn kịp phản ứng, nhào tới hít một thật sâu.

 

A~~

 

Đàn ông… , mùi của linh cảm~~

 

Thật hẳn là một tác giả sắc văn thiên phú, vì linh cảm của hầu như đều bám c.h.ặ.t sắc nam giới.

 

Người , “ ăn thịt heo cũng thấy heo chạy”, chính là tín đồ kiên định của thuyết “heo chạy”.

 

Trước khi xuyên, là khách quen ở quán bar.Người khác đến quán bar để tìm tình một đêm, còn đến quán bar là để .

 

Mà giờ thì, Trần Yến đúng nghĩa là nàng thơ sống động của !

 

Chỉ tiếc rằng, nàng thơ ghét bỏ .

 

Anh mạnh mẽ đẩy , giọng lạnh băng:

 

“Lâm Hạ, đừng quên cô hứa với những gì.”

 

Ừ ừ ừ, nhớ hết chứ.

 

gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

 

kiếm tiền chứ, vì tiền mà c.h.ế.t, chim vì ăn mà vong, sống đời , ai mà vì tiền?

 

xoa xoa hai tay như ruồi, thầm nhủ: Trần Yến, xin !

 

Thế nhưng, vẫn còn chút lương tri.

 Để giảm bớt tối đa sự chán ghét và phản cảm của Trần Yến, quyết định từ đường đường chính chính “hấp thụ dương khí” chuyển sang lén lút mà “hấp thụ”.

 

thử với Trần Yến.

 

 

thì cũng là nam chính, đắc tội với triệt để thì cũng chẳng lợi lộc gì.

 

Trước đây, Lâm Hạ chỉ nghĩ để chiếm Trần Yến, nhưng thật chẳng hiểu chút nào.

 

Trần Yến bên cạnh, điều thiếu nhất chính là cảm giác an và tình yêu.

 

Cho nên thích nữ chính kiểu dịu dàng ngoan ngoãn, năng nhỏ nhẹ, chăm sóc gia đình, một vợ hiền .

 

Những cô gái như thế mới thể khiến cảm nhận rõ rệt nhất rằng yêu thương.

 

thì chẳng thể, cũng chẳng biến thành kiểu đó.

 

vì tiền, thể thử bắt chước đôi chút.

 

Núi tới tìm , sẽ tới tìm núi.

 

Lần đầu tiên xách một mâm bốn món một canh tới quán của Trần Yến, rõ ràng dọa sợ.

 

Anh lễ phép tiễn khách , đầu đầy cảnh giác:

 

“Cô giở trò gì?”

 

Ha, đúng là cho ám ảnh tâm lý .

 

nhiều, mở thùng giữ nhiệt ngay.

 

Thật tay nghề nấu nướng của cũng tệ, tuy tới mức khiến kinh diễm, nhưng cũng là những món ăn gia đình ngon miệng.

 

Ít thì chắc chắn hơn nhiều so với tay nghề của Trần Yến.

 

Mùi thơm lập tức tràn ngập, xộc thẳng mũi Trần Yến, khiến bụng kìm mà réo “ục ục”.

 

còn tận mắt thấy yết hầu của lăn lên xuống, cố gắng đè nén.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-phu-doc-ac-toi-tro-thanh-vo-cu-cua-nam-chinh/3.html.]

 

vẫn hề ý định động đũa.

 

nặn nụ , hết lời đảm bảo:

 

“Những món tuyệt đối sạch sẽ, chỉ cảm thấy với quá nhiều, bù đắp một chút.”

 

Thấy vẫn đầy nghi ngờ, cũng nán , chỉ để một câu:

 

“Chiều lấy hộp giữ nhiệt.”

 

Nói xong liền chuồn thẳng.

 

Để chứng minh tuyệt đối ác ý, vèo một cái quẹo hẻm nhỏ, biến mất thấy bóng dáng.

  thật , nào xa.

 

dò xét , phía con hẻm một khúc cua, đó khéo quán của Trần Yến.

 

lén nấp ở đó, quan sát xem nhận tấm lòng của .

 

Thế nhưng, đến khi xổm đến tê cả chân, cũng thấy nếm một miếng.

 

Ngay lúc sắp mất kiên nhẫn rời , động đậy.

 

còn tưởng định ăn, ai ngờ, chỉ dậy nhận đồ ăn ngoài, tiện tay đem luôn phần cơm chuẩn kỹ càng, đổ hết bát cơm của con ch.ó hoang cửa.

 

Hay cho , Trần Yến, cũng lãng phí đồ ăn cơ đấy!

 

tức đến nỗi đ.ấ.m mạnh một cái tường.

 

cũng hiểu, bây giờ là Lâm Hạ, đây đều là báo ứng mà gánh.

 

hậm hực về nhà, mở máy tính, gõ điên cuồng bàn phím, hung hăng hành hạ nam chính trong truyện — lấy nguyên mẫu chính là Trần Yến!

 

Chiều hôm đó, khi tới lấy hộp giữ nhiệt, Trần Yến vẫn đang việc, thậm chí chẳng buồn liếc lấy một cái.

 

cũng đang giận, chẳng thèm nịnh bợ cái lạnh lùng của nữa, xách hộp luôn.

 

Chỉ là, giận thì giận, nhưng bữa cơm mỗi ngày… vẫn mang đến.

 

May mắn , kiên trì cuối cùng cũng hồi báo. Sau khi cần mẫn mang cơm trưa suốt một tuần, Trần Yến rốt cuộc còn đem cơm của đổ cho con ch.ó hoang cửa nữa.

 

trốn ở đầu ngõ, híp mắt đầu tiên ăn cơm nấu, vui sướng đến mức nhảy dựng ba thước.

 

Ai mà hiểu cảm giác chứ — giống hệt như đứa con câm nuôi ba năm bỗng dưng gọi một tiếng “”!

 

, Trần Yến cuối cùng cũng bắt đầu tin rằng thật sự đổi .

 

Vạn sự khởi đầu nan, bước đầu tiên tiến triển, đó chuyện dần thuận nước đẩy thuyền.

 

Chậm rãi, sẽ chủ động rửa sạch hộp giữ nhiệt để sẵn ở cửa chờ tới lấy.

 

Rồi về , cũng còn quá bài xích nữa, thỉnh thoảng về nhà cũng chẳng lén lút ban đêm.

 

Một tháng , thể chấp nhận để trò chuyện cùng trong lúc ăn cơm, thậm chí còn chủ động hỏi đủ tiền sinh hoạt .

 

Đương nhiên nhận tiền của .

 

Tuy thích tiền thật, nhưng dù gì chúng cũng thích gì, lấy tiền cực khổ kiếm .

 

Lại qua thêm một tháng, quan hệ giữa chúng so với ban đầu tiến bộ vượt bậc thậm chí còn thể chấp nhận sự chạm vô tình của !

 

Thế là trong khoảnh khắc đầy kích động , quyết định mời về nhà ngủ.

 

Thật nên vội như thế, nhưng thật sự chờ nổi nữa .

 

Bởi vì … bí ý tưởng !

 

Dù bây giờ ngày nào cũng thể ngắm gương mặt trai của Trần Yến để “giải khát bằng nước ảo”, nhưng chẳng đủ để thỏa mãn cái dày nuôi lớn của .

 

Độc giả cũng nhận sự phóng khoáng trong từng câu văn của kém xa đây, lượt và quà tặng tụt ào ào, thu nhập cũng teo tóp hẳn.

 

nếu Trần Yến chịu về nhà ngủ thì khác hẳn thể thêm nhiều tiếp xúc cơ thể với .

chuyện bỉ ổi, nhưng vì tiền thì… gì mà chứ!

 

“Dù đó vốn là nhà của , cứ độc chiếm mãi cũng thấy áy náy. Giường trong quán nhỏ, ngủ ở đây cũng chẳng cách. Hay là… dọn về nhà ?”

 

dày mặt những lời .

Loading...