"Chị, để em nói chị biết, hôm nay nước đi này của cha không làm anh Phó sợ mà thực ra là hành động của anh Phó đã dọa cha chúng ta sợ hãi một phen." Sau đó Tô Bảo bắt đầu thao thao bất tuyệt kể lại những chuyện xảy ra vào buổi sáng.
Đặc biệt là biểu cảm sững sờ của đồng chí Tô Thắng Dân vào buổi sáng đã được bạn nhỏ Tô Bảo tái hiện rất sinh động.
Thấy Tô Bảo bắt chước như vậy, Tô Trà không nhịn được mà cười to hơn.
Âm thanh bên ngoài không nhỏ, Tô Thắng Dân đang bị vợ “xử lý” ở trong phòng cũng nghe thấy.
Tô Thắng Dân: Cậu bé ngoan, ngày mai cha sẽ cho con biết ai mới là cha, ai mới là con!
Bên này nhà họ Tô vô cùng náo nhiệt, bên kia Phó Hành Khanh cũng về đến nhà.
Ồ, vừa bước vào cửa, cả gia đình đều có mặt đầy đủ.
Ông cụ, bà cụ, Phó Kiều Kiều, còn có Phó Hòa Bình và Tôn Thục Phân đã lâu không về nhà.
Phó Hòa Bình và Tôn Thục Phân là cha mẹ của Phó Hành Khanh và Phó Kiều Kiều.
Ngay khi Phó Hành Khanh bước vào cửa, mọi người trong gia đình đều nhìn sang.
“Cháu đi đâu vậy?” Người nói chính là ông cụ.
"Trời mưa mà cháu còn không biết che ô à, nhìn cả người cháu đều ướt sũng rồi kìa." Đây là bà cụ.
“Con nhanh chóng lên thay quần áo đi.” Đây là lời đồng chí Tôn Thục Phân.
“Không biết giống ai nữa?” Đây là Phó Hòa Bình, khuôn mặt lạnh lùng có tám phần giống với Phó Hành Khanh.
Không thể không nói, đường nét khuôn mặt của những người đàn ông họ Phó khi lớn lên đều rất giống nhau, ngay cả khuôn mặt nghiêm nghị của họ cũng giống nhau 100%.
Phó Kiều Kiều chỉ nép vào ghế sô pha không nói gì, cô ấy không ngờ rằng hôm nay tự nhiên cha mẹ lại trở về, ông cụ bà cụ cũng về sớm, không phải quá trùng hợp sao?
Mọi người trong gia đình đều hỏi cô ấy Phó Hành Khanh đang đi đâu, nhưng Phó Kiều Kiều nhất quyết chống đỡ áp lực từ người lớn trong gia đình, cái gì cũng chưa nói.
Mười phút sau, Phó Hành Khanh đã thay một bộ quần áo mới xuất hiện trong phòng khách.
Tôn Thục Phân nhìn đứa con trai đã cao lớn như vậy, trong lòng có chút cảm động, nhanh như vậy mà đứa nhỏ đã cao lớn hơn cả bà ấy rồi.
Tôn Thục Phân rất đẹp, đến tuổi này rồi mà trông vẫn rất xinh đẹp do bà ấy biết cách bảo dưỡng nhan sắc.
Khi còn trẻ, Tôn Thục Phân là trụ cột của đoàn nghệ thuật quân đội, sau đó kết hôn với Phó Hòa Bình và ở lại đoàn nghệ thuật, hiện tại bà ấy không đứng trên sân khấu biểu diễn nữa mà chuyển về làm việc ở hậu trường, vì chịu trách nhiệm quản lý đoàn nghệ thuật nên ngày nào cũng rất bận rộn.
Càng đừng nói đến Phó Hòa Bình, ông ấy còn bận rộn hơn Tôn Thục Phân.
Hai vợ chồng thật vất vả mới có thể trở về nhà một chuyến, biết con trai đã trở về lại không có ở nhà, hơn nữa cũng không có cùng mấy tiểu tử thối trong đại viện đi ra ngoài.
Vì vậy, vấn đề nảy sinh ở đây là Phó Hành Khanh đang trong kỳ nghỉ phép cũng không phải làm việc.
Hiện tại anh ra ngoài là đi đâu vậy?
Chưa kể trước đó Phó Hòa Bình đã nhận được một cuộc gọi từ lãnh đạo của Phó Hành Khanh, trêu chọc rằng e là sắp tới sẽ có nhiều người hơn trong nhà Phó Hòa Bình.
Nghe những lời này lại liên tưởng đến chuyện hôm nay Phó Hành Khanh lại đi ra ngoài, Phó Hòa Bình chắc chắn rằng có điều gì đó không ổn với con trai mình.
.
"Đối phương là người như thế nào? Lát nữa dẫn cô ấy về nhà cho mọi người nhìn một chút, nếu thích hợp thì quyết định luôn." Phó Hòa Bình vừa mở miệng thì cả nhà đều nhìn về phía ông ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-ba-dao/chuong-355.html.]
Ai? Dẫn ai về nhà nhìn một chút? Quyết định gì?
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Phó Hành Khanh và Phó Kiều Kiều là những người duy nhất có mặt có thể hiểu những lời này của Phó Hòa Bình.
Một lời dậy sóng!
Phó Kiều Kiều tỏ ý cô ấy đã sợ đến ngây người, anh trai cô ấy và Tô Trà đến bát tự còn chưa xem, sao chưa gì đã quyết định rồi?
Nghe cha nói như vậy, Phó Hành Khanh mím môi mỏng, nghiêm túc nói: "Hiện tại không thích hợp."
Ngước nhìn con trai mình, Phó Hòa Bình nói: "Con còn chưa theo đuổi được người ta sao?"
"..." Phó Hành Khanh mím môi, không hề hé răng.
Những người bên cạnh cuối cùng đã phản ứng lại.
Này, Phó Hành Khanh đang thích một cô gái sao?
Hơn nữa còn chưa theo đuổi được người ta?
Ông cụ và Phó Hòa Bình bày tỏ, đứa trẻ này không được rồi.
Nghĩ đến bọn họ lúc ấy, ở độ tuổi của Phó Hành Khanh là đã sinh ra mấy đứa con rồi.
"Hành Khanh này, cô gái này là người ở đâu vậy? Cô ấy trông như thế nào, tính tình ra sao? Bao nhiêu tuổi rồi?" Bà cụ đẩy ông cụ ra rồi tiến lại gần cháu trai, vui tươi hớn hở dò hỏi.
"Đúng, đúng, con mau nói đi." Tôn Thục Phân cũng tò mò không biết Phó Hành Khanh sẽ thích kiểu con gái như thế nào.
Đứa con trai này của bà ấy từ nhỏ đã không thích con gái, ngoại trừ em gái là Phó Kiều Kiều, những cô gái khác anh đều không để ý một chút nào, rốt cuộc kiểu con gái nào có thể khiến Phó Hành Khanh rung động trong lòng đây?
Nhìn bà cụ và mẹ đang đến gần, Phó Hành Khanh vẫn mím môi và im lặng.
Chuyện này còn chưa xác định, nếu người nhà anh biết rồi đi tìm Tô Trà thì không tránh khỏi gây thêm phiền phức cho cô.
Miệng là của Phó Hành Khanh, nếu anh không muốn mở miệng thì không ai có thể cạy nó ra.
Sau khi hỏi một lúc, Tôn Thục Phân và bà cụ cuối cùng cũng bỏ cuộc và chuyển sự chú ý sang Phó Hòa Bình.
Cảm nhận được ánh mắt của mẹ và vợ, Phó Hòa Bình hắng giọng giải thích một câu: "Tôi cũng không biết rõ chuyện này, chỉ là lão Hoàng vừa lúc nhắc đến."
Phó Hành Khanh: Vụ án đã được giải quyết, lão Hoàng, lãnh đạo của anh!
Người trong nhà vẫn rất chú ý đến việc Phó Hành Khanh đang thích một cô gái nhưng Phó Hành Khanh không lên tiếng, còn Phó Kiều Kiều thì không dám mở miệng cho nên danh tính của Tô Trà vẫn được che giấu.
Hơn nữa, Phó Hòa Bình và Tôn Thục Phân không ở nhà quá hai ngày đã ngay lập tức rời đi, vào ngày hôm sau Phó Hành Khanh cũng trở lại quân đội.
Trong nhà một lần nữa trở lại cuộc sống chỉ có vài người họ, trường học của Phó Kiều Kiều sắp khai giảng, hai ngày nay cô ấy đang vô cùng bận rộn với việc dọn đồ ra ở riêng.
Tô Trà cũng chuẩn bị khai giảng, khi biết tin Phó Kiều Kiều chuyển đồ, cô còn cố ý nhờ Trương Huy lái xe đưa cô qua để hỗ trợ.
Sáng sớm, Phó Kiều Kiều đang thu dọn đồ đạc trong nhà thì Tô Trà đã đến ngoài cửa.
Tô Trà gõ cửa, người mở cửa chính là bà cụ.
Bà cụ vừa mở cửa ra thì nhìn thấy một cô gái nhỏ mềm mại và dịu dàng đang đứng trước cửa, ngay lập tức bà cụ lộ ra nụ cười tươi rồi vội vàng nói: "Cháu tới tìm Kiều Kiều sao? Hôm nay thật sự làm phiền cháu quá, lại đây, lại đây, vào nhà nào."
.