Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm Bá Đạo - Chương 225

Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:13:19
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời tiết hôm nay vẫn còn lạnh, Tô Trà ngồi ở phía sau, trên đầu quấn một cái khăn quàng, cả khuôn mặt chỉ để lộ ra hai con mắt như nước trong veo, trên người mặc chiếc áo bông màu đỏ tươi, kết hợp với cái quần bông màu đen, nhìn qua thấy có không khí vui mừng, hì hục đạp xe đạp đi thẳng đến nhà họ Vương.

Xe đạp vừa dừng lại, bà cụ Vương lập tức ra nghênh đón, đầu tiên bà ta nhìn về phía đồ đạc được mang đến, có thịt, coi như vẫn còn có tâm, bà cụ Vương âm thầm gật đầu.

"Ô kìa, đến rồi, nhanh lên, vào nhà ngồi đi." Bà cụ Vương niềm nở chào hỏi mời bọn họ vào, không cần chờ Vương Tú Mi mở miệng nói, bà cụ Vương đã nhanh nhẹn vươn tay cầm thịt và bánh ngọt xách vào nhà.

Thấy hành động nhanh nhẹn của bà mẹ già, khoé miệng Vương Tú Mi giật một cái, đừng nhìn bà ta đã lớn tuổi nhưng vẫn rất khoẻ mạnh.

"Thằng cả, con dâu cả, cả nhà em gái con trở về rồi này, nhanh rót nước nóng mang lên đây, có nghe không hả?" Bà cụ Vương đến vách tường trong sân hét lên một câu.

"Có nghe, đều nghe được hết." Trong phòng vang lên một câu trả lời.

"Nhanh nhanh nhanh, vào nhà ngồi đi, nếu mẹ biết trước nhà các con sẽ về hôm nay thì hôm qua mẹ đã chuẩn bị thịt rồi, không ngờ các con về nhà lại mang theo nhiều thịt như vậy, thịt nhiều quá, ăn một bữa cũng không hết được." Bà cụ Vương vừa kêu bọn họ vào nhà vừa lảm nhảm cằn nhằn.

Nghe những lời nói của bà mẹ già, Vương Tú Mi liếc mắt, mở miệng nói: "Thịt nhiều quá, chúng con có thể mang về..." Bà cầm thịt lên tính mang về nhà ăn.

"Không nhiều không nhiều, sau này có thể để tủ đông, chờ lần sau các con trở về vẫn có thể ăn." Bà cụ Vương vừa nhìn thấy Vương Tú Mi mở miệng thì biết nàng muốn nói gì, vội vã mở miệng ngắt lời.

Nói đùa chứ, thịt đã mang về nhà mẹ đẻ, làm sao có thể để mấy người lấy về? Nghĩ gì vậy?

Bà cụ Vương bĩu môi, nghĩ con gái bà ta đúng thật vô cùng keo kiệt, nhà thì có trại nuôi heo mà có mấy miếng thịt heo cũng muốn lấy lại.

Mấy người bọn họ vào nhà, Vương Phát Tài lập tức làm quen với Tô Thắng Dân, đầu tiên ông ta đưa cho Tô Thắng Dân một điếu thuốc.

Tô Thắng Dân cầm lấy điếu thuốc mà anh vợ đưa, ông không hút, tiện tay kẹp thuốc lên sau tai, miệng cười nói: "Anh à, năm mới vui vẻ, chúc anh năm mới vạn sự như ý, thành công như mong đợi!"

"Được được được, chúc chú em cũng phát tài, công việc làm ăn càng ngày càng lớn, càng ngày càng thuận lợi." Vương Phát Tài cười ha hả trả lời, xoa tay, ngượng ngùng một lúc rồi tiếp tục nói: "Thắng Dân, anh nghe nói gần đây đội vận chuyển của em đang tuyển người à?"

"Anh à, anh nghe tin tức ở đâu vậy?" Tô Thắng Dân tỏ vẻ việc này ngay cả ông cũng không biết, thì anh vợ lấy tin tức từ đâu?

"Anh chợt nghe người ta nói, em nhìn xem, anh có làm được không?"

"Anh à, chuyện này để em quay về hỏi đã, nếu người ta thật sự muốn tuyển người, em nhất định sẽ để anh đi giúp em một tay, nhưng mà chuyện tuyển người này em cũng không biết, như thế này đi, anh à, để em trở về hỏi, hỏi được thì chúng ta lại bàn tiếp."

Tô Thắng Dân thuận tiện pha trò, dù sao ông cũng không quan tâm đến việc tuyển người, để anh vợ vào đội vận chuyển, đầu ông còn chưa bị úng nước.

Bên này, Tô Trà ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Vương Tú Mi, trong tay cô đang cầm một ly nước nóng, cô ngồi yên nghe mẹ và bà ngoại nói chuyện.

"Tú Mi à, lần trước mẹ đi lên thị trấn thấy một cuộn vải rất đẹp." Bà cụ Vương uyển chuyển nói, lúc bà ta nói chuyện vẫn len lén quan sát vẻ mặt Vương Tú Mi.

"Nếu có vải tốt, vậy thì mua đi, anh trai con vô cùng hiếu thảo, mẹ muốn mua gì mà anh không mua thì mẹ cứ cầm giày đánh anh ấy!" Vương Tú Mi chậm rãi uống một hớp nước nóng, nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-ba-dao/chuong-225.html.]

"Ý mẹ không phải vậy, không phải anh con nói không mua mà là mẹ không nỡ." Bà cụ thầm nghĩ, nói như vậy, mẹ đã không nỡ mua thì con gái phải bỏ tiền ra mua đúng không?

"Cái gì, mẹ à mẹ không nỡ mua để làm gì, mẹ đã mệt mỏi cả đời người rồi nên để anh làm tròn trách nhiệm hiếu kính mẹ, mẹ nhìn xem con cũng không bán thịt để mang thịt về hiếu kính mẹ, mẹ đừng có không muốn, nên ăn nhiều uống nhiều lên một chút." Vương Tú Mi vung tay, động tác vô cùng khí phách.

Tô Trà đang ngồi nghe ở một bên, suýt chút nữa bật cười ra tiếng.

Đúng rồi, nên ăn nhiều, uống nhiều một chút, chỉ cần không tiêu tiền của đồng chí Vương Tú Mi, thích tiêu gì thì tiêu.

Lúc này, lồng n.g.ự.c bà cụ Vương kịch liệt phập phồng mấy lần, có thể thấy được bà ta bị Vương Tú Mi chọc đến vô cùng tức giận.

Tốt lắm, mọi người đều nói con gái là tri kỷ.

Tri kỷ Vương Tú Mi tệ đến cỡ nào mới có thể lạnh lùng như vậy.

"Mẹ, mẹ phải suy nghĩ kĩ, mấy thứ như tiền khi sống mà không dùng thì đến lúc c.h.ế.t cũng không thể mang theo, anh trai hiếu thuận với mẹ thì đó là thành tựu của anh ấy, người trong thôn đều nói anh con là đứa con vô cùng hiếu thảo. Cho nên sao anh có thể không mua cho mẹ một cuộn vải tốt để may quần áo được chứ, mẹ thấy con nói đúng không?" Vương Tú Mi cảm thấy vẫn chưa đủ, tiếp tục cằn nhằn khuyên bảo bà ta.

Đúng... cái rắm!

Tâm trạng của bà cụ Vương chỉ có thể hình dung bằng một câu nói… đứa con gái này, sinh nó ra còn không bằng sinh cây gậy gỗ!

"Đột nhiên mẹ không muốn quần áo mới nữa."

"Tại sao mẹ lại không muốn nữa?" Vương Tú Mi nhíu mày, vẻ mặt quan tâm, hỏi.

Bà cụ Vương không nói được gì.

Liếc mắt nhìn… còn có thể tại sao, đương nhiên là bị cây gậy gỗ làm tức giận!

Bên cạnh, bàn tay nhỏ bé của Tô Trà cầm ly nước, len lén uống một hớp, mắt đảo qua đảo lại nhìn mẹ và bà ngoại.

Chậc chậc, cao thủ đánh nhau không giống với người thường!

Đồng chí Vương Tú Mi vẫn mạnh hơn một chút, lợi hại!

Hôm nay con gái đưa chồng và mấy đứa cháu về nhà, thế nên dù bà cụ Vương có bận thế nào thì cũng phải sắp xếp ổn thỏa, cộng thêm việc Vương Phát Tài đã từng nói, chuyện tham gia đội vận chuyển còn phải nhờ cậy Tô Thắng Dân.

Nhưng Tô Thắng Dân lại là loại người thấy thỏ mới thả chim ưng, không rải chút ngon ngọt thì làm sao Tô Thắng Dân chịu giúp đỡ?

Nhưng người nhà họ Vương không biết một điều rằng cho dù có chút ngon ngọt thì Tô Thắng Dân cũng không đồng ý giúp đỡ.

Nhân lúc bà cụ bận rộn trong phòng bếp và Vương Phát Tài ra ngoài mua rượu, lập tức cặp vợ chồng Tô Thắng Dân tụm lại một chỗ bắt đầu nói chuyện.

"Hả, anh nói là anh trai của em muốn gia nhập đội vận chuyển để làm việc? Anh nghĩ thế nào, người giống như anh trai của em, đừng nói là ở đội vận chuyển, cho dù là ở trại nuôi lợn cũng không tìm được loại người giống như anh trai của em đâu, ăn không thiếu miếng nào nhưng chả làm được việc."

Loading...