"Chú hai, xin chú giúp nhà cháu với. Chúng cháu thật sự cùng đường rồi." Đôi mắt của Tô Vận đỏ hoe.
Vương Quyên quỳ bên cạnh cũng bày ra vẻ mặt cầu xin. Vương Quyên thực sự không nghĩ ra được biện pháp nào cả, ngay cả cái việc đến cầu xin Tô Thắng Dân này cũng là do Tô Vận đưa ra ý tưởng, nói cái gì mà trói buộc đạo đức, bà ta nghe không hiểu, nhưng dù sao có tác dụng là được.
Chỉ cần có thể lấy lại tiền, đừng nói là quỳ một cái, cho dù phải quỳ mười cái bà ta cũng nguyện ý.
Nếu dùng chiêu trói buộc đạo đức này lên người người khác, có lẽ còn có chút tác dụng, thế nhưng khi dùng với Tô Thắng Dân thì lại chẳng có chút tác dụng nào cả.
Tô Thắng Dân không nói tiếng nào, trực tiếp xoay người rời đi.
Thích quỳ thì cứ quỳ đi.
Chuyện liên quan đến Lý Tân Kiến, Tô Thắng Dân cũng không có năng lực mà quản.
Lúc trước Tô Vận biết rõ chú hai là ông đây đang làm ở đội vận chuyển, mà vẫn cố ý đến bỏ qua ông để đến tìm Lý Tân Kiến, hành động đó có ý gì, chẳng lẽ Tô Thắng Dân lại có thể không hiểu.
Chẳng qua ông không thèm nói toạc ra mà tôi, thế nhưng Tô Vận này thật sự coi mình là cái rốn của vũ trụ à?
Lúc trước cô ta có bản lĩnh đưa tiền ra, thì bây giờ xảy ra chuyện rồi, cũng phải có bản lĩnh gánh vác chứ.
Hai hôm sau, khi Tô Thắng Dân đến gặp con gái Tô Trà, ông còn kể lại chuyện này cho cô nghe.
Nhìn thấy cha già nhà mình như thế, Tô Trà bèn cất tiếng khuyên nhủ ông:
"Cha, việc này cha đừng dính vào nhé. Lý Tân Kiến người ta cứ cắn c.h.ế.t nói số tiền này là của ông ta, không có liên quan gì đến Tô Vận thì chúng ta có thể làm gì được đây? Lúc trước khi Tô Vận đưa tiền cho ông ta cũng không tìm ai đến làm nhân chứng cả, thế cho nên bây giờ mà muốn đòi lại tiền thì có khác gì nằm mơ đâu cơ chứ, Lý Tân Kiến kia cũng đâu phải đồ ngốc."
Bây giờ Lý Tân Kiến bị bắt rồi, ngay cả hàng hóa trên xe cũng bị tịch thu. Lúc này cho dù ông ta có được thả ra đi nữa, nếu bảo ông ta bồi thường cho nhà họ Tô tám trăm đồng thì là chuyện không có khả năng.
Lý Tân Kiến ra ngoài còn phải nộp tiền phạt, nhà họ Lý cho dù đập nồi bán sắt cũng không thể kiếm được số tiền lớn như thế.
Cho nên, cho dù Lý Tân Kiến chơi xấu, không chịu trả tiền, lại không có bằng có cớ, thì ai có thể đi tố cáo ông ta?
"Yên tâm, cha con cũng đâu có ngốc đâu. Việc này là chuyện của nhà anh cả, nếu có thể giúp thì cha chắc chắn sẽ giúp, vấn đề ở đây là năng lực của cha có hạn." Cũng không thể để ông lấy tám trăm đồng ra bù cho chứ?
Chẳng lẽ thoạt nhìn ông giống đồ ngốc lắm ư?
Hơn nữa, ông còn phải mua nhà cho con gái kia kìa, phải tiết kiệm từng đồng một đây này.
Tô Trà thấy cha già nhà mình tỉnh táo như thế, thì cũng an tâm.
Về phần chuyện này cuối cùng xử lý như thế nào, thì phải xem Tô Vận rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-ba-dao/chuong-103.html.]
Thời gian cứ từng ngày trôi qua, cuối cùng cũng có kết quả của vòng đấu bán kết rồi.
Trường trung học phổ thông số một và trường trung học phổ thông số hai hầu như nhận được tin tức cùng một lúc.
Đối với chuyện Tô Trà và Trầm Nghiễm là học sinh của trường nào, ban tổ chức cuộc thi vẫn khá khó trong việc xác định, vốn hai người họ đến trường trung học phổ thông số một dự thính trong hai tháng, bây giờ Tô Trà và Trầm Nghiễm lại về trường trung học phổ thông số hai rồi.
Nếu tính ra, thì khi tham gia vòng đấu bán kết, hai người là học sinh của trường trung học phổ thông số một, thế nhưng sau khi thi xong rồi, hai người lại là học sinh của trường trung học phổ thông số hai, cũng không có mâu thuẫn gì cả.
Thành tích của vòng đấu bán kết không được công bố công khai, thế nhưng có vài người luôn nhận được tin tức nội bộ.
Cả tỉnh bọn họ, chỉ có duy nhất một người đạt điểm tối đa thôi - đó chính là Tô Trà.
Khi Tống Minh nhận được tin này, thầy ấy không thể khống chế được khóe miệng đang cong tớn lên của mình.
Ha ha ha, suốt ngần ấy năm trong sự nghiệp giáo dục của thầy ấy, đây là lần đầu tiên thầy ấy dạy được một học sinh đạt điểm tối đa trong vòng đấu bán kết. Đây có lẽ cũng được coi là đỉnh cao trong sự nghiệp của thầy ấy nhỉ?
Tương Kì là người nhận được tin tức sớm nhất trong tất cả mọi người, dù sao thì ông ta cũng có "người trong nội bộ" mà. Ha ha ha, chính là lão Vương ở Bắc Kinh đó.
Lúc này, Tương Kì đang nói chuyện điện thoại với Vương Quốc Quân.
"Ông già họ Tương kia, ông được đấy, về quê dưỡng lão rồi mà vẫn có thể kiếm ra được một hạt giống tốt như thế. Chậc chậc, tôi nói rồi mà, ông rất may mắn." Trong lòng Vương Quốc Quân ở đầu bên kia điện thoại chua như vừa bị đổ một bình axit, sao ông ta lại không có vận may như Tương Kì cơ chứ?
Ôi chao, bỏ đi bỏ đi, người so với người chỉ có tức c.h.ế.t mà thôi.
Đột nhiên được khen như thế, tất nhiên là Tương Kì cười vui vẻ như được mùa, đôi mắt híp lại không nhìn thấy mắt đâu. Trong lòng ông ta vô cùng đắc ý.
"Lão Vương, cho dù ông có hâm mộ tôi thế nào, thì cũng không gặp được vận may giống tôi đâu. Đúng rồi, sắp đến trại đông rồi, có ba học sinh của tôi phải qua đó. Ông ở Bắc Kinh, nhớ giúp tôi chăm sóc ba đứa bé này một chút nhé."
Đúng vậy, lần này Tô Trà, Cận Tùng và cả Trầm Nghiễm đều vượt qua vòng đấu bán kết.
Trong đó thành tích của Tô Trà là xuất sắc nhất, dù sao thì cô cũng là người duy nhất giành được điểm tối đa mà.
"Được rồi, được rồi. Tôi nhất định sẽ đón tiếp chu đáo, ông thấy tứ hợp viện này của tôi thế nào, đến lúc đó tôi sẽ đón đám trẻ đến đây sống, cho căn nhà dính chút nhân khí." Vương Quốc Quân đáp.
"Vậy thì tốt quá ấy chứ. Đây là lời ông tự nói đấy nhé, tính cách của ông thối như thế, đừng để khi đám trẻ đến ông lại chê chúng ầm ĩ." Tương Kì tiêm cho Vương Quốc Quân một mũi dự phòng trước.
Tính cách của Vương Quốc Quân thế nào, Tương Kì là người hiểu rõ nhất.
Hai người đã làm đồng nghiệp với nhau nhiều năm rồi, ai cũng hiểu rõ đối phương cả.
"Tôi nói cho ông biết nhé, đám trẻ đều là những đứa trẻ ngoan, ông nhớ thu liễm cái tính cách thối tha của ông đi. Mà mấy cái tật xấu của ông, cũng hạn chế đi nhé, đừng có thích khoe khoang như trước kia nữa. Còn nữa, ông nên dọn dẹp phòng trước khi mấy đứa nó đến..."
.