Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm Bá Đạo - Chương 102

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:20:44
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa rồi Vương Quyên không cách nào lấy được tiền ra, số tiền nhập viện kia là do Tô Thắng Dân cho ứng trước, dù sao bà ta cũng phải trả lại.

"Vợ thằng cả, cô nói đi, cô để tiền đâu rồi? Khi ở riêng, tôi chia cho mỗi nhà năm trăm đồng, tiền của nhà cô đâu. Cô đừng nói với tôi là tiêu hết rồi, từ khi ở riêng đến nay, tôi chưa thấy cô ăn ngon uống tốt bữa nào cả, mà Tô Vận đi học cũng không tiêu hết nhiều tiền như thế. Hôm nay cô phải nói rõ ràng mọi chuyện cho tôi." Vẻ mặt của bà nội Tô đen xì, khi nhìn thấy dáng vẻ nước mắt nước mũi tèm lem của Vương Quyên, trong lòng bà cụ vô cùng tức giận.

Cứ làm như người nhà họ Tô bọn họ bắt nạt Vương Quyên cô ta vậy.

Lúc này Vương Quyên muốn khóc thật, nhất là khi ông bà nội Tô đều đang nhìn bà ta, trong lòng bà ta vô cùng hoảng sợ.

Tính cách của Vương Quyên yếu đuối, lúc này bà ta muốn tìm chỗ dựa theo bản năng.

Thế nhưng chồng bà ta vẫn đang nằm trên giường bệnh, tính cách của Tô Diệp cũng giống hệt bà ta, cho nên, lúc này người Vương Quyên có thể dựa vào chỉ có mỗi Tô Vận mà thôi.

Thế nhưng, khi Vương Quyên nhìn một vòng xung quanh, bà ta c.h.ế.t lặng.

Không thấy Tô Vận đâu cả.

Tô Trà nhìn dáng vẻ Vương Quyên như thế, thì không biết nói gì mới tốt.

Vừa rồi, khi nãy mọi người vẫn đang đứng ở cửa phòng phẫu thuật, sau khi Tô Vận nghe bác sĩ nói phải nằm việc quan sát một thời gian thì chạy mất rồi.

Cũng không biết là do Tô Vận muốn đi tìm cách kiếm tiền, hay là sợ phải gánh vác trách nhiệm cho nên mới chạy nữa.

Bà cụ Tô nhìn thấy vợ thằng cả như thế, thì cơn tức xông thẳng lên đỉnh đầu.

"Vợ thằng cả, cô đừng chỉ có biết mỗi khóc như thế, cô nói nhanh lên, tiền đâu hết rồi? Nếu không nói thì cô cũng đừng về nhà chúng tôi nữa, muốn đi đâu thì đi đi."

Nếu hôm nay không nói rõ ràng mọi chuyện, vậy thì Vương Quyên cũng đừng hòng ở lại nhà họ Tô nữa. Nhà họ Tô bọn họ không chứa được con dâu thế này.

Nghe thấy lời này của bà nội Tô, Vương Quyên lập tức luống cuống.

"Tiền bị Tô Vận cầm đi hết rồi."

Người lên tiếng nói câu này không phải Vương Quyên, mà chính là Tô Thắng Hoa vừa mới tỉnh lại trên giường bệnh.

Giờ phút này vẻ mặt của Tô Thắng Hoa tái nhợt, ông ta nhìn Vương Quyên bằng ánh mắt thất vọng, trong lòng vô cùng khó chịu.

Đêm hôm qua, Vương Quyên cứ tưởng rằng Tô Thắng Hoa không hề biết chuyện bà ta đi đến phòng Tô Vận, thế nhưng thực tế thì tối hôm qua Tô Thắng Hoa vẫn chưa ngủ, cách một vách tường, ông ta nghe rõ cuộc đối thoại của Vương Quyên và Tô Vận.

Cũng chính vì chuyện đó, cho nên cả đêm hôm qua Tô Thắng Hoa mới không đủ được, cho nên sáng hôm nay khi ra đồng làm việc mới bị cuốc bổ vào chân.

Tô Thắng Hoa và Vương Quyên đã làm vợ chồng hai mươi năm rồi, ông ta vẫn luôn cảm thấy Vương Quyên ngoại trừ tính cách có chút nhu nhược ra, thì những khía cạnh khác đều rất tốt.

Thế nhưng bây giờ ông ta mới hiểu ra, có vài người có tính cách nhu nhược, thật ra là chuyện xấu.

Tối hôm qua, vừa nghe cái giọng điệu của Tô Vận là Tô Thắng Hoa đã biết ngay, số tiền kia, chỉ sợ tám chín phần mười đã xảy ra vấn đề gì rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-ba-dao/chuong-102.html.]

Ông bà nội Tô vừa nghe thấy chuyện tiền đã bị Tô Vận cầm đi hết, thì trong lòng chỉ hận không thể đập cho Vương Quyên một trận. Một số tiền lớn như thế, sao bà ta lại có thể tùy tiện giao cho Tô Vận được cơ chứ?

Cô ta lấy tiền để làm gì, bà ta cũng không biết đường hỏi một chút à?

Lúc này Tô Thắng Dân mới nhớ đến chuyện chiều tối hôm qua Tô Vận đến hỏi mình, trong lòng ông lập tức hiểu ra nguồn căn sự việc.

Ôi chao, Tô Vận này, đúng là to gan thật đấy.

Số tiền lớn như thế, vậy mà thả trôi theo dòng nước mất rồi?

Ôi, Tô Thắng Dân bỗng nhớ ra chuyện ông đã đồng ý với thằng ba, là sẽ nhắn bà nội Tô đến giúp chú ta chăm sóc con trai, thế nhưng tình huống hiện tại, sợ là có chút phiền toái.

Tô Thắng Dân chuyển lời nhờ vả của Tô Thắng Lợi với bà nội Tô, thế nhưng lúc này bà nội Tô thực sự không thể bỏ ở đây mà đi qua bên đó được.

Cho nên, Tô Thắng Dân chỉ có thể đến nhà Tô Thắng Lợi một chuyến.

Tô Thắng Lợi nghe được tin anh cả nằm viện, thì làm gì còn tâm trạng yêu cầu mẹ già đến chăm sóc con nhỏ cho mình nữa. Chú ta vội vàng chạy đến bệnh viện một chuyến.

Sau khi rời khỏi bệnh viện, Tô Thắng Lợi lại mua vài món đồ chạy thẳng đến nhà mẹ vợ, nhờ mẹ vợ đến chăm sóc con trai giúp chú ta vài ngày.

Chuyện tám trăm đồng kia đến bây giờ vẫn chưa rõ ràng, Tô Vận không có ở bệnh viện, chuyện này cũng chỉ có thể chờ Tô Vận đến mới có thể nói rõ được.

Bên kia, Tô Vận đến đội vận chuyển tìm Lý Tân Kiến, thế nhưng kết quả không cần nghĩ cũng biết, Lý Tân Kiến vì chuyện buôn lậu mà vẫn đang bị giam, chưa được thả ra ngoài.

Cho nên, tất nhiên là Tô Vận không thể lấy lại tiền, cũng không thể hỏi thăm ra tin tức gì cả.

----

Tô Thắng Hoa ở bệnh viện ba ngày, trong ba ngày này, Tô Vận cũng đến bệnh viện hai lần. Thế nhưng cô ta đến cũng có ích gì đâu, không thể lấy lại tiền, ai nhìn thấy cô ta cũng không nhịn được mà mắng cho một trận.

Cuối cùng, Tô Vận bị ép đến nóng nảy, cô ta bèn nghĩ ra một cách đó là đến đội vận chuyển tìm chú hai Tô Thắng Dân.

Tô Thắng Dân quen Lý Tân Kiến, nói không chừng có thể lấy lại tiền giúp nhà cô ta.

Cho nên, Tô Vận và Vương Quyên gạt Tô Thắng Hoa tìm đến đội vận chuyển.

Hai người họ cũng hiểu rõ nếu cứ nói suông thì Tô Thắng Dân sẽ không bao giờ đồng ý, cho nên hai mẹ con lập tức quỳ xuống.

Đội vận chuyển có nhiều người như thế, Tô Thắng Dân nhìn thấy hai mẹ con họ làm vậy thì bị chọc tức đến bật cười.

Lần trước ông đã giúp họ nộp tiền viện phí rồi, không ngờ hai người này lại tưởng Tô Thắng Dân ông hiền lành dễ bắt nạt.

Tô Vận phải quỳ gối trước mặt Tô Thắng Dân dưới sự chứng kiến của nhiều người như thế, cô ta cảm thấy lòng tự trọng của bản thân bị tổn thương nặng nề.

Thế nhưng cô ta không còn cách nào cả, nếu chú hai cô ta mà không giúp đỡ, vậy số tiền kia thực sự sẽ một đi không trở lại.

Chỉ quỳ một chút mà thôi, cổ nhân có nhiều người nằm gai nếm mật như thế, bây giờ cô ta chỉ quỳ một cái mà thôi, tương lai đợi cô ta nổi bật rồi, thì cái quỳ này có tính là gì đâu.

Loading...