Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm Bá Đạo - Chương 101

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:32:04
Lượt xem: 16

Sau khi phỉ nhổ xong, Tô Thắng Dân lại cảm thấy, trước đó ông không đồng ý với Lý Tân Kiến kia quả là quyết định sáng suốt.

Nếu không, nếu như gặp chuyện không may thì có nhiều tiền hơn cũng có ích gì đâu.

Nghe xong những lời vừa rồi của ông cha già nhà mình, trong lòng Tô Trà thầm nghĩ: thằng con ngốc nhà địa chủ thì không có đâu, còn đứa con gái ngốc thì lại có một, hơn nữa còn đang sống cùng một sân với nhà cô kia kìa.

Tô Vận đến hỏi chuyện này, Tô Trà cảm thấy chuyện này tám chín phần mười có quan hệ với Tô Vận.

Thế nhưng Tô Trà cũng khá tò mò, khi ở riêng chỉ được chia năm trăm đồng, vậy ba trăm đồng còn lại, Tô Vận lấy ở đâu ra?

Nửa đêm, bầu trời bên ngoài tối đen như mực, Tô Trà bỗng có nhu cầu sinh lý, cho nên đang định đi ra ngoài giải quyết một chút.

Thế nhưng khi đi ngang qua phòng của Tô Vận, Tô Trà bỗng nghe thấy có tiếng nói chuyện.

Bước chân vốn đang định đi về phía nhà xí lại khẽ chuyển hướng, sau đó cả người ngồi xổm nấp ở góc tường phòng của Tô Vận.

"Tiểu Vận, bao giờ thì được lấy lại tiền thế? Đã một tháng đến nơi rồi, chị con cũng sắp phải làm mai, hơn nữa, không phải lúc trước con nói để mẹ nấu chút điểm tâm mang lên trấn trên bán đấy ư? Mẹ cân nhắc rồi thấy việc này cũng được, chính vì thế mẹ cần lấy lại số tiền kia để mua vài thứ."

Đây là giọng nói của bác dâu cả - Vương Quyên.

Sau đó Tô Trà nghe thấy giọng nói của Tô Vận.

"Mẹ, mẹ có thể đừng suốt ngày nhắc đến tiền, tiền, tiền được không hả? Đến giờ hẹn tự khắc sẽ lấy được tiền. Lại nói, chị của con còn làm mai cái gì nữa, không phải chị con với Cao Hưng Quốc đang tốt đẹp đấy ư?" Trong giọng nói của Tô Vận lộ ra sự mất kiên nhẫn.

"Con nói linh tinh gì thế? Sao chị con có thể ở bên cạnh Cao Hưng Quốc được? Không phải ông bà nội con đã không đồng ý chuyện này rồi đấy ư?"

"Cái gì mà đồng ý hay không đồng ý. Đều do mọi người mang theo tư tưởng cũ, thời đại bây giờ không ép duyên được nữa đâu, bọn con cũng không phải đang sống ở thời đại của mọi người. Hơn nữa, nhà cũng đã chia rồi, ông bà nội còn quản được chuyện của nhà chúng ta à?" Tô Vận phản bác.

"Mẹ nói không lại con, thế nhưng, Tiểu Vận con cho mẹ một câu chắc chắn đi, tiền bao giờ lấy lại được?" Vương Quyên không làm gì được con gái mình, cho nên chỉ có thể gượng gạo hỏi một câu như thế.

"Ngày mai con đi hỏi người ta một chút."

"Được rồi, ngày mai con nhớ phải đi hỏi cho rõ đó nhé."

"Con biết rồi, mẹ đừng có nhắc nữa. Con nhớ kĩ rồi."

Tô Trà thu mình trong góc, cô nghe lén suốt nãy giờ mà không nghe thấy Tô Diệp nói gì cả.

Đến khi nghe thấy tiếng mở cửa về phòng của Vương Quyên, Tô Trà mới vội vàng chuồn đi.

Đợi vài phút sau, khi Tô Trà đã giải quyết nhu cầu sinh lý xong, về đến phòng rồi cô mới bắt đầu suy nghĩ kĩ mọi chuyện.

Cô có thể chắc chắn rằng, Tô Vận chính là người đã nhờ tài xế trong đội vận chuyển mua hàng lậu. Thế nhưng bây giờ tám trăm đồng đó đã như gió bay đi rồi, ngay cả một mẩu vụn cũng không sót lại.

Hàng mất rồi, tiền cũng chưa chắc đã lấy lại được.

Vả lại, Tô Vận còn đang giấu người nhà về chuyện này nữa cơ chứ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-ba-dao/chuong-101.html.]

Thế nhưng trước đến nay vẫn luôn lưu truyền một câu nói, đó là trên đời này không có bức tường nào không lọt gió, cái kim trong bọc có ngày cũng lòi ra, sớm hay muộn, chuyện cũng phải lộ ra thôi.

Có lẽ đến ngay chính bản thân Tô Vận cũng không ngờ được rằng, tối hôm trước Tô Trà vừa mới suy nghĩ chuyện của cô ta, mới sáng sớm hôm sau, chuyện này đã nhanh chóng bại lộ.

Trên đồng, Tô Thắng Hoa đang được mấy người đàn ông khiêng về thôn.

Máu vương vãi khắp dọc đường, nhìn thôi mà đã thấy ghê người rồi.

Về đến thôn, trường thôn vội vàng lấy máy kéo, đưa người đến bệnh viện ở trấn trên.

Đang yên đang lành bỗng xảy ra chuyện thế này, cả nhà họ Tô đều đi theo.

Tô Trà cũng theo người nhà đi lên trấn trên, chiều nay cô phải về trường học rồi, lúc này trong nhà xảy ra chuyện, tuy rằng đối với người bác cả Tô Thắng Hoa này, Tô Trà không quá thân thiết, thế nhưng tốt xấu gì cũng là người một nhà, ít nhiều cũng có chút quan tâm.

Mọi chuyện phải bắt đầu kể từ sáng nay. Sáng nay, khi Tô Thắng Hoa đang làm ruộng ngoài ruộng, cũng có thể là do tối hôm qua ông ta ngủ không ngon, thế nên sáng nay khi làm việc, ông ta có chút ngẩn người.

Vừa không để ý một chút là cái cuốc đã vập vào chân, lúc ấy m.á.u phun ra như mưa, vô cùng dọa người.

Người vừa đưa đến bệnh viện, đã nhanh chóng phải đưa vào phòng phẫu thuật.

Khi người vừa đẩy vào phòng phẩu thuật, y tá vẫn còn ở bên ngoài giục người nhà đi đóng tiền viện phí, còn phải kí tên gì đó.

Nghe thấy y tá nói phải đóng tiền, Vương Quyên lập tức choáng váng, lén nhìn về phía Tô Vận.

Tô Vận không dám đối diện với ánh mắt của mẹ, cô ta cụp mắt trốn tránh.

"Cô có ý gì hả? Không có tiền á? Không phải khi nãy lúc còn ở nhà, tôi đã dặn cô phải mang theo tiền rồi ư?" Bà nội Tô thấy tình hình không đúng, mà sắc mặt của Vương Quyên lại vô cùng bất thường, cho nên bà cụ nghi ngờ nhìn chằm chằm vào biểu cảm trên gương mặt của Vương Quyên.

Vương Quyên khẽ mấp máy môi, thế nhưng lại không thốt ra được một câu nào cả. Bà ta chỉ biết đỏ mắt rồi khóc thút thít.

Khóc khóc khóc, lúc này mà khóc thì có tác dụng gì không hả?

Nhìn thấy tình hình này, Tô Thắng Dân không thể không đứng ra trả tiền.

Trên người ông đúng là có sẵn tiền, sở dĩ ông mang theo trên người là để khi lái xe ra ngoài đánh hàng cho đội vận chuyển thì mua hàng riêng cho mình luôn.

Thế nhưng lúc này, Tô Thắng Dân cũng chỉ đành bỏ tiền ra chứ làm sai nữa.

Tuy rằng tính cách của Tô Thắng Dân hay dùng mánh khóe để trộm lười biếng, thế nhưng ông vẫn có giới hạn làm người.

Dù sao người nằm trong đó là anh trai ruột, từ nhỏ đến lớn vẫn luôn bên nhau, lúc này mà vẫn tiếc chút tiền này, vậy ông có còn là người không?

Sau khi nộp tiền, cuộc phẫu thuật cũng bắt đầu.

Toàn bộ người nhà họ Tô đều chờ bên ngoài phòng phẫu thuật, đợi hơn một tiếng đồng hồ, Tô Thắng Hoa mới được đẩy ra ngoài.

Bác sĩ nói, may mắn là đã giữ được bàn chân. Thế nhưng xương cốt bị thương, bên ngoài cũng phải khâu tận hai mươi mũi, phải tạm thời nằm viện quan sát một thời gian.

Người đã được đưa vào phòng bệnh thường rồi, thế nên hiện tại nên xử lý đến chuyện tiền nong.

Loading...