Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 918: Nhắc nhở ---

Cập nhật lúc: 2026-01-05 11:42:17
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đang lúc xuất thần, Từ Trí Giới hỏi nàng: “Vì thích Thẩm Tranh?”

 

Thôi Cẩm Âm lập tức rụt hai tay , hai mắt quanh quất, “Ai... ai... ai thích Thẩm Tranh chứ!”

 

Từ Trí Giới đặt t.h.u.ố.c mỡ xuống, khẽ thở dài, “Cẩm Âm, ngày với ngươi chuyện triều đường, ngươi luôn bảo những thứ đó là chuyện nữ nhi nên , nhưng hôm nay vẫn .”

 

Thôi Cẩm Âm ngơ ngác y.

 

đột nhiên nghiêm túc như ...

 

Tâm trí nàng đột nhiên kéo về nhiều năm .

 

Sau khi mẫu , thường đón nàng đến Từ phủ ở vài ngày, nhưng tổ phụ cho phép, chỉ đành đến thăm.

 

mỗi đến Thôi phủ, đều sẽ lén kể cho nàng về cục diện triều chính, bắt nàng những cuốn sách tối nghĩa khó hiểu .

 

Nàng , lóc, ném sách, thậm chí còn tay đ.á.n.h .

 

Mỗi đều đ.á.n.h trả, cho đến một , nàng : “Cũng con mẫu c.h.ế.t , là con mất mẫu mà! Mẫu chính là vì tâm sự quá nhiều mới bệnh qua đời, vì còn con trở nên giống như ! Chẳng lẽ trong lòng , con thể một đại tiểu thư cả đời, hưởng phúc cả đời ! Cậu đối với con căn bản , đừng đến Thôi phủ tìm con nữa, con cũng gặp !”

 

Sau đó, còn đến Thôi phủ mấy , nhưng đều nàng từ chối.

 

Nói gặp là gặp.

 

Về , , tổ phụ mời tới nhà, còn bảo nàng gặp mặt.

 

Cậu còn dẫn theo con gái của , cũng chính là bạn khuê trung hiện tại của nàng, Từ Tư Bí.

 

Nàng và Từ Tư Bí gặp , qua dần dần, nàng cũng dần quên những trải nghiệm vui , thỉnh thoảng cũng đến Từ phủ ở .

 

cũng bao giờ kể cho nàng về triều cục nữa, cũng bao giờ ép buộc nàng chuyện nàng thích, chỉ thỉnh thoảng thích giảng đạo lý với nàng.

 

Trong Từ phủ thờ bài vị của mẫu .

 

Nàng điều đúng, mẫu là Thôi Từ thị, dù qua đời cũng thể về nhà đẻ.

 

vô cùng cố chấp.

 

Có một nàng và Từ Tư Bí chơi trốn tìm, vì thời gian gấp rút nên chỉ thể trốn gầm bàn thờ, tấm khăn trải bàn rộng lớn che khuất hình nhỏ bé của nàng.

 

đẩy cửa bước , khi thắp hương liền bài vị tự lẩm bẩm một .

 

“Tỷ tỷ, Cẩm Âm giống như tỷ. Nó một đại tiểu thư nhàn hạ, sẽ dốc hết sức , để đời chịu nửa điểm khổ cực, tỷ yên tâm.”

 

Năm tháng trôi qua, dường như thực hiện lời hứa của , nhưng giờ đây... bắt đầu đổi ý?

 

“Tổ phụ ngươi thích Thẩm Tranh.” Từ Trí Giới .

 

“Con ...” Giọng Thôi Cẩm Âm rầu rĩ, “ con cũng thích nàng lắm, con chỉ thấy thú vị, tùy tiện xem thử thôi.”

 

nếu ngươi thường xuyên tiếp xúc với Thẩm Tranh, tổ phụ ngươi nhẹ thì khiển trách, nặng thì cấm túc, đến lúc đó ngươi định thế nào?”

 

“Con...” Thôi Cẩm Âm luôn cảm thấy trong lòng khó chịu vô cùng, nhãn cầu xoay hồi lâu mới định thần , “Chẳng còn ? Cậu sẽ bảo vệ con!”

 

Từ Trí Giới thuận theo lời nàng: “Vậy ngươi nguyện ý ở Từ phủ sinh sống luôn ? Cậu sẽ hạn chế ngươi tìm Thẩm Tranh.”

 

Thôi Cẩm Âm cau mày, “Cậu ? Thôi phủ cũng là nhà của con mà.”

 

Từ Trí Giới thầm thở dài.

 

Một ngôi nhà tràn ngập sự lợi dụng và lừa dối, cũng thể gọi là nhà ?

 

nếu để nàng sự thật, nàng liệu chịu đựng nổi ?

 

Nàng sống ở Thôi phủ mười mấy năm, lẽ nào thực sự từng hoài nghi tình thương của Thôi tướng dành cho nàng ?

 

Từ Trí Giới im lặng, tâm tư rối loạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-918-nhac-nho.html.]

 

từng hoài nghi, dám hoài nghi?

 

Trên triều đường, y hành sự quyết đoán.

 

mỗi khi đối diện với con gái của tỷ tỷ, y khó phân định đúng sai, hành sự cẩn thận dè dặt ưu tư quyết đoán.

 

Ngoài cửa Chu Tước.

 

Thẩm Tranh đưa Cổ ma ma cung.

 

Cổ ma ma vốn là cũ trong cung, hôm nay cung cũng coi như về thăm nhà đẻ.

 

Hồng công công vươn cổ hồi lâu, đợi đến khi thấy xe ngựa Thẩm phủ, lập tức gọi cung nhân khiêng bộ liễn tới.

 

“Nắng gắt, Thẩm đại nhân mau lên liễn!”

 

Nhìn bộ liễn dùng sức , Thẩm Tranh nhích bước chân sang bên cạnh, “Mấy ngày nay nhiều , eo lưng chút thoải mái, bản quan bộ , ?”

 

Hồng công công ngẩn , “Được chứ, chứ, đương nhiên là ! Thẩm đại nhân theo lão nô bên .”

 

Một nhóm về phía trong cung, Hồng công công dẫn đường : “Thẩm đại nhân vẫn dùng bữa ? Hoàng thượng và nương nương đặt tiệc ở cung Cảnh Nhân, món ăn Nam Bắc đều đủ, còn mấy món là kiểu của phủ Liễu Dương bên .”

 

Bước chân Thẩm Tranh khựng , theo bản năng nghĩ tới gần đây Cổ ma ma và Khương Thăng cũng đang khắp nơi tìm kiếm đầu bếp phủ Liễu Dương, cho nàng mấy món hợp khẩu vị quê nhà.

 

Nàng : “Nghe lời Hồng công công, nên để bụng đói mà tới đây.”

 

Hồng công công “ái chà” một tiếng, nhớ tới lời dặn của Thiên t.ử, liền cứng nhắc chuyển chủ đề: “Sáng nay lúc lão nô từ phủ đại nhân về cung, Thôi tướng gia đến cung, xin kiến giá Bệ hạ, nhưng Bệ hạ vặn mới chợp mắt...”

 

Ánh mắt Thẩm Tranh khẽ chuyển, thuận thế hỏi: “Tướng gia chuyện gấp ? vẫn là long thể của Bệ hạ quan trọng hơn.”

 

Hồng công công : “Chao ôi, lão nô cũng như , dù Tướng gia chuyện gấp đến mấy, nhưng Bệ hạ ngủ , lão nô tổng thể đ.á.n.h thức Bệ hạ dậy chứ? Như thế thật sự là cái đầu nữa . Tên tiểu thái giám truyền lời còn Tướng gia mắng cho một trận, Tướng gia còn ... chuyện đó, liên quan đến Thẩm đại nhân ngài, nhưng lão nô nghĩ ngài gần đây đều ở ngoại thành, thể giao thiệp với Tướng gia ...”

 

Lão một tràng dài nghỉ, Thẩm Tranh cũng hiểu rõ hàm ý trong lời .

 

Những lời hẳn là Thiên t.ử bảo Hồng công công , ý nhắc nhở nàng, Thôi tướng lẽ chằm chằm đập Hồi Hà.

Mèo con Kute

 

“Đa tạ Hồng công công nhắc nhở.” Thẩm Tranh thu tâm tư, : “Trước đây bản quan thấy Hồng công công chút viễn thị, thể đeo một đôi kính viễn thị để cải thiện thị lực. Đợi tới bản quan cung, sẽ bảo Cổ ma ma khám cho công công.”

 

Cổ ma ma mỉm gật đầu.

 

Hồng công công từ chối: “Ái chà, cái kính đó đều là bảo vật của các đại nhân đeo, đám thái giám chúng cần dùng tới...”

 

“Chỉ cần là dùng tới mắt thì đều thể dùng .” Thẩm Tranh : “Hồng công công đừng từ chối nữa.”

 

“Thế thì mà ngại quá thôi...” Hồng công công nén nụ nơi khóe miệng, bước chân càng thêm nhẹ nhàng.

 

Đây là thứ hai Thẩm Tranh đến cung Cảnh Nhân của Hoàng hậu.

 

Lần là đến ban đêm, rõ lắm, ban ngày cung, cuối cùng cũng hiểu thế nào là “mẫu nghi thiên hạ” của cung Cảnh Nhân.

 

Cung Cảnh Nhân ở phía đông tẩm cung của Thiên t.ử, cùng tẩm cung Thiên t.ử tạo thành thế “nhật nguyệt đồng huy”, bố cục ẩn chứa đạo trời đất.

 

Tường cung Cảnh Nhân cao tới mấy trượng, đỉnh tường lợp “ngói phượng xuyên mẫu đơn”, bộ cung điện uy nghiêm tráng lệ, nơi nào tiết lộ sự trang trọng của lễ khí trần thiết, khiến sinh lòng kính sợ.

 

“Thẩm đại nhân mời bên .”

 

Hồng công công dẫn nàng chính điện, cung nhân một bước để thông báo.

 

Vừa bước trong, Thẩm Tranh thấy Hoàng hậu đang đoan tọa bên trong, hành lễ : “Thần Thẩm Tranh, kiến quá Hoàng hậu nương nương.”

 

“Miễn lễ.” Giọng ôn hòa của Hoàng hậu truyền đến, “Cứ coi như tiệc gia đình bình thường, Thẩm đại nhân cần câu nệ.”

 

Thẩm Tranh chậm rãi dậy, lặng lẽ quét mắt quanh điện một vòng.

 

Thiên t.ử vẫn tới.

 

 

Loading...