Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 915: Được tuyên vào cung ---
Cập nhật lúc: 2026-01-05 11:42:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từng rương ban thưởng nối đuôi khiêng trong phủ, Hồng công công mặt mày rạng rỡ, kể cho Thẩm Tranh những chuyện mắt thấy tai trong buổi bái triều sáng nay.
Thẩm Tranh đáp lời, đưa mắt hiệu cho cổ mụ mụ.
Cổ mụ mụ tâm lĩnh thần hội, đầu dặn dò Mục Thanh và Khương Thăng.
Không lâu , một khay phong bao đỏ Mục Thanh bưng , cái dày nhất trong đó cổ mụ mụ đưa cho Hồng công công.
Hồng công công nghiêng cổ, vội vàng xua tay: "Không , . Thẩm đại nhân, tuyên thánh chỉ vốn là chức trách của lão nô, dám nhận tiền lẻ , nếu để Bệ hạ ..."
"Công công cứ cầm lấy ." Thẩm Tranh đón lấy phong bao đỏ, nhét tay Hồng công công, "Đây là thói hư tật , mà là bản quan Bệ hạ ban ân, vui vẻ nên các vị cũng hưởng chút hỷ khí. Các vị cũng đừng nghĩ là lấy tiền bạc của Thẩm phủ, cũng , đều tạ ơn Bệ hạ cả."
Không đợi Hồng công công từ chối, nàng sang với cổ mụ mụ: "Hôm nay phát phong bao đỏ cho tất cả trong phủ, để cùng chung vui, phấn khởi một chút."
Đám Mục Thanh , hớn hở: "Đa tạ đại nhân ban thưởng!"
Theo đại nhân thật là hạnh phúc quá ...
Đại nhân Bệ hạ ban thưởng, ngay cả bọn họ cũng phần.
Hì hì.
Mèo con Kute
Hồng công công âm thầm ước lượng phong bao đỏ, thuận thế thu trong tay áo.
Đợi khi về cung kể với Bệ hạ rằng, Thẩm đại nhân cho phong bao đỏ để lấy hỷ khí đấy!
" Thẩm đại nhân." Hồng công công suýt nữa thì quên mất chính sự, "Bệ hạ tuyên ngài giờ Ngọ tiến cung, lúc đó lão nô sẽ mang kiệu chờ ngài ở cửa Chu Tước."
"Giờ Ngọ?" Thẩm Tranh thắc mắc.
Vào cung đúng giờ cơm, nàng nên ăn lót là để bụng đói mà ?
"Là giờ Ngọ." Hồng công công khẽ ho một tiếng, lặng lẽ bổ sung: "Ngài lẽ sẽ dùng bữa trong cung. Lúc lão nô khỏi cung gặp mụ mụ ở cung Hoàng hậu nương nương, đang đích lên thực đơn cho bữa trưa, cộng gần sáu mươi món ăn."
"Khụ khụ khụ —"
Thẩm Tranh nước bọt của chính cho sặc, "Bao nhiêu cơ?"
Nàng đây cũng từng nghiên cứu qua việc ăn uống của Đế - Hậu, ngờ một bữa ăn tới sáu mươi món?
Nếu nếm thử hết một lượt, e là bụng căng tròn như cái trống mất.
"Sáu mươi..." Hồng công công thấp giọng : "Không quy chế bình thường, cho nên lão nô mới đoán rằng, Hoàng thượng và nương nương giữ ngài dùng bữa. Ôi cái miệng của lão nô, ngài cứ coi như thấy gì nhé... lão nô về cung phục mệnh đây."
Thẩm Tranh mỉm gật đầu, gọi cổ mụ mụ tiễn bọn họ khỏi phủ.
Sau khi Hồng công công , Thôi quản sự vẫn còn chút ngẩn ngơ.
Ban thưởng phong hậu như thế , ngày ở Bá phủ cũng chẳng mấy khi thấy ... Chẳng trách Bá gia tán thưởng Thẩm đại nhân đến .
Sách vở lượt chuyển lên xe ngựa, lúc sắp , Thôi quản sự còn với Thẩm Tranh một chuyện.
"Thẩm đại nhân, Bá gia , Gia Đức bá cảm thấy địa giới của Duyệt Lãm lâu đủ rộng rãi, còn mượn lầu của nhà họ Đệ Ngũ để dùng, nhưng Đệ Ngũ lão gia từ chối. Vì Gia Đức bá bèn nhắm Nhã Các, Nghiêm tế t.ửu đóng cửa Nhã Các, hai gần đây náo loạn đến mức khó coi, Duyệt Lãm lâu lẽ cũng dời ngày khai trương ."
Thẩm Tranh xong liền hiểu.
Bút lông ở Nhã Các giá vài chục đến hàng trăm lượng một cây, đó là cây hái tiền của Quốc T.ử Giám, Nghiêm Phong Từ dĩ nhiên đóng cửa tiệm .
Ngược là vị Gia Đức bá , một khi việc theo cảm tính thì ngay cả sống c.h.ế.t của sư cũng chẳng màng, quả là một " cá tính".
Nàng nhịn mà nghĩ đến gã sai vặt thú vị ở Nhã Các .
Nếu Nhã Các đóng cửa, liệu thể ở Duyệt Lãm lâu việc ?
Nếu thể...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-915-duoc-tuyen-vao-cung.html.]
"Ta ." Thẩm Tranh nén suy nghĩ, với Hoắc quản sự: "Ngươi về với Bá gia, hôm nay cung. Ồ đúng , việc ban thưởng cũng hãy với Bá gia một tiếng, chủ yếu là về cái Kim ngư phù."
Nhóm Hoắc quản sự khi rời cũng nhận một phong bao đỏ nhỏ, phong bao lớn, nhưng ai thấy cũng phần, đều hưởng chút hỷ khí.
Thẩm Tranh phái đến đập nước xin nghỉ phép.
Hiếm khi xin nghỉ một ngày, nếu về gánh nặng tâm lý thì vẫn một chút.
Quả nhiên là cơ thể bẩm sinh mang nghiệp thuê mà...
Hoàng cung.
Ngự thư phòng.
Thiên t.ử đang phê duyệt tấu chương, Hồng công công khẽ bước , thành thật đón lấy việc mài mực từ tay tiểu thái giám.
"Thẩm khanh vẫn còn ở trong phủ ?" Đột nhiên, Thiên t.ử hỏi một câu.
Hồng công công lúc đầu thấy gì bất thường, thật thà đáp: "Lúc nô tài đến Thẩm phủ, quản sự của phủ Vĩnh Ninh bá tình cờ đang chuyển sách ở đó, Thẩm đại nhân cũng mặt."
Thiên t.ử khẽ một tiếng, gác b.út : "Trẫm Thẩm khanh thích ngủ nướng, xem lời đồn sai chút nào."
Hồng công công còn tưởng sai lời, vội vàng Thẩm Tranh giải thích: "Bệ hạ, chắc hẳn là vì những cuốn sách đó tương đối quan trọng..."
"Trẫm tức giận , ngươi gấp cái gì?" Thiên t.ử cầm lấy một bản tấu chương, lật xem : "Người trẻ tuổi ngủ nhiều là chuyện bình thường. Tuy nhiên hồi trẫm còn trẻ chẳng dám ngủ nhiều, thì còn chút hâm mộ Thẩm khanh."
Hồng công công thầm thở phào nhẹ nhõm.
Thiên t.ử bất ngờ đầu, ánh mắt rơi xuống n.g.ự.c , "Thẩm khanh thưởng cho ngươi ?"
Thành thật móc từ trong n.g.ự.c một phong bao đỏ, Hồng công công cúi đầu, lặng lẽ : "Có thưởng... Thẩm đại nhân đây là thưởng, mà là hưởng hỷ khí, hơn nữa tạ ơn nàng, tạ ơn Bệ hạ."
Thiên t.ử đón lấy phong bao đỏ từ tay , hai tay kéo sợi dây buộc miệng bao .
lúc tưởng Thiên t.ử chỉ xem qua cho thì thấy Thiên t.ử đưa tay kẹp từ bên trong một... thỏi bạc nhỏ.
"Bạc ?" Thiên t.ử đột nhiên lớn, "Trẫm vẫn là đầu tiên thấy quan cao nhét bạc cho thái giám... Không đúng, trẫm quên mất, Thẩm khanh hiện giờ chỉ là quan lục phẩm, nhét thỏi bạc cũng là hợp lý."
Tiền bạc mà thần t.ử khi nhận ban thưởng của Thiên t.ử đưa cho thái giám truyền chỉ gọi là "khảo thưởng".
Thông thường địa vị thái giám càng cao thì nhận "khảo thưởng" càng nhiều.
Mà loại đại thái giám cận của đế vương như Hồng công công thì khảo thưởng nhận càng nhỏ — hễ động tới là hàng trăm lượng bạc trắng, thì cũng là một túi vàng, hoặc những vật quý hiếm khác.
Theo lý mà , loại "thói hư tật " nên ngăn chặn.
nước quá trong thì cá, nếu cho đám trong cung kiếm thêm chút thu nhập, e rằng bọn họ sẽ nảy sinh tâm tư khác.
Cho nên Thiên t.ử cho phép trong cung thu nhận khảo thưởng, nhưng chỉ một câu — chỉ thu tiền, việc. Nếu ai thu tiền mà việc thì xin , cứ theo cung quy mà xử trị.
Lâu dần, bách quan ném ít vàng bạc lên đám cung nhân, nhưng đến một tiếng động cũng chẳng thấy, cuối cùng cũng hiểu — lôi kéo cung nhân bên cạnh Đế - Hậu? Vô phương!
vẻ hào nhoáng bên ngoài vẫn duy trì.
Hễ là loại đại thái giám như Hồng công công khỏi cung truyền thưởng, thì khảo thưởng nhận ít nhất cũng là một nắm lá vàng.
"Oan ức cho ngươi ." Thiên t.ử đùa: "Hôm nay đến Thẩm phủ chỉ thu một túi bạc, tới trẫm bù cho ngươi."
Hồng công công rùng một cái.
"Không , cần Bệ hạ, thể hưởng hỷ khí của Thẩm đại nhân, nô tài vui vẻ, chút bất mãn nào, thật đấy..."
Đang thì thấy Thiên t.ử đường hoàng "mượn" mất một thỏi bạc của , "Trẫm cũng hưởng chút hỷ khí."
"..." Hồng công công nghẹn lời, đang định "tạ chủ long ân" thì thấy tiểu thái giám ngoài điện cứ liên tục ngó nghiêng trong, dáng vẻ cấp bách.