Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 863: Thiên hạ võ công, duy khoái bất phá ---

Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:48:51
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dùng xong bữa trưa, lưu luyến rời tiễn nàng đến cổng Bá phủ, ngay cả Dư Thời Chương và Bá phu nhân cũng mặt.

 

Mèo con Kute

Bá phu nhân gương mặt đầy vẻ nỡ, nắm lấy tay Thẩm Tranh.

 

Thẩm Tranh vốn đề phòng hành động của bà, thấy vội vàng rụt , phản thủ nắm lấy đầu ngón tay Bá phu nhân.

 

“Đứa trẻ ngoan......” Bá phu nhân nắm ngược tay nàng , vẻ mặt đầy từ ái : “Đứa trẻ ngoan, nếu cháu, đại phu giỏi thể đến Bá phủ xem bệnh cho tổ mẫu .......”

 

Trong lúc kịp đề phòng, một chiếc vòng vàng lớn hơn cả vòng ngọc phỉ thúy trực tiếp bà l.ồ.ng cổ tay Thẩm Tranh.

 

“Cháu......” Thẩm Tranh vội vàng rụt tay, “Ngài đừng.......”

 

“Đi thôi, thôi.” Bá phu nhân bất thình lình đẩy nàng một cái, lực đẩy khá mạnh, Thẩm Tranh loạng choạng lùi nửa bước, mặt đầy vẻ ngơ ngác.

 

“Thường xuyên đến chơi nhé, đến thăm tổ mẫu đấy.” Bá phu nhân vẫy vẫy tay với nàng, chẳng thèm đầu trong Bá phủ.

 

Thẩm Tranh tháo chiếc vòng vàng khảm bảo thạch cổ tay xuống, mặt đầy vẻ bất lực về phía Dư Thời Chương.

 

Dư Thời Chương khẽ một tiếng, lập tức dẫn theo mấy phủ, còn thuận tiện bảo môn sai đóng cửa phủ .

 

Trước khi đóng cửa, môn sai còn quên chắp tay vái Thẩm Tranh một cái, kèm theo một nụ tạ .

 

Nàng ánh nắng gay gắt giữa trưa ở cổng Bá phủ chừng một tuần , cho đến khi Hoa Đạc che ô cho nàng, nàng mới hồn .

 

“Nhanh thật.” Thẩm Tranh lẩm bẩm: “Quá nhanh. Quả thực là thiên hạ võ công, duy khoái bất phá ?”

 

Lần đầu nàng còn phản ứng kịp, dám cứng rắn từ chối, nhưng thứ hai ......

 

Giờ ngẫm , nàng thấy Bá phu nhân quả thực là thủ pháp .

 

Cái tay đó lật một cái, nâng một cái, vuốt một cái, vòng tay xuyên qua y phục trượt ?

 

Hoa Đạc chạm ánh mắt dò hỏi của nàng, theo bản năng gật đầu: “Chiêu nhanh, chỉ thể dùng lực mà phá.”

 

“......” Thẩm Tranh nghĩ đến thể của Bá phu nhân, “Thôi đừng lực nữa, thôi, đến Hộ bộ.”

 

Hoa Đạc theo nàng chui toa xe, mới xuống, Thẩm Tranh bắt đầu lục lọi xe.

 

Theo lý mà , xe ngựa của những đại gia tộc như thế thường sẽ trang vài cái hộp trữ vật.

 

Nàng tìm một hồi nhưng thấy ngăn đựng hộp , cuối cùng vẫn là Hoa Đạc chỉ chỉ xuống m.ô.n.g nàng, Thẩm Tranh mới phản ứng —— lật tấm đệm mềm lên chính là ngăn bí mật.

 

Trong ngăn bí mật, ba chiếc hộp vuông nhỏ bằng gỗ đàn hương im lìm, Thẩm Tranh tùy ý cầm lấy một cái, bỏ chiếc vòng vàng , tháo chiếc vòng ngọc tay , bỏ cùng một chỗ.

 

Định bụng cất ngăn bí mật, nàng nghĩ một hồi thấy yên tâm, bèn chuyển hộp cho Hoa Đạc.

 

“Đến công điền của Hộ bộ, lẽ bận rộn ruộng một hồi, cô giữ lấy giúp .”

 

Hoa Đạc nhận lấy hộp gỗ mới nghĩ —— chủ t.ử xuống ruộng, chẳng lẽ nàng bên cạnh ?

 

“Chủ t.ử......” Nàng ngập ngừng : “Nô, , thuộc hạ cùng ngài xuống ruộng nhé?”

 

“Cô còn ruộng ?” Thẩm Tranh mừng rỡ, “Biết trồng những loại hoa màu gì?”

 

Nào ngờ Hoa Đạc bỗng ngẩn , chậm rãi lắc đầu, “Thuộc hạ ruộng...... nhưng thuộc hạ thể chủ t.ử đào hố, gánh nước......”

 

Thẩm Tranh liền lắc đầu ngay, “Thế thì cần, đó là việc của Hộ bộ bọn họ, cô lấy của bọn họ một đồng tiền nào , việc gì bán mạng cho bọn họ. Đào hố gánh nước là mệt nhất, lúc đó cô cứ theo bên cạnh , học chút kiến thức ruộng là , chúng còn thể tự trồng rau trong phủ.”

 

Trong phủ đất trống lớn như , dùng để trồng trọt nuôi gà thì phí quá.

 

Hoa Đạc thẫn thờ.

 

Sau khi Thẩm Tranh dẫn Hoa Đạc bước Hộ bộ, bên cạnh của bên cạnh là Công bộ lập tức trong bẩm báo.

 

“Báo —— Thượng thư đại nhân, Thẩm đại nhân quả nhiên đến Hộ bộ!”

 

“Chậm mất !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-863-thien-ha-vo-cong-duy-khoai-bat-pha.html.]

 

Nhạc Chấn Xuyên trong sảnh đầy vẻ hối hận, “Một quân cờ sai, quân đều bại.”

 

Để tranh Thẩm Tranh về Công bộ, trong lòng ông dự tính, chỉ đợi ngày mai lên triều.

 

Đang nghĩ ngợi, một sai dịch chạy tới, “Thượng thư đại nhân, Thẩm đại nhân phái gửi đồ tới ạ!”

 

Mắt Nhạc Chấn Xuyên sáng rực lên, mạnh mẽ dậy, chộp lấy xấp giấy bản trong tay sai dịch.

 

Ông ngay mà, Thẩm Tranh sẽ giận ông !

 

Ánh sáng giữa trưa vô cùng rực rỡ, giấy, nét chữ của Thẩm Tranh hiện lên rõ ràng —— sơ bộ cấu tứ và bản vẽ lò cao loại lớn.

 

Những câu chữ giấy chút tối nghĩa khó hiểu, nhưng ông thể cảm nhận Thẩm Tranh cố hết sức chi tiết hóa những văn tự và tư duy đó, để xem dễ hiểu hơn.

 

Càng xem, Nhạc Chấn Xuyên càng đắm chìm trong đó, hai sai dịch đối diện ông, đến thở mạnh cũng dám.

 

Cho đến khi quan Thủy ty bê một chậu xi măng “ ngô khoai” sảnh mới phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ đó.

 

“Thượng thư đại nhân, hạ quan......”

 

Quan Thủy ty mới mở lời Nhạc Chấn Xuyên cắt ngang bằng một tiếng “chậc”.

 

Nhạc Chấn Xuyên gần như tham lam từng chữ từng câu giấy, nhưng vẫn cách nào tưởng tượng nổi nếu chiếc lò cao đúc sẽ hùng vĩ cao lớn đến nhường nào.

 

Ông suýt chút nữa giữ nổi chân , giờ phút chỉ xông Hộ bộ để cướp Thẩm Tranh về.

 

khi ông định lật đến tờ giấy cuối cùng để xem dáng vẻ cuối cùng của lò cao, ông phát hiện một đoạn chữ nhỏ Thẩm Tranh đặc biệt chú thích bằng màu đỏ giấy.

 

—— Càn khôn rộng lớn, lò cao gian nan, bản đồ giải chỉ là một hai phần mười, những chi tiết đúc còn chỉ mới trong cấu tứ, xin Nhạc đại nhân cùng các đồng liêu Công bộ hãy tiến hành giải , chúng sẽ tập hợp trí tuệ quần chúng, cùng bàn bạc.

 

Nhạc Chấn Xuyên cảm thấy đầu đau.

 

Một xấp giấy phức tạp như , ông tốn bao nhiêu công sức cũng nghiền ngẫm thấu đáo, chỉ mới là một hai phần mười?

 

Nếu lúc ông cướp Thẩm Tranh về, chẳng mất mặt Công bộ, lãng phí thời gian của Thẩm Tranh ?

 

Không ! Ông tự mày mò , đợi hiểu sơ qua một chút mới gọi cùng giải bản vẽ.

 

Bản vẽ “cạch” một tiếng đập xuống bàn, ông mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn hỏi quan Thủy ty: “Ngươi chuyện gì?”

 

Quan Thủy ty quá hiểu biểu cảm của ông, vội vàng lùi : “Hạ quan chuyện gì, chỉ là hỏi ngài......”

 

“Nói thật !”

 

“Xi măng do Thủy ty tạo mãi đông , hạ quan nghĩ, liệu hạ quan thể đến Hộ bộ hỏi Thẩm......”

 

Giọng của quan Thủy ty càng ngày càng nhỏ, cuối cùng tự im bặt.

 

Nhạc Chấn Xuyên cảm thấy mất mặt, nhưng may mà mất mặt mặt ngoài.

 

Ông gắt gỏng : “Thẩm Tranh đang ở Hộ bộ đấy, ngươi ngay bây giờ chắc vẫn còn kịp, lát nữa thôi bọn họ sẽ ở Hộ bộ nữa .”

 

Quan Thủy ty bê chậu xi măng chạy biến ngoài.

 

Tại cổng Hộ bộ, Thẩm Tranh mới đặt một chân lên xe ngựa liền thấy gọi .

 

Người đó đến từ Công bộ, khi qua Lại bộ vẫn còn hét lớn, hét đến mức mấy vị quan viên Lại bộ cũng thò đầu .

 

Đến khi nọ thở hổn hển, đưa một chậu xi măng dính nhơm nhớp đến mặt nàng, nàng đột nhiên cảm thấy đối phương đáng tôn trọng.

 

“Là ngài .” Thẩm Tranh : “Tăng đại nhân của Thủy ty.”

 

Nàng quan sát kỹ xi măng trong chậu một hồi, xé một đoạn vải áo quấn ngón tay, múc một ít xi măng xem.

 

“Nghiền quá mịn , còn loại thạch cao chắc là khá thuần, thể châm chước cho ít một chút. Tăng đại nhân hãy về thử xem, nếu ngày mai vẫn đúng, chúng sẽ bàn bạc.”

 

Tăng Đồng Thực thề, Thẩm Tranh là vị quan dễ chuyện nhất mà ông từng gặp trong triều đình Đại Chu.

Loading...