Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 841: Phố Ngân Đài ---
Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:48:29
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Còn kịp dỗ dành hai tiểu cô nương, ba đứa nhóc bắt đầu chen chúc lên xe, ngay cả phu xe và Hồng công công cũng ép xuống , Bùi Triệu Kỳ cũng quên nghiêng đầu với hai một câu "Xin , đường đột."
Trong một hồi binh hoang mã loạn, Hồng công công cuối cùng cũng nhận loại cây trồng trong truyền thuyết.
Thẩm Tranh quá hào phóng, chỉ đưa cho lão hai củ.
Đây đều là giống .
Lúc Hồng công công sắp rời , Thẩm Tranh còn đặc biệt dặn một câu: "Tốt nhất đừng ăn, khi Bệ hạ và Nương nương xem xong, thể cất ở nơi thoáng mát , đợi bản quan bàn bạc xong phương pháp gieo trồng với Bộ Hộ, hai củ ... thể trồng ở trong cung."
Trồng rau trong hoàng cung...
Hồng công công tiếp nhận với tâm thế .
Bởi vì một tiểu cung nữ cũng lén lút trồng rau, thiếu miếng ăn đó, mà là trồng chủ t.ử nhà , khi cần đến thể lấy lòng Hoàng thượng và Thái hậu —— rau củ do Nội vụ phủ thu mua và rau củ tự tay trồng, đó là một trời một vực.
"Vậy nô tài xin về cung phục mệnh ." Hồng công công híp mắt nâng niu củ khoai lang, lặng lẽ lui ngoài.
Đợi lão , tất cả đều vây , Tiết Mại suýt chút nữa thì quỳ xuống mặt Thẩm Tranh.
"Là ti chức thể bảo vệ cho ngài." Tiết Mại nước mắt nước mũi giàn giụa.
Sau khi Thẩm Tranh và Dư Cửu Tư mất tích, chịu vô lời khiển trách.
Trong đó nặng nề nhất vẫn là lời khiển trách đến từ lương tâm của chính .
—— Hắn rõ ràng ở gần Thẩm đại nhân như , nếu do năng lực đủ, Thẩm đại nhân thể rơi xuống sông, đầu nhi thể nhảy xuống sông.
Thẩm Tranh trách .
"Chỉ kẻ trộm nghìn ngày, kẻ phòng trộm nghìn ngày." Nàng thậm chí còn an ủi ngược Tiết Mại: "Ngươi chỉ một đôi tay, như ."
Tiết Mại thẹn hổ thẹn.
Hắn ngay cả một tên địch sống sót cũng giữ , ở chỗ nào chứ.
Dư Cửu Tư trong lòng cũng khó chịu, bước tới kéo Tiết Mại : "Ta tự sẽ hướng Bệ hạ thỉnh tội, hai chúng cứ theo quân pháp xử lý là ."
Nói cũng , y mới là kéo chân Thẩm Tranh nhiều nhất.
Có lẽ vì mở đầu, tất cả trong phòng đều bắt đầu tự phản tỉnh.
Bùi Triệu Kỳ nên những động tĩnh khác thu hút tâm trí, mà lơ là quan trọng nhất.
Dư Nam Thư nàng cùng Thẩm Tranh học võ, đến chuyện đ.á.n.h khắp thiên hạ đối thủ, ít nhất cũng khả năng tự bảo vệ , tiện thể rèn luyện thể.
Phương T.ử Ngạn khi về huyện Đồng An sẽ luyện bơi lội, tới nếu xảy chuyện như , thể xuống nước tìm .
Lời dứt, ăn trọn một cái tát của Dư Cửu Tư.
Mọi tụ họp nhiều chuyện, từ những chuyện xảy lúc tìm ở Tĩnh Châu, đến những lời đồn đại trong kinh thành dạo gần đây, đến thọ yến đêm qua và buổi triều sớm hôm nay.
khách điếm chung quy là nhà , chuyện tự nhiên như ở nhà.
Mọi cùng nhất trí —— xem nhà mới!
Thẩm Tranh , đó là ngôi nhà thứ hai của nàng, cũng là nhà của tất cả bọn họ. Lần tới Thượng Kinh, ước chừng bọn họ sẽ ở nhà mới hơn một tháng, dù thì lò cao luyện sắt cũng một hai ngày là thể đúc thành.
Sau khi thu dọn xong hành trang, xe ngựa của Vĩnh Ninh bá phủ đợi sẵn bên ngoài, cùng đợi với nó còn ba chiếc xe ngựa lớn treo biển "Thẩm phủ".
Phương T.ử Ngạn há hốc mồm: "Hành Giản ca ca trong nhà giàu như ? Xe ngựa lớn thế mà tới tận ba chiếc!"
Dư Nam Thư cũng lén hỏi Dư Thời Chương: "Tổ phụ, gia thế của Hành Giản ca ca..."
Kiểu xe ngựa giống như quan viên bình thường thể dùng nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-841-pho-ngan-dai.html.]
Dư Thời Chương mặt treo một nụ kỳ lạ, y còn kịp mở miệng thì từ xe ngựa bước xuống trả lời y.
"Lão nô bái kiến Thẩm đại nhân." Vị ma ma chờ bên cạnh xe ngựa tiến tới mặt Thẩm Tranh, hạ mi mắt cung kính : "Lão nô họ Cổ, phúc Bệ hạ ban cho đại nhân nô tỳ, nhận tin của Hồng công công, đặc biệt tới đón đại nhân về phủ."
Miệng Phương T.ử Ngạn càng há to hơn, trong mắt tràn đầy sự sùng bái dành cho Thẩm Tranh.
Thẩm Tranh nãy cũng tưởng đối phương là đầy tớ trong nhà Thẩm Hành Giản, mãi đến khi đối phương tự báo gia môn, nàng mới bừng tỉnh nhớ .
Trước đó đạo thánh chỉ đầu tiên của Bệ hạ ban cho nàng phủ tại Thượng Kinh, chính là An Thụy bá phủ đây, nay là Thẩm phủ.
Mà đạo thánh chỉ do Dư Cửu Tư mang tới cách đây lâu chính là Thiên t.ử nhớ tới nàng sắp kinh, ban cho nàng một bộc phụ.
Nhìn những chiếc xe ngựa sang trọng ...
Sợ rằng cũng là việc thuận tay của ngài.
"Cổ ma ma." Thẩm Tranh gật đầu đó gọi đối phương một tiếng, "Ở ngoài tiện trò chuyện, về phủ ."
Dù cũng là Thiên t.ử ban thưởng, nàng thể quá kiêu ngạo, vả nàng vốn cũng hạng thích bộ tịch.
Nàng của hiện tại, trong lòng hiểu rõ phân biệt chủ tớ, nhưng vẫn từng nghĩ tới chuyện sẽ sai bảo hạ nhân như con đòi, hễ chút là đ.á.n.h c.h.ử.i.
"Đại nhân mời."
Cổ ma ma lễ chu , thấy Thẩm Tranh và Dư Thời Chương lên xe ngựa xong, lượt mời Dư Nam Thư và Kiều lão lên xe.
Cuối cùng xe ngựa do Dư phủ phái tới dùng đến, đành lẽo đẽo theo Dĩ Quần và Dư Cửu Tư đang cưỡi ngựa.
Đây là đầu tiên Dư Cửu Tư Dĩ Quần ở cách gần như , mà Dĩ Quần cũng danh vị lang tướng trẻ tuổi từ lâu.
Nghĩ tới việc Dư Thẩm hai nhà tư giao , y chủ động mở lời trò chuyện với Dư Cửu Tư, nhưng nghĩ nên tự xưng thế nào.
Xét theo quan giai, y là Vũ Lâm quân Tả thống lĩnh, so với chức lang tướng của Dư Cửu Tư thì cao hơn bao nhiêu , nhưng Dư Cửu Tư thuộc hạ của y.
Nghĩ nghĩ , cuối cùng y mở lời: "Dư công t.ử, là Dĩ Quần, trong thời gian Thẩm đại nhân ở kinh thành, sẽ do bảo vệ an nguy cho nàng."
"Dĩ Quần!" Dư Cửu Tư còn kịp mở miệng, Tiết Mại như ch.ó ngửi thấy mùi thịt thơm, cưỡi ngựa sán gần: "Không ... là Dĩ thống lĩnh đại nhân!"
Mèo con Kute
Mắt Tiết Mại sáng rực: "Không ngờ thể tận mắt thấy ngài! Ngài lệnh bảo vệ an nguy cho Thẩm đại nhân, chúng chẳng thể..."
Đang , Dư Cửu Tư liền quất một roi m.ô.n.g ngựa của Tiết Mại, con ngựa giật , đưa Tiết Mại lao lên phía mấy bước.
"Hắn ăn , Dĩ thống lĩnh chớ trách." Dư Cửu Tư .
"Không ." Dĩ Quần Tiết Mại vẫn đang sức ghì cương ngựa, trò chuyện với Dư Cửu Tư: "Trước đó danh Dư công t.ử theo đường binh nghiệp..."
"Phố Ngân Đài." Thẩm Tranh ngoài cửa sổ, ký ức trong não bộ tự tuôn .
Phố Ngân Đài, chỉ cách Hoàng thành một con đường Chu Tước.
Chẳng trách, chẳng trách Dư Thời Chương bảo phủ của nàng đến thể hơn, thuộc loại hạng ngủ ít cũng thể tự bộ tới triều hội.
vị trí ...
Chẳng là quá .
Khi Thiên t.ử ban phủ cho nàng, nàng chẳng qua chỉ là một Thất phẩm Huyện lệnh.
Thất phẩm Huyện lệnh mà ở cùng một con phố với một đám Bá tước đại viên?
Thẩm Tranh thể tưởng tượng sự khinh miệt của những đó , chừng sáng tối đều tìm Thiên t.ử để bày tỏ sự bất mãn.
"Còn gần hơn cả Vĩnh Ninh bá phủ." Dư Thời Chương vị Bá tước đang toe toét , "Sau tiết kiệm chút quãng đường, thể ngủ trong phủ của nàng... À , thôi , Thượng Kinh giống huyện Đồng An, như sẽ tổn hại đến danh tiếng của nàng, chúng vẫn nên thường xuyên là ."
Dư Thời Chương nhớ huyện Đồng An .