Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 781: Tiệm vải có gương ---
Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:47:15
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày thứ hai của phủ thí, Thẩm Tranh ghé qua tiệm vải Đồng An một chuyến.
Gương soi là lễ vật dâng lên Thái hậu, thọ yến nên xuất hiện ở tiệm vải, cho nên nàng lùi một bước, mang đến tiệm vải vài chiếc gương nhỏ để dùng thử cho .
Mèo con Kute
Giao gương cho Yến Xảo, dặn dò những điều cần lưu ý xong, Thẩm Tranh bắt đầu xem sổ sách.
Yến Xảo lặng lẽ bên cạnh nàng, thỉnh thoảng giải thích vài câu.
Yến Xảo sổ sách sạch sẽ, ngay cả Thẩm Tranh xem xong cũng chê .
Và một điểm khiến Thẩm Tranh ngạc nhiên.
— Kể từ khi Yến Xảo tiếp quản sổ sách, mỗi khoản thu chi nàng đều ghi chú mã vải vóc hoặc thành phẩm lên , và nàng dùng...
Là chữ Ả Rập.
Thẩm Tranh cảm thấy kinh ngạc.
Mạc Khinh Vãn dùng chữ Ả Rập để ghi mã hàng, nhưng đó cũng là chuyện của hơn nửa tháng , ngờ chỉ trong vòng mười mấy ngày ngắn ngủi, Yến Xảo học mười phần mười.
Yến Xảo thấy nàng cứ chằm chằm những con đó mà nhúc nhích, trong lòng dần nảy sinh sự căng thẳng.
"Đại nhân..." Nàng ngập ngừng tiến lên, chỉ sổ sách giải thích: "Tiểu nữ thấy Mạc tỷ tỷ ghi chú như bên cạnh sổ sách, nên cũng..."
Nghĩa là Mạc Khinh Vãn hề đặc biệt dạy nàng ?
Thẩm Tranh khựng một lát hỏi: "Vậy ngươi những ký tự nghĩa là gì ?"
"Dạ ..." Yến Xảo chỉ một dãy , : "Đây là hai bốn một chín."
Mắt Thẩm Tranh khẽ mở to, nàng nhịn mà thẳng dậy Yến Xảo.
Hồi lâu , nàng : "Ngươi... hãy việc thật ở tiệm vải, giúp huyện nhà đào tạo thêm nhiều tài, bản quan kỳ vọng ngươi."
Yến Xảo ngẩn .
Đây là lời khen ngợi ?
Sau khi phản ứng , nàng vội vàng hành lễ: "Tiểu nữ nhất định phụ sự kỳ vọng của đại nhân!"
Sự xuất hiện đột ngột của gương dấy lên một cơn sốt trong tiệm vải.
Khách hàng bất kể mua vải đều sẽ tiến lên soi thử một chút, đó kinh ngạc thốt lên: "Thì màu da mặt là màu ..."
Do hạn chế về nguyên liệu và kỹ thuật chế tác, gương đồng soi sắc da thường ám vàng.
Mà hôm nay, họ dùng chiếc gương kỳ lạ của tiệm vải soi thử mới gương mặt cũng thể coi là "tươi sáng trắng trẻo".
Hàng chục vây quanh Yến Xảo ở giữa, tranh hỏi: "Yến chưởng quỹ, gương các bán ? Bao nhiêu lượng bạc một chiếc? là khách quen của tiệm vải , nếu bán thì để phần cho đấy!"
“Ai mà chẳng khách quen chứ? Giờ đây cả nhà đều mặc y phục vải bông, còn đặc biệt nhờ mang hai xấp vải bông tới phủ Phủ Chu, để tiểu t.ử em vợ cũng may hai bộ mà mặc đấy! Yến chưởng quỹ, tính như , còn giúp bố trang nhà rao bán ăn còn gì!”
“Yến chưởng quỹ, bán cho ! Ta trả một lượng bạc!”
“Người là Yến chưởng quỹ mà thiếu một lượng bạc của ngươi ? Ta thêm hai lượng, là ba lượng! Yến chưởng quỹ, nếu nàng đồng ý, giờ giao tiền luôn, chúng tiền trao cháo múc!”
Một mặt gương lớn bằng đầu mà bán những ba lượng bạc!
Không ít âm thầm hít một ngụm khí lạnh.
Phải rằng, một mặt gương đồng mài giũa sáng bóng, chạm khắc hoa văn, giá bán cơ bản chỉ từ vài trăm văn đến một ngàn văn, mà gương của Đồng An bố trang đưa hét giá tới ba lượng bạc...
Cái giá cao ngất ngưởng khiến ít chùn bước.
cũng thấy hợp lý: “Mặt gương trong suốt như thế, qua từ cả khối bảo thạch, ba lượng bạc, thấy thỏa đáng. Yến chưởng quỹ, gương bố trang bán , chỉ cần nàng một lời thôi. Nếu bán, mấy mặt gương khác cũng lấy hết!”
Đùa !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-781-tiem-vai-co-guong.html.]
Đây chính là “Gương bảo thạch” do Đồng An bố trang tung đấy.
Tạm thời bàn tới thứ trong vắt như pha lê là loại bảo thạch nào, chỉ riêng ba chữ “Đồng An bố trang”, gương mang ngoài , tùy tiện cũng thể thổi lên giá cao ch.ót vót.
Đến lúc đó, e là vài lượng bạc mà mua .
Có mua gương là để mang về nhà tự soi. cũng ... là nhắm mối ăn .
Yến Xảo cẩn thận ôm mấy mặt gương lòng, ngẩng đầu : “Mọi chớ nóng vội, xin tiểu nữ một lời.”
Mọi ngừng tranh giành, đôi mắt dán c.h.ặ.t mặt gương.
Yến Xảo đưa gương cho một điếm viên, dùng ánh mắt hiệu đối phương mang , đó mới mở lời: “Trước tiên, tiểu nữ tại đây xin cảm tạ yêu thích mặt gương .”
Hai chữ “ tiên” thốt , ít ẩn ý.
Hôm nay mua gương ?
—— Vô vọng !
đây là Đồng An bố trang, là sản nghiệp trướng vị đại nhân của huyện Đồng An, ai dám tỏ thái độ, cũng chẳng ai dám gây chuyện, tất cả đều yên tại chỗ, tĩnh tâm chờ Yến Xảo tiếp.
“Thật giấu gì , mấy mặt gương là do Thẩm đại nhân đích mang tới sáng sớm nay.”
Mọi liền trợn tròn mắt.
“Thẩm đại nhân đến bố trang ?”
“Sao chúng thấy nhỉ? Sáng sớm tới một mà!”
“Sáng nay thấy một vị nữ t.ử khí chất phi phàm, lúc đó thấy giống Thẩm đại nhân , nhưng dám tin! Khi nghĩ, Thẩm đại nhân giờ là quan lục phẩm , lẽ nào một ? Thế nên chỉ nghi ngờ một thoáng thôi! Ôi chao, giờ nghĩ , vị chẳng lẽ chính là Thẩm đại nhân thật !”
“Quan lục phẩm gì chứ? Huyện lệnh là thất phẩm ? Ngươi ngay cả chuyện cũng rõ?”
“Hừ —— ngươi ? Hoàng thượng bệ hạ thăng quan cho Thẩm đại nhân ! Thẩm đại nhân bây giờ chính là đại quan lục phẩm của bộ Công đấy!”
“Trời đất ơi! Lục phẩm ? Vậy chẳng Thẩm đại nhân ngang hàng với phủ quan ? Chuyện từ bao giờ thế? Sao chẳng phong thanh gì ?”
“Mới hơn mười ngày thôi! Nghe còn một vị tướng quân đích tới truyền thưởng đấy, vả các ngươi ...”
Tin tức sốt dẻo tung , ít quẳng chuyện cái gương đầu, há hốc mồm chờ đoạn tiếp.
Vị “ kể chuyện” cũng ý, khẽ khắng một tiếng, đảo mắt một vòng, vuốt vạt áo, bắt đầu lên giọng.
“Thẩm đại nhân sắp đích tới Thượng Kinh để chúc thọ Thái hậu nương nương! Hơn nữa khi tới đó, sẽ ở trong một tòa đại trạch do Hoàng đế bệ hạ ban thưởng! Tòa trạch đó lớn thế nào, các ngươi mơ cũng tưởng tượng nổi ...”
“Lớn cỡ nào ? Có lớn bằng trạch viện tam tiến ?”
“Tam tiến?! Ngươi đang coi thường Thẩm đại nhân, là đang coi thường Hoàng đế bệ hạ đấy?”
“...”
Chẳng từ bao giờ, trung tâm của đám đông còn là Yến Xảo nữa.
Yến Xảo khẽ thở phào một , cẩn thận lách khỏi đám đông, với điếm viên đang chờ bên cạnh: “Bất luận kẻ nào tới hỏi, gương cũng bán, cứ bảo đó là ý của Thẩm đại nhân. Nếu thực sự mua, hãy đợi đại nhân từ Thượng Kinh trở về mới định đoạt.”
Điếm viên gật đầu ghi nhớ, Yến Xảo dặn: “Làm thêm mấy tấm biển báo, gương dễ vỡ, tùy ý cầm nắm. Các ngươi cũng trông coi cho kỹ, cố gắng đừng để gương rời khỏi tầm mắt.”
Mặt trời ngả bóng về tây, cửa Khảo thí viện nườm nượp.
Người nhà học t.ử, thư đồng, tiểu tư vây kín cửa Khảo thí viện đến mức nước chảy lọt, ai nấy đều rướn cổ, vểnh tai, chỉ chờ tiếng chuông mở cửa của viện.
Phủ thí tuy cần ở thêm một ngày mới khỏi viện, nhưng việc mở cửa cho học t.ử ngoài cũng quy củ.
Cần bộ học t.ử thu dọn chỉnh tề, kiểm tra xong xuôi mới cho xếp hàng .
Đối với quy định , còn ít trêu chọc —— Khảo thí viện sợ học t.ử trộm mất bàn ghế.