Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 756: Đoán đề Phủ thí ---
Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:46:39
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ đến tình cảnh của Dư Nam Thù, Hứa chủ bộ bất lực lắc đầu.
“Nam Thù đây ở Thượng Kinh từng tham gia Nhập đồng thí, vì hiện giờ cũng cách nào tham gia Phủ thí.”
Nếu hỏi cửa ?
Thực là .
Dù nếu một thể đạt thành tích trong Phủ thí thì việc vượt qua Nhập đồng thí chắc chắn cũng thành vấn đề.
Vì đối với những thông minh hơn , quan huyện, ở phủ học, huyện học và các Đồng sinh cùng bảo lãnh, thì thể lên phủ thương lượng xem thể để “thần đồng” trực tiếp tham gia Phủ thí .
đặt tình cảnh hiện tại, Dư Nam Thù .
Bởi vì cô bé là con gái ruột của Tri phủ Liễu Dương, Dư Chính Thanh là một trong những khảo quan, bất luận từ phương diện nào thì cả hai bên đều nên tránh hiềm nghi.
Như , Dư Nam Thù chỉ thể lỡ hẹn với cơ hội Phủ thí , ngoan ngoãn chờ đợi kỳ Nhập đồng thí .
tiểu cô nương lẽ đau lòng .
Hứa chủ bộ : “Thuộc hạ hỏi qua ý của Nam Thù, Nam Thù dạo cô bé bận tối mắt tối mũi, cũng tham gia Phủ thí. Cô bé còn ...”
Nói đoạn, ông dừng , Thẩm Tranh ngước mắt: “Nói gì thế?”
Hứa chủ bộ bật : “Cô bé , chẳng qua chỉ là thi Tú tài thôi mà, cô bé thi muộn hai năm vẫn thể đuổi kịp T.ử Ngạn.”
Thẩm Tranh cảm thấy, nếu là Phương T.ử Ngạn thì áp lực lúc chắc dâng lên tận cổ họng .
“Ông thấy T.ử Ngạn thi đỗ ?” Thẩm Tranh hỏi.
Nàng vẫn còn nhớ đầu gặp Phương T.ử Ngạn, đối phương cứ oang oang đòi tham gia Phủ thí thi Tú tài, dọa gã một câu tù mà gã cuống quýt như trời sập đến nơi.
Dù thằng nhóc suốt một năm qua vẫn tính nào tật nấy, nhưng khi bọn Bùi Chiêu Kỳ chăm chỉ học tập, gã cũng chỉ thể học theo, nếu chẳng ai thèm chơi với gã.
“Thực sự là khó .” Hứa chủ bộ cũng chút chắc chắn, “Thuộc hạ hỏi qua Lý sơn trưởng, sơn trưởng T.ử Ngạn phát huy định, hơn nữa dạng đề gã quen thuộc nhiều, nhưng nếu thi trúng dạng đề gã quen thì gã vẫn cơ hội đạt công danh.”
“Thế chẳng khác nào dựa vận may.” Thẩm Tranh nhếch môi.
Nếu thực sự để thằng nhóc Phương T.ử Ngạn đó thi đỗ, cái đuôi của gã chẳng sẽ vểnh lên tận trời .
Cho nên mới , vận may cũng là một phần của thực lực .
Lúc Thẩm Tranh nhận quên mất một việc.
“Cũng gần như .” Hứa chủ bộ : “Đề thi Phủ thí đều do các vị đại nhân học chính , chúng đều thể , cho nên việc chúng thể chính là... đoán đề.”
Thẩm Tranh ngẩng đầu lên.
Nàng chợt nhận , với tư cách là huyện lệnh, nàng thể đoán đề cho các học t.ử mà!
Người thường thủy thủ đầu bếp thì là huyện lệnh , vị huyện lệnh nào mà chẳng học t.ử nhà đỗ đạt công danh, rạng danh huyện nhà?
Chỉ cần cấu kết với học chính, thì đề chẳng là đoán thế nào thì đoán ?
Bởi vì đoán trúng sai thì đều là do bản lĩnh của mỗi . Biết các vị huyện lệnh khác cũng đang vò đầu bứt tai để đoán đề cũng nên.
“Đoán!” Thẩm Tranh vỗ nhẹ xuống bàn, “Phải đoán, nhưng chúng đoán đề chừng mực. Mấy năm nay vị học chính đề đổi ? Hay cách khác... nội hàm dạng đề đổi nhiều ?”
Muốn đoán đề, cách chắc chắn nhất chính là xem đề thi các năm , kết hợp với các điều chỉnh về chính luật, các sự kiện nóng hổi và phong cách của đề để tổng hợp .
“Học chính vẫn là nhóm đó, đợi đến kỳ Thu vi tới bọn họ mới luân chuyển.” Hứa chủ bộ : “ phong cách đề của bọn họ đa biến, vả thuộc hạ cảm thấy... huyện chúng năm nay thể sẽ nhắm .”
Mèo con Kute
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-756-doan-de-phu-thi.html.]
Thẩm Tranh rơi trầm tư.
“Ông là lý. Huyện chúng năm nay phong đầu quá thịnh, chỉ riêng kinh quan mấy . Những kẻ thể học chính, mười thì hết chín là lão hủ gàn dở, bọn họ sẽ cảm thấy... như là công bằng với học t.ử các huyện khác.”
Ngay cả khi đối phương cố ý nhắm huyện Đồng An, thì cũng sẽ theo bản năng né tránh thế mạnh của học t.ử Đồng An mà chọn khảo hạch tổng hợp.
Như , bất kể là Thẩm Tranh bọn Dư Thời Chương, khả năng đoán trúng đều sẽ nhỏ .
Vậy thì...
Thẩm Tranh chống cằm, về phía Hứa chủ bộ: “Chúng tìm một chiến sĩ năng mới .”
Cụm từ “chiến sĩ năng” Hứa chủ bộ từng từ miệng nàng , và chính là dùng để khen ngợi ông, ý chỉ sự diện.
Có lẽ ý vị trong mắt Thẩm Tranh quá rõ ràng, Hứa chủ bộ chỉ ngẩn một lát liền phản ứng .
“Ý ngài là... thầy của thuộc hạ?”
“ .” Thẩm Tranh gật đầu : “Phủ học chắc chắn sẽ đoán đề chứ? Chu học chính đức cao vọng trọng, đến lúc đó bản đoán đề... chia cho chúng một bản nhé? Chúng lấy sách đến đổi với ông .”
Trước đó, Hứa chủ bộ nghĩ đến phía Chu học chính, nhưng Thẩm Tranh như , ông cũng khỏi động tâm.
Chu học chính thể lên vị trí học chính của phủ học, điều đó chứng tỏ ông cũng bản lĩnh thực sự.
Mỗi đoán đề thi, Chu học chính là bách phát bách trúng, thì cũng thể trúng một hai câu. Tuy chỉ là một hai câu, nhưng trong nháy mắt cũng thể vượt qua hàng ngàn học t.ử khác.
bản đoán đề của phủ học xưa nay truyền ngoài, kỳ thi, đó đều là bảo vật của phủ học.
Hứa chủ bộ trầm ngâm một lát: “Thuộc hạ thấy khả thi, nhưng thầy... liệu ông đồng ý , thuộc hạ sẽ cố gắng thuyết phục.”
Thẩm Tranh bày tỏ sự thấu hiểu.
“Dù các học t.ử đều là quan hệ cạnh tranh, ngươi c.h.ế.t thì là sống. Ông cứ hỏi , nếu Chu học chính đồng ý, chúng đành liều mạng tự . Bản quan tin, huyện chúng cộng tới ba vị kinh quan, mà đoán trúng nổi một câu?”
Nếu thực sự đoán trúng, đến lúc đó , mất mặt cũng là đám Dư Thời Chương mà thôi.
“Thế ...” Thẩm Tranh trầm ngâm một lát, “Việc cần chúng vẫn , để mấy vị Bá gia cũng đoán thử xem, dù cũng chỉ là vài bộ đề thi, thời gian vẫn còn đủ.”
Hứa chủ bộ gật đầu lệnh.
Hai bàn bạc chi tiết thêm một hồi, đó cùng về phía công trù.
Giữa đường, bọn họ gặp Lương Phục, cùng Lương Phục còn Đệ Ngũ Thám Vi.
Đệ Ngũ Thám Vi?
Thẩm Tranh ngẩn một lát, định thần , quả nhiên là nàng .
“Thẩm đại nhân.” Đệ Ngũ Thám Vi sải bước nhanh đến mặt Thẩm Tranh, “Thuộc hạ nãy đến xưởng in tìm thấy ngài, Lương đại nhân ngài đang ở huyện nha, thuộc hạ liền cùng Lương đại nhân qua đây.”
Nói xong, nàng chỉ tay phía ngoài nha môn: “Giấy thạch cao chế tạo xong một phần, thuộc hạ nghĩ nên mang qua cho ngài xem , còn những thứ đây ngài nhờ thuộc hạ tìm giúp, thuộc hạ cũng mang đến . , còn địa điểm chọn tiệm vải và hiệu sách, cũng mời ngài xem qua một nữa.”
Một chuỗi chính sự của Đệ Ngũ Thám Vi khiến mắt Thẩm Tranh sáng rực lên.
Giấy thạch cao, nguyên liệu tráng gương, đất tảo silic, địa điểm tiệm vải và hiệu sách, cái nào cũng là chuyện cả.
Nàng ngẩng đầu trời, trầm ngâm : "Ngày mai huyện nha các vị hưu mộc (nghỉ ngơi) ?"
Đệ Ngũ Thám Vi gật đầu: "Ngày mai hưu mộc."
"Vậy thì ." Thẩm Tranh dẫn nàng về phía công trù (bếp chung), "Ngươi gấp trở về ? Nếu gấp, cứ ở trong nha môn dùng bữa, bữa cơm chúng sẽ bàn bạc kỹ lưỡng, ngày mai hãy về ? Trong viện của bản quan khách phòng, ngươi thể yên tâm nghỉ ."
Chủ yếu vì Đệ Ngũ Thám Vi là một cô nương gia, Thẩm Tranh thực sự chút yên tâm để nàng đường đêm.