Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 716: Lưu ly hồ điệp trâm ---

Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:46:00
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Miếng biển thủy tinh Lương Phục mang khỏi phòng lò cao để nguội tự nhiên, Dư Thời Chương tại chỗ, nhất thời chút đắn đo.

 

Bọn họ nên tiếp tục xem Thẩm Tranh nặn đồ, ngoài canh chừng thành phẩm ?

 

lúc ông đang do dự, khắc , Thẩm Tranh cầm lấy ống sắt thổi.

 

Thủy tinh còn thể thổi ?!

 

Dư Thời Chương quyết định nữa, ướm lời hỏi: "Cầm cái ống đó ?"

 

Thẩm Tranh sắp xếp thứ tự các món đồ định nặn trong đầu, toét miệng : "Thổi kiểu dáng. Hạ quan thổi cho ngài một chiếc chén lưu ly, dùng để uống thì thế nào?"

 

Chén lưu ly!

 

Gần như ngay tức khắc, trong đầu Dư Thời Chương hiện hình ảnh.

 

Một chiếc chén trong suốt lấp lánh, khúc xạ ánh sáng ngũ sắc.

 

Nhìn từ chén lên —— nước màu vàng nhạt.

 

Nhìn từ bốn phía chén —— nước màu vàng nhạt.

 

Nhìn từ chén xuống —— vẫn là nước màu vàng nhạt! Trong ngoài gần như gì khác biệt!

 

Nếu ông mang chiếc chén về Thượng Kinh......

 

Không .

 

Không thể khoe khoang với Bệ hạ, sẽ cướp mất!

 

"Có thể thổi hai cái ?" Vẻ mặt Dư Thời Chương chút tự nhiên, "Khụ, chính là Bệ hạ ngài còn , bản Bá độc hưởng thì chút ......"

 

Khóe miệng Thẩm Tranh giật giật, "Khó cho ngài lúc mà vẫn còn nhớ tới Bệ hạ......"

 

Nàng lẽ nào cho Thiên t.ử mấy món đồ bày trí bằng thủy tinh ?

 

là lo bò trắng răng!

 

" thế!" Dư Thời Chương ưỡn n.g.ự.c, "Bệ hạ đối với bản Bá cực , bản Bá tự nhiên đầu đào báo lý! Làm một trung thần thiên cổ!"

 

"Ồ ——" Thẩm Tranh kéo dài giọng ồ một tiếng, bắt đầu ly gián: "Dịch nóng chảy hôm nay chỉ đủ thổi một cái thôi, giao cho ngài giao cho Bệ hạ? Nếu giao cho Bệ hạ, hạ quan lên chút màu ."

 

Nói đoạn, nàng giả vờ chấm chút phẩm màu, bộ quét lên lưu ly.

 

Thực ...... lên màu lên như , nhưng Dư Thời Chương ông .

 

"Dừng tay!" Dư Thời Chương suýt chút nữa thì lạc giọng, Dư Nam Thư bên cạnh trộm, chỉ Dư Thời Chương : "Khụ, bản Bá nghĩ , ngươi hiện tại tay chân còn lóng ngóng, chén lưu ly e rằng vẫn tinh xảo đặc sắc cho lắm, như , thôi thì cứ để bản Bá dùng thử cho Bệ hạ , nếu gì......"

 

Ông kịp xong Thẩm Tranh vô tình ngắt lời: "Bá gia, tâm tình chén lưu ly của ngài hạ quan hiểu, nhưng ngài thể đừng nhân tiện dẫm hạ quan một cái ?"

 

Dư Nam Thư càng lớn hơn.

 

Mặc dù hiện tại chỉ là thủy tinh thông thường, chứ thủy tinh quang học khi tạo hình ủ nhiệt, cắt gọt mài bóng, nhưng Thẩm Tranh cũng vô cùng hài lòng .

 

Vẫn là câu đó, cơm ăn từng miếng một.

 

Lao lực liên tục mười mấy ngày, hôm nay việc thành, Thẩm Tranh quyết định cho và Lương Phục nghỉ một ngày.

 

Nói là nghỉ phép, thực cũng hẳn .

 

Nàng làng Hạ Hà một chuyến, xem tiến độ dệt vải và độ thuần thục của nhân công ở xưởng vải, xem bến cảng tu sửa đến , hỏi Vệ Khuyết xem bao lâu nữa mới xây xong.

 

Dư Nam Thư định đến tiệm nhà họ Bùi tìm Phương T.ử Ngạn và Bùi Triệu Kỳ, tình cờ chung với nàng một đoạn đường. Trên đường , Dư Nam Thư kể chuyện hôm đó một cách sống động, đầy cảm xúc cho nàng .

 

"Tỷ , để chiêm ngưỡng tác phẩm do đích Bệ hạ , bọn họ suýt chút nữa lột cả quần của tổ phụ xuống! Muội thực sự nỡ luôn!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-716-luu-ly-ho-diep-tram.html.]

Một chiếc trâm trong suốt lúc ẩn lúc hiện trong mái tóc nàng, theo mỗi cử động, ánh sáng ngũ sắc rực rỡ từ trâm khúc xạ , vô cùng đoạt mắt.

 

Một con bướm trong suốt bay lượn đậu xuống đầu trâm, sống động như thật.

 

Như sợ chiếc trâm cài chắc, thỉnh thoảng nàng đưa tay lên sờ sờ, khi xác định trâm vẫn còn nguyên đó, nụ khóe miệng nàng càng mở rộng hơn.

 

Phải mau ch.óng đến tiệm nhà họ Bùi, để cho hai Bùi Triệu Kỳ lác mắt món quà Thẩm tỷ tỷ tặng nàng, để bọn họ ghen tị c.h.ế.t !

 

"Thẩm tỷ tỷ, đây!"

 

Dư Nam Thư cũng giống như một con bướm nhỏ đầy màu sắc, bước chân nhẹ nhàng, thoắt cái chạy mất hút.

 

Hai chia tay ở ngã ba đường, ở một góc đường mấy nổi bật một cỗ xe ngựa đang dừng , phu xe họ Mai khoanh tay ván xe.

 

Trong toa xe, vị lão phu nhân gương mặt từ ái mà uy nghiêm chậm rãi buông rèm xe xuống, nghi hoặc : "Chiếc trâm đầu con bé đó thật là đặc biệt, giờ từng thấy qua."

 

"Đến ngài mà cũng từng thấy !" Hoàng Cẩn trợn tròn mắt, hồi tưởng chiếc trâm đó, "Nô tỳ thấy chiếc trâm đó giống loại ngọc thạch nào cả, ngọc thạch nào trong suốt như thế, còn lấp lánh ngũ sắc nữa! Nô tỳ thấy chiếc trâm đó giống như..."

 

Mèo con Kute

Ả nghĩ hồi lâu vẫn tìm từ ngữ miêu tả thích hợp, vẫn là Lục La tiếp lời: "Giống như dòng nước suối đang chảy."

 

"!" Hoàng Cẩn vỗ nhẹ đầu gối, "Giống nước! Cảm giác như lúc nào cũng thể chuyển động , thực sự là thần kỳ quá... Thứ đó lẽ là do Thẩm đại nhân tặng Nam Thư tiểu thư ?"

 

Lão phu nhân thấy ba chữ "Thẩm đại nhân" thì đột nhiên mỉm .

 

Bà trầm ngâm một lát, phân phó: "Nha đầu đó chắc là xưởng vải, đuổi theo nàng , mời nàng cùng ."

 

Hoàng Cẩn thì mồm há to đến mức thể nhét quả trứng gà, vội vàng hỏi Lục La —— xem hôm nay tóc tai ngay ngắn , quần áo chỉnh tề , sắc mặt hồng nhuận .

 

Lục La chịu nổi nữa, xin phép khỏi toa xe.

 

Theo tiếng vó ngựa phía ngày càng gần, Thẩm Tranh chậm rãi bước về phía lề đường, nhường đường cho xe ngựa, nhưng cỗ xe ngựa đó dừng ở phía nàng.

 

"Hự ——"

 

Phu xe ghì cương ngựa, nhảy xuống ván xe một bước, cung kính hành lễ: "Kiến quá Thẩm đại nhân."

 

Thẩm Tranh khẽ gật đầu, hỏi: "Các định xưởng vải ?"

 

Lục La cũng nhảy xuống ván xe, nhún hành lễ đáp: "Bẩm Thẩm đại nhân, lão phu nhân nhà hôm nay việc gì, liền ngoài xem phong cảnh trong huyện, thuận tiện ghé xưởng vải xem vải bông dệt xong . Nếu dệt xong thì cũng đỡ mất công của ngài chạy thêm một chuyến nữa."

 

Ả trả lời với giọng điệu nhanh chậm, rõ ràng mạch lạc, một cái là ngay đây là một nha vô cùng hiểu lễ nghi phép tắc.

 

Thẩm Tranh hiểu ý gật đầu, "Nếu , các mau ."

 

Lục La chậm rãi tiến lên hai bước, : "Thẩm đại nhân, từ đây trong thôn vẫn còn một đoạn đường khá dài, lão phu nhân mời ngài đồng hành, Thẩm đại nhân thể nể mặt ?"

 

Thẩm Tranh hôm nay thực bộ đến đó, coi như là tản bộ thư giãn.

 

"Chuyện ......" Nàng định từ chối thì trong đầu đột nhiên hiện lên gương mặt gặp ngày hôm đó.

 

Trang nghiêm, từ ái, còn vẻ...... thần thánh?

 

Nàng hiểu nổi tại thấy một bà lão thần thánh.

 

Hoặc giả là do sự hiếu kỳ thúc giục, lời định đến cửa miệng bỗng đổi hướng: "Vậy thì đa tạ."

 

Trong toa xe ngoài Thẩm Tranh còn ba —— bà lão trang nghiêm từ ái, nha nhỏ hoạt bát đáng yêu, cùng một lão mỗ mỗ ít .

 

Ánh mắt lão phu nhân dừng gương mặt nàng một lát, mỉm gật đầu : "Lão kiến quá Thẩm đại nhân."

 

Mắt Hoàng Cẩn sáng rực lên, cùng mỗ mỗ chào hỏi nàng, đó nhún hành lễ.

 

Được lão phu nhân hành lễ, Thẩm Tranh đột nhiên thấy da đầu tê rần, một cảm giác vô cùng kỳ quái dâng lên trong lòng, khiến nàng chỉ phắt dậy.

 

Nàng nén cảm giác kỳ quái đó, chỉnh tư thế đối diện với lão phu nhân, đáp lễ: "Lão phu nhân đa lễ, bản quan còn đa tạ ngài bằng lòng cho bản quan nhờ một đoạn, tiết kiệm ít thời gian, lão phu nhân xưng hô thế nào?"

 

 

Loading...