Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 686: Thẩm Tranh suy đoán thân phận lão phu nhân bí ẩn ---

Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:45:24
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trước ánh mắt nghi hoặc của Thẩm Tranh, Hoàng Cẩn tiên hành lễ đúng quy củ.

 

Sau đó...

 

Lại giống như kẻ trộm... quanh bốn phía một lượt?

 

Hành động của nàng thực sự quái dị, Thẩm Tranh nhịn lên tiếng hỏi: “Ngươi đang ?”

 

Thân hình Hoàng Cẩn run lên một chút khó nhận , đó đầu , thở dốc : “Nô... nô tỳ kiến quá Thẩm đại nhân, nô tỳ phụng mệnh của chủ nhân nhà mà đến.”

 

“Chủ nhân nhà ngươi?”

 

Ai là “chủ nhân” của nàng , thực sự khó để nhận .

 

Thẩm Tranh liếc mắt thấy đằng xa còn ba đội mũ che mặt giống hệt nàng .

 

Mà nam t.ử che mặt bên cạnh ba đó...

 

Thẩm Tranh cũng ấn tượng.

 

Họ chính là những ngoại tỉnh mà tiểu Viên đội mưa dẫn về ngày hôm đó, nam t.ử chính là võ phu hôm .

 

Ngày đó Mạc Khinh Vãn còn suy đoán, lão thái thái là gia quyến quan viên.

 

hôm nay họ đội mũ che mặt? Chẳng lẽ vì đông quá?

 

Trên mặt Thẩm Tranh thoáng hiện vẻ nghi hoặc, tính hiếu kỳ thôi thúc nàng hỏi: “Có chuyện gì ?”

 

“Có ạ!”

 

Hoàng Cẩn mới một chữ, những lời còn mấy tên thương hộ tiếng mà đến chặn họng.

 

“Con nhóc , gặp Thẩm đại nhân mà cũng bỏ mũ che mặt ? Rốt cuộc gì mà dám cho thấy?”

 

“Phải đó, ngươi là phụng mệnh của chủ nhân mà đến, bỉ nhân hiểu, chủ nhân nhà ngươi rốt cuộc là phận gì mà chỉ phái một tiểu nha tới tìm Thẩm đại nhân?”

 

Các thương hộ cắt ngang từ góc độ vô cùng kỳ lạ, khiến Thẩm Tranh cũng ngẩn .

 

Chuyện mũ che mặt tạm thời bàn tới. Tiểu cô nương lễ phép tới, nàng tới truyền lời là mời .

 

cũng đợi xong mới chứ?

 

Nói cách khác, dù hôm nay tới là “ nghi là nha gia quyến quan viên”, mà là nha tiểu tư khác, Thẩm Tranh cũng sẽ tỏ thái độ.

 

Thẩm Tranh nhíu mày, hiệu cho Hoàng Cẩn tiếp.

 

Hoàng Cẩn vái chào nàng một cái, giọng vẫn trong trẻo: “Xin Thẩm đại nhân lượng thứ! Nô tỳ và chủ nhân lộ diện, mà là chứng phong hàn vẫn thuyên giảm, thực sự tiện lộ diện.”

 

Thần sắc mũ che mặt Thẩm Tranh rõ, nhưng giọng thì , tiểu cô nương hề đám thương hộ dọa sợ.

 

Thẩm Tranh gật đầu, với đám thương hộ mặt đầy chữ “ ”: “Các vị hãy cứ bận việc của .”

 

Lệnh đuổi khách rõ mười mươi, khiến chán nản mặt.

 

“Vậy... chúng phiền Thẩm đại nhân nữa.”

 

Sau khi khỏi, Thẩm Tranh đầu phường vải một cái, đó trực tiếp hỏi: “Bây giờ thể ? Bản quan hôm nay quả thực bận.”

 

“Vậy nô tỳ xin ngắn gọn!” Hoàng Cẩn vái một cái, “Thẩm đại nhân, lão phu nhân nhà nô tỳ mặc thử y phục từ vải bông, nên phái nô tỳ tới hỏi ngài xem nên mua bán thế nào ạ?”

 

Thẩm Tranh ngẩn : “Chỉ... thôi ?”

 

Không nàng coi thường khác, mà là chuyện ... thực sự cần tìm tới nàng.

 

Nàng kiên nhẫn bảo: “Tiểu cô nương, tiệm vải Đồng An sẽ lấy huyện Đồng An trung tâm, dần dần mở rộng bên ngoài, nếu các ngươi mua vải bông, lúc đó tìm tiệm vải là .”

 

Thẩm Tranh xong khẽ gật đầu, định rời , Hoàng Cẩn cuống, chạy chậm theo bước chân nàng.

 

“Thẩm đại nhân, chủ nhân nhà nô tỳ ở nơi xa, cũng là tình cờ tới huyện Đồng An, nên xem thể mua một ít để may y phục mặc thử . Nếu, nếu mặc thấy , đợi khi chủ nhân về nhà thể mua lượng lớn, trong nhà chủ nhân nhiều , sẽ mua nhiều ạ!”

 

Rất nhiều?

 

Mấy từ “ nhiều” liên tục của tiểu cô nương thành công giữ chân Thẩm Tranh.

 

Khách hàng lớn đầu tiên... đến như ?

 

Nàng hỏi: “Chủ nhân nhà ngươi, nhà ở ?”

 

Hoàng Cẩn theo bản năng về phía xa, dừng một lát mới đáp: “Chủ nhân nhà nô tỳ ở Thượng Kinh ạ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-686-tham-tranh-suy-doan-than-phan-lao-phu-nhan-bi-an.html.]

“Thượng Kinh?”

 

Lại còn là gia quyến quan viên Thượng Kinh?

 

Thẩm Tranh bắt đầu suy tính trong lòng.

 

Thượng Kinh cách huyện Đồng An thực một đoạn đường, nhưng Thượng Kinh dân cư đông đúc, giao thông thuận tiện, là trung tâm kinh tế của cả đại Chu, cho nên tiệm vải ở Thượng Kinh chắc chắn sẽ là nhóm khai trương đầu tiên.

 

nàng nghĩ ... thực chỉ cần tiệm vải Đồng An khai trương thì căn bản thiếu khách hàng.

 

Còn về khách hàng là quan viên?

 

Có Thiên t.ử chống lưng, tự nhiên càng thiếu.

 

Ước chừng lúc , trăm quan ở Thượng Kinh đều chuyện phường vải chia hoa hồng cho Thiên t.ử chứ?

 

Cho nên chủ nhân của tiểu cô nương chắc hẳn là gia quyến của vị quan kinh thành nào đó, nhận tin tức liền chạy tới huyện Đồng An sớm nhất.

 

Điều giải thích tại đối phương phái một tiểu nha tới — gia quyến quan kinh thành mà, vẫn là chút thể diện!

 

Quả nhiên là...

 

Thẩm Tranh thầm giơ ngón tay cái tán thưởng Thiên t.ử ở tận Thượng Kinh.

 

Đây chính là tầm ảnh hưởng và sức mua mà hoàng quyền tối thượng mang , còn hiệu quả hơn cả việc mời nghìn vạn danh gia đại diện!

 

“Vậy thế .” Thẩm Tranh trầm ngâm một lát, hỏi: “Các ngươi nghỉ tại nhà trọ quan định đúng ?”

 

Nàng thầm nghĩ, vì hộ gia đình là nhóm “ đại diện cấp thứ hai” đầu tiên của phường vải Đồng An ở Thượng Kinh, nên phường vải cũng thể trích vài xấp vải.

 

Như , đối phương mua vải bông hằng mong ước, phường vải tìm Thượng Kinh tuyên truyền miễn phí, cũng coi như là đôi bên cùng lợi.

 

Hoàng Cẩn liên tục gật đầu, “ Thẩm đại nhân, chủ nhân nhà nô tỳ còn ở huyện Đồng An một thời gian nữa.”

Mèo con Kute

 

Dưới mũ che mặt, đôi mắt nàng sáng rực.

 

Thẩm đại nhân đây là đồng ý bán vải bông cho nàng đúng ?

 

Nàng, Hoàng Cẩn! Quả nhiên nha bình thường! Để xem chốc nữa về Lục La còn dám nhạo nữa !

 

Thẩm Tranh về phía mấy bóng đằng xa, lên tiếng quyết định: “Vậy các ngươi cứ an tâm ở , bản quan sẽ hạ lệnh cho trích vài xấp vải bông từ đợt đầu tiên, gửi tới nhà trọ. Chỉ là hiện giờ vẫn chọn hoa văn, mẫu mã nhiều lên là thể .”

 

“Tốt, quá!”

 

Khó khăn lắm mới Thẩm Tranh đổi ý, Hoàng Cẩn chẳng thèm quan tâm hoa văn hoa văn.

 

Có là !

 

Trong lúc hưng phấn, nàng nhịn nhảy nhót hai cái, vẫy tay với đồng bạn.

 

Đối phương dường như thấy, một trong đó vẫy tay đáp nàng.

 

Nhìn vóc dáng đối phương, Thẩm Tranh đoán là tiểu cô nương tóc b.úi hai bên thắt dải lụa xanh gặp hôm đó.

 

Ngay khi nàng định dời mắt , một cơn gió từ thổi qua, thổi bay mũ che mặt của mấy đối diện, vài gương mặt lạ thoáng ẩn thoáng hiện lớp vải trắng.

 

Theo bản năng, Thẩm Tranh dời tầm mắt, về phía bóng ở chính giữa.

 

Khoảng cách xa, nàng thực cũng chỉ thấy một đường nét đại khái.

 

Tóc bạc b.úi cao, cốt cách rõ ràng, uy nghiêm mà hiền từ.

 

Giống như một lão thái thái phúc hậu, Thẩm Tranh thầm nghĩ.

 

Nếu , ước chừng cũng chẳng dạy tiểu nha hoạt bát hiểu chuyện thế .

 

Thẩm Tranh mỉm , khẽ gật đầu chào đối phương.

 

Đối phương dường như ngờ nàng sẽ chủ động chào hỏi, một lát , Thẩm Tranh dường như thấy mặt đối phương hiện lên một nụ .

 

“Mau về thôi.” Thẩm Tranh với Hoàng Cẩn: “Bản quan giám sát công đoạn dệt vải bông cho các ngươi .”

 

“Dạ!” Tiểu cô nương vái một cái, “Thẩm đại nhân vất vả, nô tỳ dám phiền nữa, nô tỳ xin cáo lui!”

 

“Con bé đấy.”

 

“Lão phu nhân, ngài đang Hoàng Cẩn ? Ngài khen nó , nó là đứa chịu nổi lời khen, nếu ngài đích khen, sợ là cái đuôi nó sẽ vểnh lên tận trời mất!”

 

“Hoàng Cẩn con bé cũng .”

 

 

Loading...