Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 678: Xưởng in khai trương - Tiền công ---

Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:45:16
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giờ Thìn một khắc.

 

Xưởng in.

 

Pháo hoa đốt ở cửa xưởng in, pháo còn nổ hết, Dư Thời Chương sai đóng cửa lớn .

 

Ngoại trừ ở huyện nha và huyện học, với tư cách là “cổ đông” của xưởng in, Hội trưởng thương hội Vương Quảng Tiến cũng đến xưởng in từ sớm.

 

Đợi tiếng pháo dứt hẳn, Thẩm Tranh ở vị trí đầu tiên, khóe miệng ngậm , các học t.ử đang mang thần tình kích động : “Chúng hiện tại còn chút thể lộ diện, chắc hẳn các ngươi cũng hiểu. Những lời tiếp theo đây, chúng đóng cửa bảo .”

 

Các học t.ử gọi là “ thể lộ diện” chẳng những buồn, ngược đều rộ lên.

 

“Thẩm đại nhân, ngài đó , việc lớn câu nệ tiểu tiết! Học trò một điểm cũng bận tâm những thứ !”

 

So với việc để tất cả sách trong thiên hạ đều sách , già trẻ lớn bé ở Đại Chu đều chữ, thì chút thiệt thòi của họ đáng là gì?

 

Mặt trời mới mọc, từng tia nắng xuyên qua lớp mây chiếu xưởng in, chiếu đến mức Thẩm Tranh nheo mắt , chiếu cho tấm lưng đều ấm áp.

 

Nhìn những gương mặt tràn đầy sức sống , Thẩm Tranh cảm thán : “Những lời thừa thãi bản quan sẽ nữa, tương lai của phần lớn sách trong thiên hạ đều trong tay các ngươi, bản quan mặt cảm ơn các ngươi, cảm ơn sự cống hiến của các ngươi.”

Mèo con Kute

 

Các học t.ử xong liền trừng mắt.

 

Xưởng in rõ ràng là tâm huyết của đại nhân và Bá gia, sang cảm ơn họ ?

 

Họ đang định gì đó, Thẩm Tranh lắc đầu, “Các ngươi đảm đương việc học tập, giúp xưởng in sắp xếp hoạt tự, tuy là tự nguyện, nhưng thời gian các ngươi bỏ là thực sự.”

 

Học t.ử ở huyện học thể là nhiều, nhưng chỉ cần mỗi mỗi ngày tình nguyện rút một canh giờ để sắp xếp hoạt tự, thì tốc độ in sách thời kỳ đầu của xưởng in vẫn đáng kể.

 

Bởi lẽ những cắt giấy, bôi mực, in ấn, căn bản đều cần chữ, chỉ cần là tin tưởng đến .

 

Đợi đến khi xưởng in tạo tiếng vang bên ngoài, họ thể bắt đầu tuyển thu ngoài .

 

Thẩm Tranh tiếp tục : “Vì khi bản quan bàn bạc với Bá gia, định tiền công cho các ngươi.”

 

“Tiền công?!” Các học t.ử xong liền bắt đầu nhốn nháo: “Đại nhân, Bá gia, đó học trò thưa với Sơn trưởng , chúng trò lấy tiền công! Chỉ cần thể mượn xem những cuốn sách mới in ở hiệu sách là đủ !”

 

Thực đối với họ mà , giấc mơ xa xỉ nhất chính là sách mãi hết.

 

Mà ngay tại xưởng in và hiệu sách đang thu thập sách vở khắp thiên hạ , họ thể dễ dàng thành giấc mơ “xa xỉ nhất” đó.

 

Đây là cái lợi lớn mà bao nhiêu cầu cũng .

 

Vậy họ còn gì hài lòng nữa?

 

“Xem sách là xem sách, tiền công là tiền công.” Thẩm Tranh thần sắc nghiêm túc, họ: “Bản quan cùng Bá gia và Lý sơn trưởng bàn bạc xong, tiền công của các ngươi như ——”

 

Dưới ánh mắt từ chối của đám học t.ử, Thẩm Tranh tự tiếp: “Sắp xếp xong một trang bản thảo là năm văn tiền, sắp xếp xong một cuốn sách thì sẽ thanh toán một ......”

 

Một trang sách lúc giống như kiếp của Thẩm Tranh động một tí là mấy trăm nghìn chữ, mà chỉ từ một đến ba trăm chữ.

 

Theo tốc độ hiện tại của các học t.ử, thêm chú âm bính âm của Thẩm Tranh hỗ trợ, họ sắp xếp xong một trang sách ước chừng chỉ mất đầy nửa canh giờ, khi tay nghề thuần thục, một hai khắc đồng hồ một trang cũng thể.

 

Nàng còn hết lời, các học t.ử hít một ngợi khí lạnh.

 

“Năm văn tiền một trang? Vậy sắp xếp xong một cuốn sách trăm trang, chẳng mấy trăm văn ?”

 

“Thậm chí còn chỉ mấy trăm văn! 《Thi Kinh》 tới mấy trăm trang, tính ba bốn lượng bạc ! Không , đại nhân, cái thực sự quá nhiều, chúng trò thật sự thể nhận!”

 

Khoản tiền khổng lồ vài lượng bạc trực tiếp khiến tất cả học t.ử đều choáng váng đầu óc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-678-xuong-in-khai-truong-tien-cong.html.]

 

Hiện tại trong xưởng in bao nhiêu sách vở thu thập về họ đều rõ, đó là vài cuốn vài chục cuốn, mà là hàng trăm cuốn!

 

Hơn nữa kho sách của xưởng in còn đang ngừng tăng lên, tổng một ngày thể vượt qua cột mốc nghìn cuốn.

 

Thẩm Tranh những lời từ chối của họ, bèn nháy mắt với Lý Hồng Mậu.

 

Lý Hồng Mậu gật đầu, bước đến bên cạnh nàng, hiệu cho các học t.ử im lặng.

 

Sau đó mở lời: “Các ngươi tính sai, sắp xếp xong một quyển 《Thi Kinh》 ba lượng ba tiền, nhưng các ngươi từng nghĩ tới, các ngươi đảm bảo việc học sắp xếp bản thảo, bao lâu mới thể xong một quyển 《Thi Kinh》?”

 

Các học t.ử nhẩm tính trong lòng, im lặng gì nữa.

 

Dù một ngày sắp xếp vài trang, họ cũng mất nửa năm mới xong một quyển 《Thi Kinh》......

 

Không chê nửa năm kiếm ba lượng là ít, mà là nửa năm mới in một cuốn sách, họ cũng quá vô dụng , những sách đang chờ xem sách chẳng sẽ đợi đến ngốc luôn ......

 

Khi họ đang im lặng, Lý Hồng Mậu và Thẩm Tranh một cái, : “Cho nên nhanh ch.óng sắp xếp xong một cuốn sách, và Thẩm đại nhân một sự sắp xếp chừng...... mấy công bằng.”

 

Không mấy công bằng?

 

Tất cả cùng qua.

 

“Chế độ chia nhóm.” Ánh mắt Lý Hồng Mậu quét qua họ, “Các ngươi tự sắp xếp, tự định. Những cuốn sách cần sắp xếp bản thảo sẽ đăng ký theo nhóm, khi thẩm duyệt sẽ phát cho các ngươi. Đăng ký một cuốn, hai cuốn, thậm chí ba cuốn đều , tiền công chia đều theo đầu .”

 

Các học t.ử còn kịp nghĩ kỹ, Lý Hồng Mậu điều kiện ràng buộc: “ những cuốn sách đăng ký nhận về thành sắp xếp bản thảo trong vòng một tháng, nếu thành, xưởng in sẽ thu hồi sách, tiền công. Mà bản mẫu sắp xếp xong cũng nộp cho xưởng in.”

 

“Ồ, đúng . Các nhóm thể hợp tác sắp xếp một cuốn sách, nhưng tiền công cũng chia đều theo đầu .”

 

“Suýt ——”

 

Thu hồi sách, tiền công.

 

Nghe qua thì vẻ ác, là một điều khoản bá đạo, nhưng vài học t.ử đầu óc nhanh nhạy lập tức lĩnh hội dụng ý của Thẩm Tranh và Lý Hồng Mậu.

 

Một là tiền công chia đều theo đầu .

 

Đại nhân và Sơn trưởng đang rèn luyện tính đoàn kết và khả năng hiệp tác của các nhóm.

 

Bất kể là học t.ử trong nhóm là giữa các nhóm với , hiệp tác thì tiền đề là tin tưởng lẫn .

 

ai thể đảm bảo lúc đau đầu nhức óc, trong nhà việc tư? Vì khi sắp xếp xong một cuốn sách, trang mỗi thành viên trong nhóm nhất định bằng , nhưng họ nhận tiền công như .

 

Nghe thì giống như “liên đới”, thực chất là họ xoắn thành một sợi dây thừng —— chịu thiệt là phúc, mà là đồng đội chọn thì chớ nên tính toán chi li.

 

Hai chính là hình phạt khi thành.

 

“Thu hồi sách, tiền công.” Quy định qua là hình phạt khá nghiêm trọng, nhưng thực tế thì ?

 

Chỉ cần họ đăng ký nhận sách hợp lý, giỏi hợp tác với các nhóm khác, thì dù là sách nghìn trang cũng thể thành trong vòng một tháng.

 

Mà đại nhân và Sơn trưởng quy định như họ học cách sắp xếp hợp lý, đừng ham cao xa quá tầm với.

 

Bên , các học t.ử xì xào bàn tán, phân tích từng câu từng chữ dụng ý của hai Thẩm Tranh, một lát đều lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ.

 

Bên , mấy Thẩm Tranh mỉm .

 

Thẩm Tranh hỏi: “Đã thảo luận kết quả ? Nếu ý kiến gì về quy định , thì giai đoạn đầu xưởng in của chúng sẽ hành sự như .”

 

 

Loading...