Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 637: Yêu ma quỷ quái mau rời đi! ---
Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:44:26
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái bóng dáng gầy gò nhỏ bé , khuân lên một bao hàng còn lớn hơn cả cơ thể .
Lưng nó cong gần như song song với mặt đất, nhưng đầu nó vẫn ngẩng cao, chú ý mỗi bước tiếp theo.
Vệ Khuyết nghĩ, nếu rõ, đứa trẻ đó lúc chắc chắn đang nghiến c.h.ặ.t răng nhỉ? Bởi vì như mới thể dùng sức hơn.
Hắn chút hiểu ý Thẩm Tranh diễn đạt .
Thẩm Tranh : "Chúng năng lực khiến họ giàu lên một đêm, cũng năng lực phất tay một cái là cho họ quan, để họ ở trong những ngôi nhà lớn hằng mơ ước. ... chúng năng lực cải thiện cuộc sống của bách tính."
"Để họ lấy thêm vài chục văn tiền công, là năng lực của chúng ." Vệ Khuyết .
"Để buổi tối họ ngủ một giấc ngon, cũng là năng lực của chúng ." Thẩm Tranh .
Để những ông chủ đen tối rằng, sẵn lòng coi mười là mười để dùng, cũng là một loại năng lực.
Bách tính ngốc, việc gì dễ , việc gì khó giải quyết, họ rõ.
"Anh em cố gắng thêm chút nữa!" Tiếng phu phen từ cách đó xa truyền đến: "Sắp dỡ đến hàng của Thẩm đại nhân ! Đến lúc đó đều cẩn thận một chút! Tuyệt đối đừng hỏng hàng hóa!"
"Được ——!" Tiếng hưởng ứng rền vang.
"Được bách tính kính trọng ái mộ, là năng lực của ngươi." Giọng của Vệ Khuyết theo gió lọt tai Thẩm Tranh.
"Không năng lực." Thẩm Tranh mỉm lắc đầu: "Là hạ quan coi họ như con , những con bằng xương bằng thịt gia đình, đói lạnh sẽ khó chịu, vui mừng sẽ , mà sự kính trọng và ái mộ là thiện ý bách tính đáp hạ quan."
Vệ Khuyết một nữa cảm nhận cách giữa và Thẩm Tranh.
Có lẽ trong thâm tâm Thẩm Tranh, cô bao giờ coi là "quan".
Cô thể là phu phen bến cảng, cũng thể là thợ dệt ở huyện Đồng An, cô... lẽ luôn là một thành viên trong bách tính bình thường.
"Ngoài việc buổi tối việc..." Vệ Khuyết mượn ánh lửa, mắt Thẩm Tranh: "Ngươi còn định thế nào nữa?"
Gió thổi loạn tóc Thẩm Tranh, cô vén lọn tóc tai, những đốm lửa li ti trong đêm tối, khẽ : "Ngài hỏi đột ngột quá hạ quan cũng nghĩ . Huyện phát triển, phủ phát triển, Đại Chu phát triển, cũng thể chỉ bách tính, tìm đạo chế hành trong đó mới ."
Vệ Khuyết khẽ : "Bản quan đúng là hỏi một câu ngớ ngẩn ."
"Đại nhân là quan tâm bách tính."
Một cái mũ cao đội lên đầu Vệ Khuyết, khỏi nhớ đến những thuyền viên cùng miền Tây .
Ừm...
là đối với họ một chút , họ cũng xa gia đình một thời gian dài như .
Người của , cưng chiều chứ!
Cho đến khi họ tới gần tàu, Mạc Khinh Vãn vẫn còn đang thẩn thờ.
Những lời Thẩm Tranh như sấm bên tai, chỉ Vệ Khuyết lọt tai, mà ngay cả nàng cũng chịu chấn động nhỏ.
"Thật lớn quá ——" Bên cạnh, tiếng cảm thán của Thẩm Tranh truyền đến: "Nhìn từ xa thấy con tàu nhỏ, gần thì quả thực..."
Thẩm Tranh so một cái móng tay, ví von cường điệu: "Ta chỉ bé tẹo như thế thôi."
Vệ Khuyết ha ha , chút kiêu ngạo: "Đây còn tàu thiên thạch lớn nhất của Ti , tàu đó... trong nội hà tiện, kênh đào bình thường sẽ kẹt đấy."
Lời của Vệ Khuyết khiến Thẩm Tranh thực sự chiêm ngưỡng con thuyền mà y nhắc tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-637-yeu-ma-quy-quai-mau-roi-di.html.]
Trong lúc hai trò chuyện, tiếng hoan hô của đám phu phen truyền như đ.á.n.h thắng một trận lớn — thuyền chở hàng của huyện Đồng An chính thức bắt đầu bốc dỡ.
Vì thuyền của Tào Vận Ti lớn, khoang thuyền cũng cao hơn bờ khá nhiều, Thẩm Tranh cơ hội tận mắt chứng kiến "băng chuyền giản đơn" của bến cảng — hình dáng tựa như một chiếc thang, hai bên là hai cột gỗ chắc chắn dựng , ở giữa ngang vô những thanh gỗ tròn kích thước tương đương .
Đám phu phen cố định "băng chuyền" vị trí, ở giữa còn tạm thời dựng lên một "nền trung chuyển hàng hóa" để tránh việc băng chuyền quá dài chịu nổi trọng lượng của hàng hóa.
"Băng chuyền" bắc xong, hàng chục phu phen ùa tới, chân đạp lên hai cột gỗ bên cạnh băng chuyền, tranh xông lên thuyền. Để giữ thăng bằng cho "băng chuyền", bọn họ còn chia lên từ hai phía cùng lúc.
Thẩm Tranh bên cạnh đến ngây : "Thân thủ thật..."
Vương Quảng Tiến từ chui , mấy bóng từ thuyền " ngược" xuống, họ là những vẫn luôn túc trực thuyền, bao gồm cả hoa tiêu, thuyền viên và tâm phúc của Vệ Khuyết.
Trong màn đêm, Thẩm Tranh chỉ thể thấy lòng trắng mắt và hàm răng của bọn họ...
"Đầu nhi! Thẩm đại nhân!" Một nhóm khi chào hỏi xong liền vươn vai thư giãn gân cốt giống như Vệ Khuyết lúc .
Mèo con Kute
Vệ Khuyết tiến lên vỗ vỗ vai bọn họ, ngập ngừng : "Thay phiên ăn cơm , đêm nay cũng... ca canh gác, ca nghỉ ngơi."
Lời thốt , lòng trắng mắt của mấy trong đêm tối càng hiện rõ hơn.
Bọn họ ngơ ngác, một vội vàng tiến lên, vẻ mặt đầy kinh hãi: "Đầu nhi, ngài... ngài ? Có xảy chuyện gì ? Ngài cứ với thuộc hạ, đừng hù dọa thuộc hạ mà."
Cả nhóm ánh mắt hoảng sợ, đồng loạt gật đầu.
Thuyền hàng cập bến, bao giờ Đầu nhi bảo bọn họ ngoài ăn cơm, càng bao giờ cho bọn họ nghỉ ngơi!
Theo lời của Đầu nhi thì chính là: "Lương khô ăn nổi? Ăn nổi thì cứ nhịn đói, đói đủ thì uống nước sông là thể ăn một lúc mười cái! Ban đêm nghỉ ngơi? Chờ thêm mấy chục năm nữa, c.h.ế.t đất mà ngủ dài hạn! Mộ đào lên cũng tỉnh nổi !"
Vậy mà hôm nay...
Trong nhóm đó, kẻ âm thầm thủ thế trừ tà.
Yêu ma quỷ quái mau rời ! Yêu ma quỷ quái mau rời !
Lòng nghi ngờ, mặt Vệ Khuyết thoáng qua một tia mất tự nhiên. Thẩm Tranh đầy hứng thú y, xem y sẽ giải thích với cấp như thế nào.
Chỉ thấy Vệ Khuyết khẽ ho một tiếng, gượng gạo : "Hôm nay tiểu cô nương đưa bản quan đến một t.ửu lầu, hương vị cũng tệ, các ngươi xem ? Còn nữa, ăn no thì dễ sinh lười biếng, bản quan chẳng qua là cho phép các ngươi nghỉ ngơi một lát mà thôi."
Kẻ gượng gạo, những lời cũng thật gượng gạo.
Đám còn kịp mở miệng, Mạc Khinh Vãn nhỏ giọng : "Đại nhân, giờ ... t.ửu lầu chắc đóng cửa ."
"..." Vệ Khuyết hổ đến mức đ.â.m đầu xuống sông cho xong.
Mạc Khinh Vãn nhận lỡ lời, vội vàng chữa cháy: " tiểu nữ trong phủ một sạp ăn hương vị cũng , nguyên liệu tươi ngon. Giờ chắc vẫn còn mở cửa, để tiểu nữ gọi dẫn các vị quan gia qua đó nhé?"
Vệ Khuyết lời nào, đám thuộc hạ cũng dám mở miệng, chỉ chớp mắt y đầy mong đợi.
Thực bọn họ đói lả, cũng thực sự nhớ phong vị đồ ăn mặt đất.
Vệ Khuyết cố ý chằm chằm bọn họ một hồi, vẻ chán nản thở dài: "Thôi , thấy các ngươi thực sự ăn, ."
"Tạ ơn đại nhân ——!"
Đám tuổi đời thực đều quá lớn, những kẻ thể theo Vệ Khuyết chạy thuyền, ngoại trừ hai lão nhân tàu, còn đều là đến để "tích lũy thâm niên".
Vì thế khi nhận sự cho phép, bọn họ giống như đám khỉ thả về rừng, "hú hét" vang trời, nhanh như chớp chạy theo tiểu tư mất.
"Ê ——!" Tiếng của Vệ Khuyết nhanh ch.óng tiếng ồn ào vùi lấp: "Không uống rượu đấy! Bản quan còn uống đây !"