Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 629: Có kiếm được mới có chi ra ---
Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:44:18
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối với câu hỏi của Vương Quảng Tiến, Mạc Khinh Vãn đáp bằng một nụ : “Vị Nhị bá của , ngu si như lợn, sợ nhất coi thường .”
Bị liếc mắt coi khinh, vị Nhị bá của nàng chắc tức đến c.h.ế.t mất.
Vương Quảng Tiến nhạt một tiếng: “Nhìn cái bản chất , chẳng gì cả, chỉ cái sĩ diện là to hơn trời. Đã đến nước , đại nhân đang ngay tại đây, mà còn vọng tưởng dùng tiền công để kiềm chế phu phen.”
Mạc Khinh Vãn cửa, trong mắt xẹt qua một tia chán ghét: “Ngươi tin ? Hắn căn bản thể hiểu tâm tư của đại nhân, thậm chí còn cảm thấy đại nhân chỉ mặt cho đám Vu quản sự, thậm chí còn cố ý đè nén các phu phen khác để nổi bật sự đặc biệt của nhóm Vu quản sự, nhằm cầu lấy cái ưu ái của đại nhân.”
Thế giới trong lòng Mạc Cẩm Ấn là thế giới của sĩ diện, thế giới của quyền thế.
Đám Vu quản sự quen với “quyền thế”, thì thể nhận sự đãi ngộ đặc biệt, thể cao hơn khác một bậc.
Còn các phu phen khác bến cảng quen “quyền thế”, thì xứng hưởng lợi từ “quyền thế”, tự nhiên là thấp kém hơn một bậc. Hắn như là nể mặt đám Vu quản sự, mà là nể mặt “quyền thế” —— Thẩm Tranh.
Hắn thậm chí còn tưởng rằng Thẩm Tranh cũng hưởng thụ cái cảm giác dùng quyền thế để “huấn luyện ch.ó” như .
“Hà ——” Vương Quảng Tiến vô cùng khó hiểu: “Loại mà thể sống đến tận bây giờ.”
Sao kéo ngõ nhỏ đ.á.n.h cho một trận tơi bời nhỉ!
Mạc Khinh Vãn , thêm gì nữa.
Thẩm Tranh vẫn nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông chim, thầm nghĩ khi nào nó mới thể bay lên .
Sau khi bước khỏi tiểu viện, Vu quản sự cảm thấy khí ở bến cảng bao giờ ngọt ngào như thế .
Mèo con Kute
Bước chân của những ông cũng giấu nổi vẻ vui sướng, ghé sát : “Vu ca, Vu ca! Anh kinh ngạc ? Vị cô nương mà là Thẩm đại nhân của huyện Đồng An, một nhân vật lớn như đích giúp chúng đòi tiền công!”
Vu quản sự vẫn đang kiểu tay chân cùng phía, mặt đầy nụ ngây ngô.
Người : “Lúc đó cảm thấy vị cô nương giống thường, ai ngờ nàng là Thẩm đại nhân của huyện Đồng An! Muội của ngày nào cũng lải nhải gặp Thẩm đại nhân một , hôm nay trở về...”
Nói đến đây, vui mừng ngăn : “Nó sẽ ngưỡng mộ đến nhường nào !”
Vu quản sự vẫn cứ kiểu tay chân cùng phía, lúc những khác mới phát hiện điểm bất thường, ghé sát —— mắt trợn tròn, vẫn còn đang ngây ngô.
“Thôi —— Vu ca vui quá hóa rồ .”
“Sao các ngươi đây?” Những canh ngoài viện thấy bọn họ cùng , vội vàng chạy , đầy vẻ mong đợi hỏi: “Nhị gia kết toán tiền công cho các ngươi ? Có là ý của Đại tiểu thư ?”
Vu quản sự thấy hai chữ “Nhị gia”, như bừng tỉnh khỏi mộng, lấy tinh thần.
“Nói chứ!” Những đợi bên ngoài sốt ruột.
Vu quản sự định chơi chữ một chút: “Chưa kết.”
“Ngươi lừa !” Ai ngờ tin, xông lên lục túi ông: “Ngươi từ lúc ngoài đến giờ luôn suốt, mà chuyện ? Có kết cho các ngươi , bảo các ngươi đừng cho chúng ?”
Bởi vì đám Vu quản sự quen với Đại tiểu thư, cho nên mới thể kết toán tiền công.
Còn bọn họ quen ai, cũng ăn , nên xứng đáng nhận tiền bạc!
Thế giới chính là như .
Thật bất công, thật đáng tấy chay.
bọn họ thể gì đây? Không đóng nổi tiền học phí cho con, mua nổi t.h.u.ố.c cho , thậm chí sắp Tết mà một miếng ngon, lẽ đây chính là cái của bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-629-co-kiem-duoc-moi-co-chi-ra.html.]
Vu quản sự né tránh một cái, dám chơi chữ nữa: “Ta còn hết mà! Tiền công của chúng kết, nhưng lát nữa thôi là thể kết .”
Đối phương còn kịp phản ứng, ông : “Các ngươi cũng , cả bến cảng đều như , lát nữa là kết tiền! Kết hết bộ! Một đồng cũng dám thiếu của chúng !”
Lời thốt , xung quanh im lặng trong chốc lát.
Mấy đối diện ngây Vu quản sự, thể tin nổi: “Kết... kết hết bộ ?”
Mạc Nhị thể đồng ý kết hết cho bọn họ ?
Vu quản sự nhẹ nhàng “ừ” một tiếng: “Kết hết mà, Thẩm đại nhân đấy. Bây giờ gọi tất cả quản sự ở bến cảng đến, tính toán tiền công, tính xong là kết luôn.”
“Thẩm... Thẩm đại nhân?” Đối phương rõ ràng là phản ứng kịp, ngơ ngác hỏi: “Thẩm đại nhân nào? Không Mạc Nhị gia ?”
Vu quản sự đưa tay vỗ vỗ lên đầu đối phương: “Ngươi tưởng Mạc Nhị thể vô duyên vô cớ kết toán tiền công cho chúng chắc? Là Thẩm đại nhân của huyện Đồng An, nàng hàng cập bến cảng chúng , thế là mới tình hình của chúng , đặc biệt gọi Mạc Nhị đến để kết toán tiền công cho chúng đấy!”
“Thẩm đại nhân huyện Đồng An ?!”
Bọn họ từ sáng sớm luôn canh ở cửa, nếu lạ đến tiểu viện thì... chỉ một thôi!
“Ngươi là, vị cô nương cùng các ngươi đó, chính là Thẩm đại nhân của huyện Đồng An !”
Bọn họ chỉ tay tiểu viện, kinh hãi đến mức nên lời: “Các ngươi... các ngươi mà thể ở cùng một phòng với Thẩm đại nhân? Thẩm đại nhân nàng... nàng đích đòi tiền công cho chúng ?”
Đám phu phen việc cực khổ như bọn họ, Thẩm đại nhân hà cớ gì lên tiếng bọn họ?
Vu quản sự ưỡn thẳng lưng, gật đầu : “Thẩm đại nhân đích mở lời, Mạc Nhị dám kết? Chúng lát nữa còn giúp dỡ hàng cho thuyền của Thẩm đại nhân đấy, còn ngây đó gì, mau gọi quản sự của các ngươi đến, tính rõ sớm thì kết tiền sớm!”
Mọi xong thở trở nên dồn dập, hai má đỏ bừng vì vui sướng.
Mong đợi bao lâu nay, cứ ngỡ tiền công Tết còn hy vọng, mà vì Thẩm đại nhân, ngay trong ngày hôm nay thể kết toán xong xuôi !
Điều khiến bọn họ hoan hỉ cho !
Không cần Vu quản sự thêm, nhao nhao tản bốn phía.
Người thì tìm quản sự của , thì tìm bạn bè, chỉ để truyền tin vui .
Chỉ trong khoảnh khắc, gió sông còn buốt lạnh nữa, âm thanh truyền trong gió là —— “Thẩm đại nhân huyện Đồng An đòi tiền công cho chúng , mau đến trướng phòng ! Thẩm đại nhân vẫn còn ở đó đấy!”
Nhìn từ cao xuống, bọn họ như những chú kiến nhỏ sải bước chân, cùng đổ về phía tiểu viện trướng phòng, cảnh tượng cũng phần tráng lệ.
Cái việc “một văn một thạch” cũng chẳng ai nữa, phu phen mặc áo cũ buông đòn gánh xuống, chủ hàng: “Ông chủ, ông cũng thấy đấy, việc , hỏng ! Mấy kiện khuân đó thì ông cứ ghi sổ cho !”
Nói xong, mấy tên phu phen mặt mày hớn hở, nhấc chân chạy biến, gió thổi vạt áo dán c.h.ặ.t mà bọn họ chẳng thấy chút lạnh lẽo nào.
“Ê—— Làm cho xong ! Làm xong việc mới !” Chủ hàng ở phía đuổi theo vài bước, chống nạnh thở dốc, bĩu môi : “Phen tốn thêm bạc ...”
Người đồng hành vỗ vỗ vai , mấy để tâm: “Như thế mới đúng, đừng coi là mà sai bảo, một văn một thạch vốn hợp lý.”
Chủ hàng nhướn mày: “Sao ngươi bênh vực kẻ ngoài! Lúc thuê họ khuân hàng thì ngươi mắt, lọt tai, giờ tốn thêm bạc ngươi thấy thoải mái ?”
Người đồng hành bất lực: “Bách tính kiếm tiền thì lấy ai mua hàng của chúng ? Tổng thể cũng để kiếm một chút chứ. Những lời ngươi , đều quên hết ?”
Hắn từng , nếu việc ăn thành công, tuyệt đối gian thương.