Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 624: Một cuốn sách, một cái tát lại thêm một cú đấm ---
Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:44:13
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bầu khí chút căng thẳng, Vu quản sự lén đẩy đẩy Vương Quảng Tiến, hiệu cho vị " đ.á.n.h " lên phía để tạo áp lực cho đối phương.
Vương Quảng Tiến bất đắc dĩ, đành lách bước lên .
Y đ.á.n.h đ.ấ.m gì chứ? Cách đây một năm, y vẫn còn là một sách thật thà mà thôi!
Lúc , Triệu Vu Thuần mới phát hiện bên cạnh Mạc Khinh Vãn còn một nữ t.ử, hóa nãy mải nghĩ cách hạ nhục Mạc Khinh Vãn nên chú ý tới mới xuất hiện .
Hắn đ.á.n.h giá Thẩm Tranh một lượt từ xuống , phả một ngụm khói, hỏi: "Vị tiểu mỹ nhân thanh tú cũng tới đòi tiền công ?"
Nói xong tiện tay cầm lấy một cuốn thoại bản, quạt quạt gió về phía l.ồ.ng chim, khiến chú chim trong l.ồ.ng nhảy nhót loạn xạ.
"Tiểu mỹ nhân là vì khác mà tới ? Người đó là ai? Ngươi , để còn tra sổ sách, xem còn bao nhiêu tiền công kết toán, cũng là để nể mặt tiểu mỹ nhân ngươi mà sớm kết toán chẳng ?"
Cuốn thoại bản vẽ những hình nhỏ lật lật , cứ như thể sổ sách của lao công thực sự cuốn thoại bản đó .
Chân mày Thẩm Tranh khẽ động.
Nàng đây là trêu ghẹo, đùa giỡn ? là chuyện lạ.
Đám Thẩm Tranh còn kịp nổi giận, Vương Quảng Tiến như một bánh pháo châm ngòi, mạnh bạo lao lên đoạt lấy cuốn thoại bản trong tay Triệu Vu Thuần, hung hăng đập thẳng mặt đối phương, thần sắc tàn nhẫn: "Cái miệng cho lão t.ử sạch sẽ một chút! Còn dám gọi bậy, một đao rạch miệng ngươi thành hai nửa đấy!"
Thẩm Tranh hành động của Vương Quảng Tiến cho sững sờ.
Chẳng bảo là sách ngoài mạnh trong yếu ? Đi rèn luyện một chuyến về, quả nhiên tầm thường chút nào!
Thẩm Tranh trơ mắt cuốn thoại bản trượt từ mặt Triệu Vu Thuần xuống, khi trượt tới bụng thì kẹt .
Chú chim động tĩnh đột ngột cho kinh hãi, điên cuồng vỗ cánh trong l.ồ.ng, quạt ít lông tơ nhỏ, chút nồng nặc, còn chút hôi hám.
Triệu Vu Thuần tựa như dọa đến ngây , chỉ cảm thấy cái mặt cuốn sách quẹt qua chút ngứa, đưa tay sờ sờ, cúi đầu một cái —— "Máu!"
Là gáy sách rạch một vệt nhỏ, rỉ chút m.á.u, nhưng trong mắt Triệu Vu Thuần, đó là một vết thương lớn bằng trời!
Vu quản sự cũng kinh hãi đến ngây , nuốt một ngụm nước miếng: "Quả nhiên là nội gia công phu mà, sách cũng thể dùng như đao..."
Mèo con Kute
"Hai đứa bay c.h.ế.t hết !" Triệu Vu Thuần vết m.á.u ngón tay, đột nhiên nổi trận lôi đình, gầm lên với hai tên thị tòng: "Lão t.ử đ.á.n.h , thấy ! Mau đè thằng nhãi ranh cho lão t.ử! Lão t.ử ..."
Báo quan?
Báo quan , báo quan hả giận ?
"Đem đao tới đây!" Hắn đúng như lời đối phương , rạch miệng y thành hai nửa!
Hai tên thị tòng vốn định tiến lên, thấy đòi dùng đao thì dừng động tác.
Họ Triệu Vu Thuần, Mạc Khinh Vãn, chút luống cuống. Mặc dù Mạc Khinh Vãn gả , nhưng dù nàng vẫn mang họ Mạc, tiền lương họ nhận cũng là do Mạc gia phát, nếu họ dùng đao với mà Mạc Khinh Vãn mang tới, liệu coi là ăn cháo đá bát ?
Triệu Vu Thuần thấy càng giận hơn, hung hăng đẩy thư án một cái, mượn sức nặng của thư án để tông Vương Quảng Tiến.
Một cái, thư án nhúc nhích.
Hai cái, thư án nhích về phía nửa tấc.
Ba cái, "A —— lão t.ử g.i.ế.c ngươi!"
Thẩm Tranh chiếc thư án bằng gỗ đặc dày nặng —— đúng là ngu như lợn, cái thư án mà đẩy mới là lạ.
Triệu Vu Thuần lách qua thư án lao tới, liền Vương Quảng Tiến tặng cho một cái tát, ôm mặt, ngây .
Vu quản sự và những khác thi nuốt nước miếng, càng thêm tin tưởng chút nghi ngờ việc Vương Quảng Tiến thể đ.á.n.h hai mươi lăm , đồng thời thầm thở dài —— mấy câu động thủ , tiền công của họ... e là hy vọng .
tên họ Triệu đ.á.n.h, trong lòng họ thấy thật sảng khoái!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-624-mot-cuon-sach-mot-cai-tat-lai-them-mot-cu-dam.html.]
"Ngươi đ.á.n.h ?" Triệu Vu Thuần ôm mặt, thể tin nổi.
Vương Quảng Tiến giấu lòng bàn tay đang đau nhức, nghếch cổ lên: "Xin đại... xin nàng mau."
"Ai? Đại tiểu thư?" Triệu Vu Thuần tựa như đ.á.n.h đến choáng váng, theo bản năng hỏi .
Khắc , phản ứng kịp, chỉ tay Thẩm Tranh: "Ngươi mặt cho ả? Hà —— cũng nam nhân bảo vệ..."
"Bốp ——"
Vương Quảng Tiến đổi thành nắm đ.ấ.m, mặt đầy vẻ giận dữ: "Có bảo ngươi là cái miệng cho sạch sẽ chút ?"
"Xì ——" Đám Vu quản sự hít một ngụm khí lạnh.
Cú đ.ấ.m trông thật bình thường giản dị, nhưng Triệu Vu Thuần ngã lăn đất thế ? Lẽ nào đây chính là điểm độc đáo của nội gia công phu!
Lúc hai tên thị tòng cuối cùng thể yên nữa.
Họ dám động thủ với mà đại tiểu thư mang tới, nhưng họ cũng thể trơ mắt Triệu Vu Thuần đ.á.n.h !
Một tiến lên đối kháng với Vương Quảng Tiến, cao hơn Vương Quảng Tiến nửa cái đầu, chỉ dáng dấp thôi là Vương Quảng Tiến rơi thế yếu . Người thì vội vàng tiến lên đỡ Triệu Vu Thuần dậy, nhưng Triệu Vu Thuần đẩy phăng .
"Cút! Lúc lão t.ử đ.á.n.h thì các ngươi ở ? Giờ mới đường mò đây ? Đợi đến ngày mai, ! Lát nữa thôi! Ta sẽ bảo tỷ phu đuổi cổ hai đứa phế vật các ngươi ngoài hết! Cho các ngươi chỉ lấy tiền mà việc!"
Thẩm Tranh , gì mà đưa tay xoa trán.
Cái sự ngu xuẩn độc nhất vô nhị của tên , nàng coi như mở mang tầm mắt .
Hai tên thị tòng là cứu cánh lúc của cũng ngoa, thế mà còn dám buông lời độc địa lúc , chẳng là đợi đối phương phản bội .
Quả nhiên, hai tên thị tòng một cái, động tác gì thêm.
Thẩm Tranh vẫy vẫy tay với một , : "Đi gọi Mạc Cẩm Ấn tới đây, cứ là nữ t.ử đội mũ trùm ngày Mạc Khinh Vãn xuất giá tới, chúng đợi ông ở đây."
Tên Triệu Vu Thuần một cái —— sợ Thẩm Tranh bọn họ tay hiểm độc, đến lúc Triệu Vu Thuần xảy chuyện, cũng gánh tội.
Thẩm Tranh tự lấy cho một cái ghế xuống, tựa như cho , tựa như cho Triệu Vu Thuần : "Chỉ cần ông im lặng như con rùa rụt cổ, sẽ đ.á.n.h ông , ai bảo lúc cái miệng ông sạch sẽ chi?"
Ồ ——
Thị tòng hiểu, hóa là tỷ , thảo nào tiểu t.ử như ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g, chị gái mà bảo vệ thì còn là nữa ?
Hắn thấy Thẩm Tranh giống hạng lời giữ lời, bèn gật đầu với nàng, bước cửa ngoài.
Triệu Vu Thuần lưng tên thị tòng còn , thở hổn hển, còn chĩa mũi nhọn Thẩm Tranh và Vương Quảng Tiến nữa, mà với đám Vu quản sự: "Chuyện do các ngươi mang tới gây đấy, tiền công của các ngươi..."
Lời còn dứt, đột nhiên rùng một cái.
Bởi vì Vương Quảng Tiến giơ nắm đ.ấ.m lên.
Thẩm Tranh mà ngẩn cả .
Không chứ, nàng khoác để hù dọa đám Vu quản sự, ngay cả Vương Quảng Tiến là trong cuộc cũng hù dọa luôn ?
Nàng khẽ ho một tiếng, về phía Triệu Vu Thuần: "Nói nhiều sai nhiều, sai nhiều thì đ.á.n.h nhiều, khuyên ông đừng gì nữa. Chuyện ở bến cảng, ông cũng chủ ."
Lớp vải che mặt cuối cùng của Triệu Vu Thuần cũng Thẩm Tranh lột sạch, trợn mắt hỏi Thẩm Tranh: "Ngươi rốt cuộc là ai?"
Thẩm Tranh trả lời thêm nữa, trong lòng Vu quản sự và những khác dấy lên một chút kỳ vọng —— vị cô nương theo con đường hoàng thương, cử chỉ hành động đều giống thường, ngay cả đại tiểu thư cũng đối đãi với nàng đầy cung kính.
Biết vị cô nương thực sự thể bọn họ đòi tiền công?
Có tay với Triệu Vu Thuần thì ? Chỉ cần bối thế phía của cô nương đủ cứng, lẽ nào thành việc?