Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 610: Tam hợp thổ lát đường Thượng Kinh ---

Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:43:59
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thiên t.ử yên lặng thư, Quý Bản Xương cùng Nhạc Chấn Xuyên cũng im lặng chờ đợi.

 

So với lúc Nhạc Chấn Xuyên mới đến điện, bầu khí lúc hơn bao nhiêu , chỉ cần nụ mỉm hiện lên nơi khóe miệng Bệ hạ, Nhạc Chấn Xuyên liền chuyện tệ .

 

"Tốt lắm!"

 

Quả nhiên, Thiên t.ử một tay cầm thư, một tay nhẹ nhàng vỗ tay vịn ghế, miệng liên tục khen .

 

Nhạc Chấn Xuyên chút ghen tị.

 

Lão quan mấy chục năm nay, Bệ hạ khen ngợi lão chỉ đếm đầu ngón tay, mà mắt thấy Thẩm Tranh sắp soán ngôi lão đến nơi !

 

Trong lòng Nhạc Chấn Xuyên chua xót đến mức nổi bong bóng, ngay cả khi Thiên t.ử chuyện với lão cũng , đợi đến khi Quý Bản Xương nổi nữa đá cho một cái, lão mới kịp phản ứng .

 

"Bệ... Bệ hạ......."

 

Thiên t.ử chút vui liếc lão một cái, đó hất cằm về phía sớ tấu trong tay lão, "Trẫm mới , loại đá công dụng lớn, Nhạc khanh, ngươi Thẩm khanh phát hiện điều gì ?"

 

Đá Trường Thạch!

 

Nhạc Chấn Xuyên mới nhớ còn xem hết sớ tấu, thấy ba chữ lớn "Đá Trường Thạch", Quý Bản Xương tới, phần phía cái gì lão vẫn kịp rõ.

 

Lúc Quý Bản Xương đang ở bên cạnh, lão cũng dám mở sớ tấu xem tiếp, đành kiên trì đáp: "Lão thần...... ."

 

Chỉ thấy Thiên t.ử nén nụ nơi khóe miệng, hừ nhẹ một tiếng, đưa lá thư , "Vật đối với Đại Chu , cũng công dụng cực lớn."

 

Nhạc Chấn Xuyên và Quý Bản Xương một cái, tiến lên nhận lấy thư, hai chụm đầu , khi rõ nét chữ bên , Quý Bản Xương liền vui.

 

Lão lẩm bẩm: "Quả nhiên là thư của Lương Phục......"

 

Thứ " công dụng lớn" là thư của thuộc Công bộ gửi tới, thì tiểu t.ử Thẩm Hành Giản rốt cuộc cái gì trong thư chứ? Lại chẳng nhận sự chú ý của Bệ hạ, thật là tức c.h.ế.t mà!

 

Nhạc Chấn Xuyên nhanh hơn lão một bước, khi thấy chỗ mấu chốt, lão trực tiếp giật lá thư về phía !

 

"Ê cái ông ......." Quý Bản Xương ghé đầu sát qua.

 

Càng xem xuống , đôi mắt Nhạc Chấn Xuyên càng trợn trừng lên, tay cầm giấy thư cũng càng lúc càng siết c.h.ặ.t.

 

"Lại thể như thế ......" Lão ba chữ lớn "Tam hợp thổ" thư, ngẩn : "Đá Trường Thạch vốn là thứ tầm thường như thế, diệu dụng bực ......"

 

Đá Trường Thạch ở Đại Chu tuyệt đối thể dùng hai chữ "tầm thường" để hình dung, nhưng chính vì nó quá phổ biến, nên mới tất cả ngó lơ!

 

Vậy nên Công bộ của lão bao năm qua rốt cuộc cái gì !

 

Nhạc Chấn Xuyên ảo não vỗ đầu một cái, liền Quý Bản Xương kinh hô: "Trực tiếp nung đá, trộn với cát đất để lát đường?! Việc thể tiết kiệm bao nhiêu bạc chứ!"

 

Lão quản lý Hộ bộ, tự nhiên là về phía "tiền", xem xét sự vật cũng từ góc độ "tiết kiệm tiền" mà xuất phát.

 

Tại lão và Nhạc Chấn Xuyên cứ mãi hợp ?

 

Chính là vì ngoại trừ Binh bộ , Công bộ là nơi mở miệng đòi bạc hăng hái nhất! Hăng hái đến mức khiến phát ghét!

 

Binh bộ là bảo gia vệ quốc, canh giữ sự yên bình cho bách tính Đại Chu!

 

Còn Công bộ thì ?

 

Hết một nửa bạc Công bộ lấy đều dùng để chế tạo mấy món đồ mới! Nếu thành công thì lão cũng chẳng gì, nhưng sự thật chứng minh, phần lớn bạc đó đều đổ sông đổ biển! Điều bảo lão xót xa cho ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-610-tam-hop-tho-lat-duong-thuong-kinh.html.]

Quý Bản Xương càng nghĩ càng giận, nhịn nghĩ đến việc Công bộ hai tháng còn đang chìa tay hỏi Hộ bộ đòi bạc, danh nghĩa chính là "tu sửa quan trực đạo".

 

Quan trực đạo khác với quan đạo thông thường.

 

Quan đạo chỉ c.ầ.n s.an bằng đường, thêm đá vụn nén c.h.ặ.t là . Còn quan trực đạo thì chú trọng thẩm mỹ hơn, bất kể là "đường" "quan dịch", đều cần lát bằng đá xanh, yêu cầu chính là sự chỉnh tề và mắt.

 

Đẹp thì thật, nhưng chỉ cầm bàn tính mới , cả con đường đều dùng gạch đá xanh để lát thì cần bao nhiêu bạc!

 

là —— chủ gia đình thì củi gạo đắt đỏ!

 

Quý Bản Xương mắt thư, miệng thốt những lời mỉa mai đầy âm khí: "Nhạc đại nhân, bản quan tính sơ sơ một khoản, so với lát đường bằng đá xanh, nếu dùng 'Tam hợp thổ' để tu sửa quan trực đạo, ít nhất cũng tiết kiệm con bạc đấy."

 

Nhạc Chấn Xuyên đầu , lão già đang giơ năm ngón tay mặt lão.

 

Lão suy nghĩ một lát lên tiếng: "Vạn lượng bạc trắng?"

 

"Hừ ——" Quý Bản Xương khẩy một tiếng đầy mỉa mai: "Còn chỉ một vạn lượng . Đá xanh kiêu kỳ lắm, ngài vận chuyển phiến đá xanh, đường tiêu tốn bao nhiêu nhân lực vật lực ? Chỗ đó đều là bạc cả đấy!"

 

Nhạc Chấn Xuyên trong lòng lão thoải mái, ngượng nghịu sờ mũi, nhất quyết lên tiếng.

 

Quý Bản Xương chiếm thế thượng phong, cái đuôi cũng vểnh lên theo: "Bệ hạ, Thẩm đại nhân ở tận huyện Đồng An, mà chuyện gì cũng suy nghĩ cho triều đình, suy nghĩ cho Công bộ. Chuyện mà Công bộ nghiên cứu mấy chục năm thành, Thẩm đại nhân tới liền......"

 

Mỗi khi lão thốt một chữ, đầu của Nhạc Chấn Xuyên cúi thấp xuống một phân, Thiên t.ử thấy thời điểm chín muồi, khẽ : "Nói chuyện chính ."

 

Con mà, thể khích lệ thích đáng, nhưng thể đ.á.n.h tan nhuệ khí của khác .

 

Quý Bản Xương khẽ hắng giọng: "Thứ diệu dụng bực , thần cảm thấy thể chậm trễ một khắc nào, là để Nhạc đại nhân khi lui xuống liền hạ lệnh khai thác, nung một phần để đưa sử dụng, như còn kịp mừng thọ Thái hậu nương nương......"

 

Thiên t.ử lớn: "Quý khanh và Trẫm nghĩ cùng một chỗ . Trước đó quan viên Lễ bộ dâng sớ, lát bộ Thượng Kinh bằng phiến đá xanh để thể hiện phong thái đại quốc, nhưng Trẫm bác bỏ."

 

Tại bác bỏ, Thiên t.ử thì Quý Bản Xương cũng .

 

So với một vị hoàng đế chỉ thích "vẻ bề ngoài", Thiên t.ử đương triều thể thực tế, trong nhiều sự vụ đều thể tiết kiệm liền tiết kiệm, dường như đối với ngài, "thể diện" quá quan trọng.

 

Thậm chí Thiên t.ử còn từng riêng với Quý Bản Xương rằng, thể diện của quốc gia và thể diện của con thực đại đồng tiểu dị.

 

—— Cái lưng của Đại Chu cần cố ý thẳng cho ai xem, khi túi tiền của bách tính đầy , áo quần dày dặn , cái lưng của Đại Chu tự nhiên sẽ thẳng lên, cũng chẳng ai dám khinh nhờn nữa.

 

Nếu Thiên t.ử hào phóng nhất ở phương diện nào, thì chắc chắn là khi đối mặt với kế sinh nhai của bách tính.

 

Quý Bản Xương một hồi cảm thán, vẻ mặt chân thành: "Bệ hạ thánh minh!"

 

Nhạc Chấn Xuyên thấy hai quân thần hòa hợp, vắt óc bắt đầu chen lời: "Bệ hạ. Đá Trường Thạch phổ biến, lò lửa cũng sẵn, thần lui xuống liền hạ lệnh cho khai thác nung đá, chỉ là...... phương pháp nung chi tiết và cách pha trộn tam hợp thổ ......"

 

Trên thư chỉ khái quát, đá Trường Thạch khi nung nên sử dụng như thế nào, tỷ lệ pha trộn với cát đá và đất vàng , thư đều nêu rõ.

 

Lão nghĩ —— phương pháp , Thẩm đại nhân nhất định là nguyện ý đưa . Chỉ là bên trong...... kèm theo điều kiện gì ?

 

Ngay khi Nhạc Chấn Xuyên định phái phi ngựa cấp tốc đến huyện Đồng An thương thảo, Thiên t.ử giống như đang phép, lấy một tờ giấy thư khác.

 

"Thẩm khanh . Kẹp trong thư của Lương Phục đấy."

 

Phương pháp bực mà Thẩm đại nhân trực tiếp đưa ! Đại thiện nhân, đúng là đại thiện nhân mà!

Mèo con Kute

 

Nhạc Chấn Xuyên nuốt nước miếng một cái, trông lão giống như con sói đói thấy con cừu non béo mầm, trong mắt lóe lên tia sáng xanh mang tên "tham lam".

 

Thiên t.ử vung tay đại khái, tờ giấy đung đưa trong tay ngài, trái tim Nhạc Chấn Xuyên cũng bắt đầu đung đưa theo. Lão chằm chằm tờ giấy thư đó, đang định cảm ơn đức độ cung kính dùng hai tay đón lấy, thì thấy Thiên t.ử thu tay về.

 

 

Loading...