Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 536: Biện pháp phòng dịch ---
Cập nhật lúc: 2025-12-26 07:26:49
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thật là một tràng lời lẽ đường hoàng, đem Lục Tự Sơ lão đặt lên vị trí cao cao tại thượng.
Giờ đây nếu lão đường đột thành, chính là màng đến sống c.h.ế.t của bá tánh Xương Nam phủ.
Lúc lão mà dám cưỡng ép thành, liền Dư Cửu Tư đội cho cái mũ, tin tức truyền về kinh thành, Dư Cửu Tư những cái danh sợ cường quyền, mà lão còn đám “thanh lưu” phỉ nhổ.
Dư Cửu Tư đúng là tính toán giỏi thật.
.
Lục Tự Sơ quan đến nay, cũng là kẻ nhẫn nhịn.
Chuyện càng lớn, lão càng nhẫn .
“ là bản quan hiểu lầm Dư lang tướng .” Lão yên tại chỗ, về phía Giáp lĩnh đội, “ trướng bản quan y sư cùng, nhóm chúng nhiễm dịch , để y sư kiểm tra một chút là ngay.”
—— Lục Tự Sơ việc gì , để Dư Cửu Tư là .
Giáp lĩnh đội trong lòng khẩy.
Thật sự tưởng lang tướng bọn họ tin tức từ Hưng Ninh phủ .
Nếu y sư của bọn lão thật sự dụng, Hưng Ninh phủ đến mức độ ? Lục Tự Sơ cần gì đích đến Xương Nam phủ. Chẳng qua là chạy trốn dịch bệnh mà tới thôi.
—— “Đại nhân lượng thứ.”
Giáp lĩnh đội thốt một câu “lượng thứ” chẳng chút trọng lượng, khiến hỏa khí mới nguôi ngoai của Lục Tự Sơ bốc lên hừng hực.
Tiếp đó liền Giáp lĩnh đội : “Đại nhân hãy theo thuộc hạ thành .”
Lục Tự Sơ híp mắt .
Phải nhẫn.
Nếu thành, kế sách sẽ cách nào thi triển.
Rõ ràng Dư Cửu Tư là một kẻ cứng đầu khó bảo, lão mà cứ tiêu hao ngoài cửa thành, chừng Dư Cửu Tư thực sự thể ở đây tiêu hao với lão, ngược còn bất lợi cho mưu đồ .
Chỉ giọng Lục Tự Sơ trầm xuống: “Dẫn đường .”
Tâm phúc suýt chút nữa kinh hãi rớt cả cằm.
Thuộc hạ của tiểu Bá tước, cũng giống như tiểu Bá tước , đều là lũ vô lễ thô bỉ chịu nổi. Hắn hiểu nổi, vì đại nhân nhượng bộ?
Đại nhân dù cũng là Tuần phủ!
Tâm phúc chần chừ lên tiếng: “Đại nhân...”
“Đi thu dọn đồ đạc!”
“Rõ...”
Cứ như , Giáp lĩnh đội đeo khẩu trang, một dẫn đường, những còn do Giáp lĩnh đội mang tới thì cách một đoạn xa phía đại bộ đội, trong mắt ngoài, trông giống hệt như đang lùa vịt.
“Quả thực sỉ nhục khác...” Tâm phúc bên cạnh xe ngựa của Lục Tự Sơ, nghiến răng nghiến lợi.
“Tiểu Bá tước đích tới đón thì thôi . Ngay cả tên lĩnh đội , là dẫn đường cho chúng , nhưng ai dẫn đường mà cách xa đến thế ?”
Khoảng cách mà hai bên giữ , đủ để mở ba năm cái sạp quán ăn mà thấy chật chội!
Hắn càng nghĩ càng giận, nhịn đầu nơi đóng quân lúc .
“Bọn họ đang rắc cái gì ...” Hắn nhíu mày nheo mắt kỹ, nhưng chỉ thấy một màu trắng xóa, “Là muối ? Rắc muối lên đất gì?”
Trước đây cũng từng muối thể trừ dịch nha?
Nghĩ đến đây, tên tâm phúc lắc lắc cái đầu.
Sao đối phương dẫn dắt lệch hướng thế .
Lúc bọn họ ở Hưng Ninh phủ vô cùng cẩn thận, những kẻ từng tiếp xúc với mấy vị , đều ...
Những còn đây, tuyệt đối an , tuyệt đối thể nào nhiễm dịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-536-bien-phap-phong-dich.html.]
Không đúng!
Tâm phúc định thần , về phía , “Không thành ? Đây là đang ? Sao càng càng hẻo lánh thế !”
Cổng thành hôm qua qua ở ngay phía bọn họ, mà Giáp lĩnh đội dẫn bọn họ về phía tây Xương Nam phủ.
Đây là cái gì!
Lục Tự Sơ cũng thò đầu , giơ tay lệnh dừng .
Lão về phía Giáp lĩnh đội, giọng mang theo nộ hỏa thể kìm nén: “Hết đến khác, cho bản quan một lời giải thích.”
“Đại nhân lượng thứ.” Giáp lĩnh đội vẫn cách bọn họ thật xa, lặp lời một nữa.
“Ngươi là con vẹt !” Lục Tự Sơ nộ mắng: “Bản quan khó lòng lượng thứ! Cho bản quan một lời giải thích, vì từ cổng thành bên !”
“Đây là ý của lang tướng, thuộc hạ chỉ là phụng mệnh hành sự, dẫn đại nhân thành từ Tây tiểu thành môn.” Giáp lĩnh đội học theo lời dặn của Dư Cửu Tư, đ.á.n.h bài lờ .
Nói là tiểu thành môn, thực chất chỉ là một cái cửa nách nhỏ.
Mèo con Kute
Ngày thường hiếm dấu chân , xung quanh cũng bá tánh cư ngụ, cánh cửa chỉ đủ cho xe ngựa qua.
Lục Tự Sơ nghiến răng nghiến lợi phát tiếng kêu ken két, nhắm mắt hỏi: “Đợi bản quan thành, ngươi định Dư lang tướng bận rộn, thể tới kiến bản quan ?”
Lão đầu tiên cảm thấy, lẽ đó nên giữ Ninh Thuận Hữu .
Dư Cửu Tư là tướng sĩ Bệ hạ đích điểm tên, thăng tiến dựa lão, tự nhiên dễ nắm thóp như các quan viên phủ thành.
Hơn nữa Dư Cửu Tư đóng quân ở Xương Nam phủ từ lâu, so với vị Tuần phủ là lão đây, Dư Cửu Tư ở trong Xương Nam phủ tự nhiên là uy vọng hơn nhiều.
—— Dư lang tướng đối đãi với bá tánh thế nào, đối đãi với binh sĩ trướng , lão ở Hưng Ninh phủ mà tai sắp mọc kén .
Rõ ràng quan giai của lão cao hơn Dư Cửu Tư ít, nhưng từ khi tới Xương Nam phủ , ngay cả cửa thành còn , cảm thấy đối phương áp chế mấy cái đầu.
Cảm giác đối với Lục Tự Sơ mà , thực sự là khó chịu đến cực điểm.
“Lang tướng tự nhiên sẽ tới kiến đại nhân.” Giáp lĩnh đội theo lời dặn của Dư Cửu Tư mà : “Mỗi sáng sớm lang tướng đều kiểm kê lương thương một lượt, điểm xong sẽ lập tức tới bái kiến đại nhân.”
Lục Tự Sơ khẩy.
Lại dùng việc Bệ hạ giao phó để ép lão.
“Được.” Lão hít sâu một , buông rèm xe xuống: “Vậy bản quan cứ chờ xem.”
Phải nhẫn, lão tự nhủ trong lòng.
Chỉ cần thể gặp Dư Cửu Tư, lão vẫn còn cách khiến Dư Cửu Tư ngóc đầu lên nổi. Chỉ thiếu bước cờ cuối cùng thôi, tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu.
Bọn họ theo Giáp lĩnh đội, một mạch thành từ Tây tiểu thành môn, một bóng cũng thấy.
Phía chân trời ửng sáng, tên tâm phúc xoa xoa cánh tay, luôn cảm thấy chỗ nào đó đúng.
Không thấy bóng , thấy khói bếp thì . vì ... ngay cả tiếng gà gáy ch.ó sủa cũng một thấy?
Hắn cẩn thận quan sát xung quanh một lượt, lẩm bẩm: “ là thành mà...”
Ở nơi bọn họ thấy, mấy chiếc xe ngựa chở bao tải vẫn luôn bám theo phía bọn họ từ xa, hễ là nơi bọn họ qua, đều rắc lên thứ bột trắng mịn đó.
Người ván xe trang đầy đủ, miệng ngừng lẩm bẩm c.h.ử.i rủa: “Mấy cái thứ ôn thần , tới Xương Nam phủ chúng gì. Lúc phát dịch là một tay lang tướng gánh vác, ngài luôn ở trong khu lán cách ly của thôn, cách đây lâu xác định mới về phủ thành.”
“Mấy tên ôn thần thì , chừng chính bọn chúng mang theo dịch bệnh, còn chạy lung tung khắp nơi, chúng còn theo chùi đ.í.t cho bọn chúng, thật là uất ức.”
Người đ.á.n.h xe cũng ngoảnh đầu , thở dài : “Không ai cũng giống như Dư lang tướng. Ngươi vị Tuần phủ đại nhân , lúc Xương Nam phủ phát dịch thì lão ở ? Giờ Hưng Ninh phủ xảy chuyện, lão chạy nhanh thật.”
“Phi!” Người rắc bột trắng nhổ mạnh một ngụm nước bọt, tay ngừng nghỉ, “Đợi chúng cách ly xong về phủ, lão t.ử mà cho thanh danh lão ở trong phủ thối hoắc , lão t.ử mang họ Ngô!”
Người đ.á.n.h ngựa xoa xoa cánh tay, nhắc nhở: “Ngươi cẩn thận một chút, bọn quan tâm nhãn nhỏ mọn lắm, tra ngươi là xong đời.”
“Ngươi tưởng lão t.ử lăn lộn bao năm nay là vô ích ?” Giọng điệu đối phương đầy vẻ khinh miệt Lục Tự Sơ: “Ta chỉ sự thật, tin tức cũng chuẩn xác, quản lão tra thế nào.”
Hắn nhất định cho vị Tuần phủ đại nhân mắt mọc đầu xem, thế nào gọi là tin vỉa hè dân gian!