Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 522: Tội tày đình, không thể chuyển hồi ---
Cập nhật lúc: 2025-12-26 07:26:34
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cụ thể là chuyện gì, Hứa chủ bộ cũng hỏi, chỉ lời lấy giấy b.út, dậy liền theo Thẩm Tranh.
Hai một một , Thẩm Tranh đường đem tình hình đại khái giao đãi cho y một phen.
“Mạc gia ở phủ Liễu Dương thế lực nhỏ, cũng chút bối cảnh. Chuyện Mạc Tông Khải hiệp đồng với Giám học sở ngụy tạo văn thư ầm ĩ mặt sáng , chúng trả sự trong sạch cho Phạm Trì Khanh, Dư đại nhân với tư cách là phủ quan, cũng thể để Mạc gia cứ như nhảy nhót ngay mí mắt ngài .”
Nàng đem nội dung trong thư đại khái một chút.
“Ý của Dư đại nhân là, giao chuyện cho phủ nha xử lý, ngài sẽ phái tới áp giải phạm nhân.”
Hứa chủ bộ trong đầu phân tích lợi hại một phen, đưa kết luận: “Chuyện giao cho phủ nha xử lý là nhất, một là phía Giám học sở chúng quyền tra chứng, hai là tránh cho Mạc gia tìm đến tận cửa kêu oan.”
Trong lòng hai đều hiểu rõ, Mạc gia là “kêu oan”, thực chất hẳn .
“Mạc gia chỉ một đứa đích t.ử , chắc chắn nghĩ đủ cách để giữ .” Thẩm Tranh chắp tay phía , thấp giọng : “Hiện nay xưởng vải, xưởng in, bến cảng đều đang ở giai đoạn khởi đầu, chúng bớt chuyện gì chuyện đó. Vị Mạc đại tiểu thư đến, thật đúng lúc.”
Hứa chủ bộ đối với tình hình hôm đó hiểu rõ lắm, cũng là Triệu Hưu và những khác nhắc tới, mới đại khái nắm rõ các mối quan hệ trong đó.
Tóm chỉ một câu — Mạc đại tiểu thư, e là ước gì Mạc Tông Khải gặp họa.
Tiểu Viên canh giữ ở cửa tiền sảnh thấy hai tới, vội vàng nghênh đón.
“Đại nhân.” Y tiến gần Thẩm Tranh, thấp giọng báo cáo nhỏ: “Vị Mạc đại tiểu thư , từng đến huyện chúng , lúc đó ước chừng là vì việc buôn bán vải bông mà đến, ngay phố chính, rút một cái túi tiền lớn như thế —”
Y chụm hai tay , so một cái túi tiền căng phồng, “Lớn như thế — là lá vàng bên trong, âm thầm ‘đả điểm’ thuộc hạ.”
Tiểu Viên lúc đều nghĩ thông, y là một bộ khoái nhỏ nhoi, thậm chí ngay cả bộ đầu cũng , gì mà đả điểm?
Lại còn cả một túi lá vàng lớn như , quả thực là — đem cám ngon cho lợn rừng ăn.
Nhìn hành sự, thể đoán lòng .
Điều khiến Thẩm Tranh ấn tượng thứ hai về vị Mạc đại tiểu thư — bát diện linh lung, chuyện gì thể dùng tiền giải quyết thì trong mắt nàng gọi là chuyện.
Ấn tượng đầu tiên chính là thủ đoạn, tâm địa đủ tàn nhẫn.
Thẩm Tranh trầm ngâm một lát: “Biết , ngươi tiếp tục tuần phố .”
Tiểu Viên về phía tiền sảnh, yên tâm : “Hay là thuộc hạ cửa canh giữ? Vị Mạc đại tiểu thư ......”
Y gãi gãi đầu: “Nói nhỉ, thì ôn ôn nhu nhu, nhưng thuộc hạ cứ cảm thấy nàng ‘nhân bất khả mạo tướng’.”
Thẩm Tranh nhịn : “Trong mắt ngươi, bản quan cùng Hứa chủ bộ hai nhu nhược như ?”
Hai đấu một, còn cần Tiểu Viên ở bên ngoài gác?
Hứa chủ bộ cũng chấn chỉnh thần sắc, cùng Tiểu Viên , ý vị trong mắt rõ rệt.
“Không nhu nhược!” Tiểu Viên vội vàng giải thích: “Nếu nàng ý đồ , thuộc hạ ngay lập tức thể xông bắt giữ nàng .”
Y , biểu diễn ngay tại chỗ cho hai Thẩm Tranh một bộ quyền pháp.
Mèo con Kute
“Nhiều lời!” Thẩm Tranh đẩy y một cái: “Mau , nên gì thì .”
Tiểu Viên tiếc nuối lui trường.
Thẩm Tranh cùng Hứa chủ bộ tiền sảnh, Mạc Khinh Vãn liền dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-522-toi-tay-dinh-khong-the-chuyen-hoi.html.]
Nàng mặc một chiếc váy lưu vân dệt gấm màu vàng nhạt, đầu cài trâm ngọc tua rua hình bướm, mặt mang theo nụ , cung cung kính kính hành lễ với hai .
“Tiểu nữ Mạc gia Mạc Khinh Vãn, kiến quá Thẩm đại nhân, kiến quá Chủ bộ đại nhân.”
Bộ trang phục của nàng , là trang phục tiêu chuẩn của các cô nương gia đình danh giá — Đại Chu giống như tiền triều, thương nữ cài trâm quý, ăn mặc lộng lẫy.
Khi Thẩm Tranh mới nhớ quy định , còn mơ hồ một hồi lâu.
Đại thương gia còn giàu hơn cả quan gia, nếu cho phép bọn họ mặc vàng đeo bạc, thì trang sức châu báu sẽ chỉ càng thêm tôn quý, càng kéo dãn cách giữa quan và thương mặt sáng.
Ức thương như , thật sự quá mức .
May mắn Thiên t.ử cũng thấu đáo, ngay khi đăng cơ liền bắt tay cải chế, phát triển đến nay, các dân nữ mới thể yên tâm trang điểm.
“Mạc tiểu thư, .”
Thẩm Tranh vị trí chủ tọa, Hứa chủ bộ bên cạnh nàng.
“Mạc thiếu gia ở huyện nha cũng ở một thời gian .” Thẩm Tranh mở lời , hỏi: “Mạc tiểu thư tỷ tỷ như nàng, đến hôm nay mới tới?”
Mạc Khinh Vãn kinh ngạc sự thẳng thắn của nàng, trong mắt xẹt qua một tia ngạc nhiên.
cảm xúc đến nhanh cũng nhanh, chỉ một lát , nàng ngẩng đầu, vẻ mặt mang theo áy náy : “Đại nhân minh giám, ngày đó bào ở quý huyện phạm tội tày đình, dân nữ tin tức đó giận gấp, nhưng......”
“ chuyện nhỏ, Mạc gia cũng chỉ là những kẻ kinh doanh thành thực, khi sự việc định luận, dân nữ vạn vạn dám tới cửa lóc om sòm, quấy rầy đại nhân phá án.”
Nàng dùng một câu “tội tày đình” liền đem tội danh của Mạc Tông Khải đóng đinh , thậm chí hề biện giải lấy một câu cho Mạc Tông Khải mặt sáng.
Thẩm Tranh cùng Hứa chủ bộ liếc .
Đều là tỷ ruột thịt, chuyện thù hận lớn đến mức nào.
Thẩm Tranh thầm nghĩ một câu tên Mạc Tông Khải đáng đời, hỏi: “Vậy Mạc tiểu thư , vụ án hiện nay xử xong ?”
Nàng chân nhận thư, Mạc Khinh Vãn chân liền đến, tin tức thể là linh thông.
Mạc Khinh Vãn lộ vẻ sầu não, khẽ giọng : “Không giấu gì Thẩm đại nhân, ngày đó bào lấy công văn giả, vu hãm học t.ử huyện học, tiểu nữ tự nhiên chuyện nhỏ. Cho nên từ ngày xảy chuyện đến nay, tiểu nữ liền phái ở ngoài Giám học sở ngóng tin tức......”
Nói đến đây, nàng dường như sợ Thẩm Tranh hiểu lầm, xua tay : “Tiểu nữ tuyệt ý gì khác, chỉ là cũng chuyện thực hư , mới cùng trong nhà...... một lời giao đãi.”
Lời là thật, nhưng ý nghĩa bên trong thì......
Thẩm Tranh một tiếng, thuận theo lời nàng , tiết lộ cho nàng một chút tin tức: “Vậy bây giờ Mạc tiểu thư cũng rõ thực hư sự việc , tại còn tới? Chắc hẳn nàng cũng , chuyện liên quan đến Giám học sở, huyện Đồng An bất quá chỉ là một huyện thành, tự nhiên quyền xử lý.”
Nàng cẩn thận quan sát thần sắc và tư thái của Mạc Khinh Vãn, quả nhiên, đối phương thấy lời xong, cơ mặt cùng vai cổ đều thả lỏng một chút.
Quả nhiên là đến ngóng xem bọn họ hạ thủ đến cùng, thừa cơ hãm hại .
Mạc Khinh Vãn khi đáp án mong , dường như cuối cùng cũng nhớ , Mạc Tông Khải vẫn là cùng huyết thống với nàng .
Chỉ thấy nàng cầm khăn tay lau nước mắt giả vờ, thút thít : “Thẩm đại nhân, tiểu nữ chỉ một đứa , gia nghiệp to lớn của Mạc gia đều còn chờ nó đến trông coi, chuyện ...... thực sự cách nào chuyển hồi ?”
Nàng ngẩng đầu Thẩm Tranh, trái ngược với giọng , ánh mắt nàng lạnh nhạt, giống như đang — một con gián, c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi.
Thẩm Tranh ý định xem nàng diễn kịch, nghiêng đầu hỏi nàng : “Chuyển hồi gì? Nếu Mạc tiểu thư thật sự chuyển hồi, tại chỉ một tới đây? Lệnh tôn yêu thương Mạc Tông Khải là đích t.ử như , động tĩnh gì?”
Mạc phụ thể nào thật sự cần đứa con trai , cho nên chỉ một khả năng — lão vẫn gì.