Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 448: Nhận ta làm đại ca ---
Cập nhật lúc: 2025-12-26 07:25:06
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong tiếng sách vang vọng, xen lẫn tiếng nhỏ của Phương T.ử Ngạn.
Hắn dựng quyển sách mặt, che chắn bản vô cùng kín kẽ.
“Lời khi nãy của là ý gì? Kẻ ngoài cửa là ai? Tại vì mà đến? Chẳng lẽ giống như trong thoại bản , là công t.ử nhà quyền quý ẩn thế, cha tìm đến cửa, bắt về thừa kế gia nghiệp ?”
Lời của rõ ràng là hoang đường tột độ, nhưng tâm cảnh vốn đang nặng nề của Phạm Trì Khanh nhờ mà thả lỏng đôi chút. Trên mặt y lộ một nụ khổ, lẩm bẩm:
“Nếu thực sự là công t.ử nhà quyền quý, thì tai họa .”
Cha sẽ vì y mà nhà dám về, cuộc sống vốn đang bình lặng của tỷ tỷ và tỷ phu cũng vì mà đảo lộn. Một y khiến cả gia đình yên , thậm chí giờ đây còn liên lụy đến huyện học Đồng An.
Dù cho đại nhân đó từng với y rằng y , bảo y hãy thản nhiên đối mặt.
y căn bản đối mặt với Thẩm đại nhân thế nào, đối mặt với sơn trưởng , và đối mặt với những đồng môn như thế nào đây.
Những ánh mắt dò xét, hiếu kỳ, và cả trêu chọc cứ như đao kiếm đ.â.m da thịt, thực sự quá đau đớn.
“Tai họa?” Phương T.ử Ngạn nghiêng đầu ghé sát , thấp giọng hỏi: “Tai họa gì? Vậy nên đám ngoài cửa là đến tìm gây rắc rối ? Thật là to gan, cũng xem bản nặng nhẹ bao nhiêu, là hạng gì!”
Phạm Trì Khanh thì thần tình ngẩn ngơ trong chốc lát, khẽ đầu hỏi: “Tại hỏi gì sai, nên khác mới đến tìm gây rắc rối?”
Câu “Ngươi gì” , lúc y còn ở thư viện Liễu Xương, y quá nhiều .
dù y nghĩ, cố gắng nghĩ, nghĩ nát óc cũng hiểu nổi, rốt cuộc gì sai?
Y y chẳng gì cả, nhưng ai tin, bởi vì đối phương quyền thế, cần giống như y, chỉ riêng việc tự biện minh thôi hao tổn hết khí lực và tinh thần.
“Ờ...” Phương T.ử Ngạn y hỏi ngược , chút ngại ngùng: “Cứ lấy trải nghiệm sinh của mà , thực tìm rắc rối chắc là sai chuyện gì... cũng thể là kẻ tìm rắc rối đầu óc vấn đề.”
Nói xong lén gáy của Bùi Tri Kỳ.
May quá may quá... gây đại họa, ngược còn trong họa đắc phúc, còn là đại phúc!
Phạm Trì Khanh gục đầu im lặng một lời, Phương T.ử Ngạn cảm thấy qua hồi lâu mới y : “Nếu thực sự nghĩ như , đa tạ.”
Phương T.ử Ngạn cảm ơn mà thấy khó hiểu, nhưng vẫn gãi đầu : “Chẳng gì đáng tạ cả, lúc sư phụ giảng bài mà ngủ quên, thể gọi dậy chính là sự cảm kích lớn nhất đối với .”
Phạm Trì Khanh sang , trong mắt đầy vẻ cô độc: “Nếu , nhất định sẽ gọi .”
Phương T.ử Ngạn sợ nhất là thấy ai đó mặt chực , bĩu môi : “Huynh cái vẻ mặt gì thế , cứ để tim trong bụng , nhất định sẽ .”
Hoặc là do Phương T.ử Ngạn quá chân thành, hoặc là y đang khao khát tìm kiếm sức mạnh từ khác, Phạm Trì Khanh mở miệng hỏi: “Tại ... nhất định sẽ ?”
Phương T.ử Ngạn ghé đầu sát hơn, hạ thấp giọng phân tích với y: “Huynh nghĩ xem, cũng giống , đây đều là huyện Tuyền Dương, đúng ?”
Phạm Trì Khanh gật đầu.
“Huynh tưởng huyện học của chúng là nơi học t.ử ngoại huyện đến là đến ? Nếu phẩm hạnh đoan chính, tiến cử bảo lãnh thì đại nhân và sư phụ đều sẽ nhận .”
Phạm Trì Khanh mím môi, y chừng là một ngoại lệ, là đại nhân xót thương cho cảnh ngộ của y nên mới cho phép y nhập học.
Phương T.ử Ngạn thấy y bắt đầu thẫn thờ, bèn giật nhẹ ống tay áo của y:
“Huynh đừng mấy trò ngốc nghếch như khi nãy, ‘vút’ một cái phắt dậy đòi ngoài, sư phụ sẽ cho phép . Huynh huyện học của chúng thì sư phụ và đại nhân đều sẽ bảo vệ , và Tri Kỳ cũng sẽ để bắt nạt .”
Hắn dù chân thành đến mấy, Phạm Trì Khanh cũng chỉ d.a.o động trong chốc lát.
Nếu đợi đến khi rõ nguyên do trong đó, liệu còn như ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-448-nhan-ta-lam-dai-ca.html.]
Phương T.ử Ngạn thấy y vẫn tin lắm, bèn tung chiêu cuối.
Ngón tay thò quyển sách, chỉ gáy của một : “Huynh cô là ai ?”
Phạm Trì Khanh theo đầu ngón tay , chỉ thấy nọ b.úi tóc tinh tế, trang sức đầu kiều diễm mà tú lệ, nàng đang nghiêng đầu chuyện với cùng bàn, món trang sức đầu phát tiếng linh đinh theo động tác, vô cùng linh động.
Nữ học t.ử trong huyện học vốn nhiều, nên phận của đối phương căn bản cần suy đoán.
“Dư đại tiểu thư.”
“.” Phương T.ử Ngạn chằm chằm gáy Dư Nam Thú, giới thiệu với y: “Dư Nam Thú, cháu gái ruột của Vĩnh Ninh Bá, Dư gia đại tiểu thư, là .”
Phạm Trì Khanh mím môi đáp, thử hỏi y gan lớn bằng trời mới dám coi đại tiểu thư nhà Bá gia đương triều là ?
Phương T.ử Ngạn thấy Lý Hoành Mậu lưng , động tác cũng phần phóng túng hơn.
Hắn ngẩng cao đầu, vươn tay trái ôm lấy vai Phạm Trì Khanh, thấp giọng :
“Hai giờ là bằng hữu . Tuy tuổi lớn hơn , hình... ờ, cũng cường tráng hơn , nhưng nếu chê, cũng thể gọi một tiếng đại ca, nhất định sẽ coi như ruột mà đối đãi, Nam Thú và Tri Kỳ cũng sẽ coi là bằng hữu .”
Vai Phạm Trì Khanh rụt , hất tay trái của Phương T.ử Ngạn xuống.
Y nghiêng cúi đầu , chỉ thấy mặt Phương T.ử Ngạn tròn, mũi tròn, thậm chí cả khóe mắt cũng tròn xoe.
Ai cũng , khuôn mặt tròn trịa sẽ trông trẻ con hơn, nhỏ hơn so với tuổi thật.
Phạm Trì Khanh nuốt nước bọt, chắc chắn hỏi : “Ta? Nhận đại ca?”
“Huynh ?” Phương T.ử Ngạn thẳng dậy, đang định bẻ ngón tay liệt kê vô cái lợi của việc nhận đại ca thì bên ngoài vang lên một hồi bước chân.
Mèo con Kute
Khác với chút hỗn loạn, tiếng bước chân nhanh chậm, trầm lực.
Người đến thậm chí còn đợi Lý Hoành Mậu giảng xong một đoạn văn, sự hiệu mới mở lời:
“Sơn trưởng, ngoài cửa báo danh tánh, là đến từ Mạc gia ở phủ Liễu Dương, chính là Mạc gia đại công t.ử đến cầu học.”
Lý Hoành Mậu dường như dự đoán từ , sắc mặt đổi, trầm ngâm : “Nhờ họ chờ đợi một lát, đợi bản sơn trưởng giảng xong tiết sẽ tự gặp.”
“Rõ.” Môn phu lĩnh mệnh ngay.
Họ chuyện hề né tránh khác, đám học t.ử thấy đến là Mạc công t.ử thì lập tức như dính bọ chét, vặn vẹo trái , bận rộn trao đổi tin tức.
“Phủ Liễu Dương Mạc gia? Có là Mạc gia ăn vô cùng lớn ?”
“Kẻ dám tự xưng là Mạc gia phủ Liễu Dương mấy ai? Chắc chắn là vị công t.ử đó !”
“ chẳng đang học ở thư viện Liễu Xương ? Sao đột nhiên tới huyện học chúng ?”
“Việc còn nghĩ , chắc chắn là do danh tiếng huyện học chúng ngày một lớn mạnh, ngưỡng mộ mà tìm đến thôi! Chỉ cần là học t.ử của huyện học chúng , ai mà chẳng khen một câu lợi hại?”
“Cũng đúng, chẳng chúng sắp đồng môn với Mạc công t.ử ? Mạc gia ăn còn lớn hơn cả nhà T.ử Ngạn đấy! Huyện học chúng chẳng sẽ hai vị công t.ử nhà giàu nhất ?”
Họ nguyên do sự việc, tràn đầy mong đợi đối với chuyện sắp xảy , đến mức bài giảng cũng lọt tai nữa.
cũng thấy chuyện chút kỳ lạ, lẩm bẩm: “Vậy lúc nãy tại Phạm Trì Khanh ...”
Phạm Trì Khanh mặt mũi trắng bệch, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, trong lòng khỏi thấp thỏm lo âu.