Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 445: Mua tin tức của thần y ---
Cập nhật lúc: 2025-12-26 07:25:03
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6faokMMrVx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tranh miếng ngọc bội trong tay, mạch suy nghĩ trong đầu càng lúc càng rõ ràng.
"Cho nên Đệ Ngũ chủ bộ mới thể từ lưu ngoại nhập lưu. Hay cách khác... nàng tới nhận chức, cũng là thủ đoạn của nhà Đệ Ngũ để bày tỏ thiện chí với triều đình?"
Nàng càng nghĩ càng thấy khả năng: "Đệ Ngũ chủ bộ là hậu bối đích hệ của nhà Đệ Ngũ, đặt nàng trong triều đường, thì mối liên hệ giữa nhà Đệ Ngũ và triều đình sẽ càng thêm c.h.ặ.t chẽ."
Nghĩ tới đây Thẩm Tranh chút thất lạc, tựa toa xe : "Hầy... cũng Đệ Ngũ chủ bộ nguyện ý , cứ như , nàng chẳng chính là quân cờ trong tay Đệ Ngũ Nạp Chính , chừng nàng vốn dĩ chẳng nhập sĩ ?"
Cái cảm giác bất lực của nữ t.ử thể nắm giữ vận mệnh trong tay trỗi dậy từ trong lòng nàng, nàng thương xót : "Trách Đệ Ngũ chủ bộ lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng. Sau hạ quan vẫn đối với Đệ Ngũ chủ bộ một chút, dù nhà nàng vì lấy lòng chúng mà còn đưa cho hạ quan một miếng ngọc bội."
Dư Chính Thanh nàng phân tích, cảm thấy dường như cũng lý, nhưng cứ thấy chỗ nào đó quái quái, mà c.h.ế.t sống cũng .
"Có lẽ ..." Y chỉ miếng ngọc bội trong tay Thẩm Tranh, suy nghĩ một lát : "Tín vật nhà Đệ Ngũ chia mấy loại kiểu dáng, kiểu dáng khác thì quyền hạn ban cho cũng khác , miếng Đệ Ngũ Thám Vi đưa ngươi ..."
Thẩm Tranh vân vê sợi dây nhấc miếng ngọc bội lên, miếng ngọc bội vạch một đường cong ưu mỹ trong trung, đung đưa qua .
Mèo con Kute
Nàng hỏi: "Miếng thì ? Có giảm giá tám mươi phần trăm? Hay bảy mươi phần trăm? Hay là đầu mua tin tức miễn phí?"
"Giảm giá tám mươi phần trăm? Bảy mươi phần trăm?"
"Chính là ưu đãi hai thành, ba thành ."
"Ồ..... bản quan ."
"Hả?" Thẩm Tranh đuổi theo ánh mắt né tránh của Dư Chính Thanh, tò mò hỏi: "Chẳng lẽ ngài... từng thấy tín vật của nhà Đệ Ngũ ?"
Cổ Dư Chính Thanh ửng đỏ, khí thế còn như .
Y tìm cách chữa thẹn cho : "Người nhà Đệ Ngũ tính tình quái gở lắm, ngay cả việc tặng tín vật cũng là tùy tâm sở d.ụ.c, ai quyền thế lớn, tiền bạc nhiều là thể nhận tín vật nhà họ . Cho nên miếng ngọc bội trong tay ngươi trân quý khôn cùng, ngoại trừ nhà Đệ Ngũ , ai nó rốt cuộc quyền hạn gì!"
Y xong miếng ngọc bội trong tay Thẩm Tranh mà sững .
!
Y bảo cứ cảm thấy chỗ nào đó quái quái mà, chẳng chính là ở đây !
Miếng ngọc bội trong tay nàng, liệu thực sự như lời nàng , là do nhà Đệ Ngũ vì kéo gần quan hệ với triều đình, lấy lòng Bệ hạ nên mới đưa ?
Dư Chính Thanh suy tính , cảm thấy lẽ khả năng —— Thẩm Tranh tuy hiện nay ở Thượng Kinh, nhưng ai dám nàng sủng ái? Cộng thêm những công lao to lớn của nàng, nhà Đệ Ngũ thông qua nàng để lấy lòng Bệ hạ cũng là tuyệt đối thể.
......
việc nhà Đệ Ngũ "đầu hàng" là chuyện từ bao nhiêu năm ? Muốn lấy lòng Bệ hạ, cần gì đợi đến khi Thẩm Tranh hoành xuất thế mới hành động?
Thế thì Đệ Ngũ Nạp Chính cũng quá nhẫn nhịn ?
Cho nên xét về cái "khả năng" , thực cũng mấy khả quan.
Vậy nhà Đệ Ngũ, đúng hơn là Đệ Ngũ Thám Vi, như là vì cái gì?
Dư Chính Thanh Thẩm Tranh đang đặt miếng ngọc bội trong lòng bàn tay xoa tới xoa lui, khỏi chút cạn lời, bật : "Bản quan cứ cảm thấy, mục đích của bọn họ dường như chính là con ngươi ..."
Y càng nghĩ càng thấy khả năng, gật đầu : "Không chừng chính là như , cho nên bọn họ mới để Đệ Ngũ Thám Vi cũng là nữ t.ử tham gia hoạn lộ, để kết giao với ngươi."
“A......” Thẩm Tranh đột nhiên cảm thấy miếng ngọc bội trong tay chút nóng phỏng, nàng suy tư : “Lát nữa vẫn nên đem ngọc bội trả cho Đệ Ngũ chủ bộ , cứ cảm giác nhận đồ của thì sẽ yếu thế. Nay hạ quan công dụng của miếng ngọc , cứ cảm thấy về chung đụng với cô sẽ chút tự nhiên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-445-mua-tin-tuc-cua-than-y.html.]
Dư Chính Thanh nghĩ nhiều hơn thế.
Hắn khẽ cau mày, đốt ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, “Bản quan thấy... phần thiện ý , ngươi cứ việc nhận lấy.”
“Vì ?” Thẩm Tranh hiểu.
Dư Chính Thanh vuốt cằm, hồi tưởng : “Từ khi nhà họ Đệ Ngũ tẩy trắng đến nay, tuy hành sự ngày càng quy củ, nhưng bản quan từng họ giao hảo với vị quan triều đình nào. Nếu chúng thực sự thể kéo họ cuộc, việc, chừng thể bớt ít sức lực...”
Thẩm Tranh khoanh tay n.g.ự.c, giả vờ thất vọng, “Cho nên ngài liền đem hạ quan bán ... Ngài còn chẳng họ cái gì, vạn nhất họ sư t.ử ngoạm thì ?”
“Ngươi ngốc .” Dư Chính Thanh tặc lưỡi một cái, “Người lưng ngươi là ai, họ thể ? Sư t.ử ngoạm? Họ gan đó. Cùng lắm là mượn gió bẻ măng, hưởng chút hám từ ngươi mà thôi. Ngươi nghĩ xem, việc nhà họ Đệ Ngũ đến nơi ngươi quản lý nhậm chức, Bệ hạ thể ?”
Thẩm Tranh lắc đầu, “Đại tộc như thế, Bệ hạ nhất định sẽ quan tâm nhiều hơn.”
“ .” Dư Chính Thanh phân tích rạch ròi: “Cho nên ngươi nghĩ kỹ xem, Bệ hạ vì dung túng cho cô đến bên cạnh ngươi bằng cách ? Đây là cho ngươi cơ hội, cũng là tín nhiệm ngươi.”
Lời của Dư Chính Thanh, Thẩm Tranh tin mười phần thì cũng tin đến chín phần rưỡi.
“Vậy...” Nàng dùng tay áo lau lau miếng ngọc, đưa cho Dư Chính Thanh, “Vậy miếng ngọc hạ quan tạm thời trả cho Đệ Ngũ chủ bộ, để xem họ gì.”
Dư Chính Thanh chằm chằm miếng ngọc mắt, nghi hoặc hỏi: “Đưa cho bản quan gì?”
Thẩm Tranh đặt miếng ngọc lên đùi , nghiêm túc : “Ngài hãy mang ngọc bội thử xem, xem miếng ngọc thuộc cấp bậc nào, quyền hạn gì.”
Dư Chính Thanh phát hiện nàng đôi khi thật sự thông minh, nhưng...
“Bản quan thử thế nào?”
“Mua tin tức nha.” Thẩm Tranh như thể đó là chuyện đương nhiên, “Chúng hiện tại chẳng đang gặp khó khăn ? Nếu tin tức của nhà họ Đệ Ngũ thực sự linh thông như ngài , ngài hãy cầm ngọc bội mua tin tức, chừng đến cả cái quần của vị ‘thần y’ màu gì cũng tra chứ, chi là một viên t.h.u.ố.c nhỏ nhoi!”
Nàng xong hừ nhẹ một tiếng, mặt đầy vẻ kiêu ngạo: “Viên t.h.u.ố.c nhỏ nhoi, sắp tiêu đời , thật nực , thật nực .”
“Bốp ——”
“Oái ——” Thẩm Tranh ôm bả vai, đau đến nhăn răng trợn mắt, “Ngài đ.á.n.h gì!”
Dư Chính Thanh trợn mắt : “Thân là nữ nhi gia, cái miệng chốt cửa, đừng hư Nam Thú của bản quan!”
Thẩm Tranh sẽ hư trẻ nhỏ, vội vàng thu liễm thần sắc, ngay ngắn : “Hạ quan nhất định sẽ cẩn trọng từ lời đến việc ! Cẩn trọng từ lời đến việc !”
“Lộc cộc —— Lộc cộc ——”
Từng chiếc xe ngựa nối đuôi , chậm rãi tiến huyện Đồng An, bánh xe lăn qua nền đất bùn, nghiền nát lá khô, cuốn lên từng trận bụi bặm.
Sau một hồi xóc nảy, từ trong chiếc xe ngựa dẫn đầu truyền tiếng mắng c.h.ử.i: “Ái chà —— cho bản thiếu gia chậm chút, xóc c.h.ế.t bản thiếu gia !”
“Cái đường xá rách nát gì thế ! Nơi thâm sơn cùng cốc đúng là thâm sơn cùng cốc, đến con đường cũng sửa lấy một cái! Dừng xe! Dừng xe! Bản thiếu gia xuống tự !”
“Hự ——”
Xe ngựa rung lắc một hồi dừng tại chỗ, bên ngoài xe cúi đầu xuống.
“Khụ khụ —— Khụ khụ ——”
Người trong thùng xe ló đầu , bụi đất mịt mù cho sặc sụa rụt : “Sặc c.h.ế.t bản thiếu gia ! Mau tiếp, mau tiếp!”