Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 406: Làm văn chương trên người chết ---

Cập nhật lúc: 2025-12-26 07:24:23
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cửu Tư ?” Dư Thời Chương vẫn nhịn mà hỏi.

 

“Dư công t.ử Bệ hạ đích điểm danh, tới phủ thành phía Đông trông coi lương thực cứu trợ thiên tai, xuất phát cùng lúc với hạ quan, tính toán ngày tháng thì chắc hẳn vài ngày tới nơi .”

 

“Cái gì?!”

 

Dư Thời Chương trừng mắt Vệ Khuyết, thể tin nổi: "Lúc bổn bá rời kinh, mới chỉ là một tiểu bách hộ! Chớp mắt một cái, thể Bệ hạ đích chỉ điểm sai sự ?!"

 

Vệ Khuyết trầm mặc một lát, đó mới lên tiếng: "Nguyên do trong đó hạ quan rõ, xin Bá gia lượng thứ."

 

Thẩm Tranh khẽ nâng mắt, ánh nắng len lỏi qua kẽ lá khiến ánh mắt nàng lúc sáng lúc tối.

 

Có lẽ Vệ Khuyết thật sự , mà là cho dù y rõ nguyên do thì cũng thể ngoài mặt, đối với đôi bên đều .

 

Trong toa xe rơi tĩnh lặng chốc lát, nhất thời chỉ còn thấy tiếng bánh xe lăn đều đường.

 

Dư Thời Chương trầm ngâm một lúc, đó hỏi với vẻ gần như ám chỉ: "Vệ đại nhân, ngài ngoài cưỡi ngựa một lát ?"

 

Vệ Khuyết thể ?

 

Thẩm Tranh chỉ lơ đãng một chút, trong toa xe chỉ còn nàng và Dư Thời Chương.

 

Sau khi Vệ Khuyết , Dư Thời Chương còn cố kỵ gì nữa, trực tiếp hỏi Thẩm Tranh: "Ngươi cảm thấy Bệ hạ như là vì điều gì?"

 

Thẩm Tranh trầm ngâm hồi lâu: "Một là để ngài triều đường, để Bá phủ tầm mắt của văn võ bách quan. Hai là ý đề bạt Dư công t.ử, khiến hai đường văn võ của Bá phủ cùng tiến bước. Ba chính là để báo cho triều đình , Bá phủ của ngài... quan hệ hề tầm thường với hạ quan và huyện Đồng An."

 

"Chính là như ."

 

Sắc mặt của Dư Thời Chương trở nên khó coi đến mức mắt thường cũng thể thấy .

 

Thẩm Tranh thở đình trệ, một cảm giác lành dâng lên trong lòng: "Bá gia, ngài để Dư công t.ử cuốn ?"

 

"Sao thể." Dư Thời Chương lập tức phủ định lời nàng, nhưng sắc mặt vẫn hơn: "Chỉ là vị Tuần phủ phía Đông ... lẽ chút xích mích với Chính Thanh."

 

Thẩm Tranh sửng sốt, nhíu mày hỏi: "Ngài sợ vị Tuần phủ đó sẽ gây khó dễ cho Dư công t.ử?"

 

Dư Thời Chương "ừm" một tiếng: "Ngoài mặt lẽ sẽ , nhưng thủ đoạn dơ bẩn trong bóng tối của thì nhiều lắm. Vả hiện giờ gây khó dễ cho Cửu Tư cũng tương đương với gây khó dễ cho Bá phủ, chỉ cần để Cửu Tư ngóc đầu lên thì phủ Vĩnh Ninh Bá ... cũng sẽ tổn thương gân cốt."

 

Thẩm Tranh quan trường như chiến trường, khi một quốc gia ngoại xâm thì quan trường sẽ tự tạo nội loạn.

 

đó là vùng thiên tai cơ mà!

 

Dư Cửu Tư cho dù mượn thế của Bá phủ, nhưng cũng là để cứu mạng vạn vạn dân chúng, thể mỗi một quyết định của đều liên quan mật thiết đến mạng sống của bách tính.

 

Nếu đó gây khó dễ cho Dư Cửu Tư, sẽ tay từ ?

 

Trong lòng Thẩm Tranh sơ bộ ý tưởng, đột nhiên nàng rùng một cái. Cái lạnh lẽo như từng con kiến gặm nhấm da thịt, từ sống lưng nàng chậm rãi bò lên.

 

Giọng nàng run rẩy, thể tin nổi: "Đó đều là mạng ... Bá gia, dám?"

 

Dư Thời Chương duỗi hai tay , lòng bàn tay hướng lên chậm rãi nắm c.h.ặ.t thành quyền: "Đùa giỡn mạng , đối với chúng , quá đơn giản."

 

—— là đơn giản!

 

Thẩm Tranh trong lòng như kẻ đang gào thét. Đối với quan to mà , đùa giỡn mạng quả thực dễ như trở bàn tay, nhưng tại chứ?

 

Tại dùng mạng quân bài để đ.á.n.h cược? Tại ban cho bọn họ cái quyền tước đoạt mạng sống của khác một cách dễ dàng như !

 

Vị trí cao mà nàng dốc hết sức lực leo lên, nên là như thế mới đúng...

 

"Rất chấn kinh ?" Dư Thời Chương khổ một tiếng: "Ngươi cũng ngày đầu quan, cũng đầu thấy những con sóng ngầm mặt nước yên bình . Thẩm Tranh, đừng để tâm thần rối loạn mà đ.á.n.h khai."

 

Giọng của Dư Thời Chương như một đôi bàn tay hữu lực, gạt lớp sương mù đang bủa vây tâm trí Thẩm Tranh.

 

Đôi mắt Thẩm Tranh vằn vện tia m.á.u, khi điều hòa nhịp thở liền mở lời: "Bá gia, hạ quan ... chấp niệm quá ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-406-lam-van-chuong-tren-nguoi-chet.html.]

 

"Không trách ngươi."

 

Dư Thời Chương lúc nãy vốn dĩ cũng vội.

 

Hắn nghĩ đến Dư Cửu Tư mới chân ướt chân ráo đời, đấu lũ ngưu quỷ xà thần , hận thể đích lao tới để trấn áp cục diện cho cháu nội .

 

thể. Dư Thời Chương chỉ cần thì sẽ khiến cả phủ Vĩnh Ninh Bá rơi thế hạ phong.

 

khi thấy dáng vẻ của Thẩm Tranh, đột nhiên bình tĩnh . Nếu tất cả bọn họ đều lộ vẻ nôn nóng mặt, thì phủ Vĩnh Ninh Bá mới thực sự là đ.á.n.h mà bại.

 

Hắn định thần , mở miệng hỏi: "Thẩm Tranh, nếu đổi là ngươi, ngươi sẽ tay như thế nào?"

 

Thẩm Tranh cúi đầu trầm tư.

 

Phía Đông lũ lụt, ít nơi đều xảy đại hồng thủy, c.h.ế.t đuối, c.h.ế.t đói, c.h.ế.t bệnh, cuối cùng đều rời khỏi một chữ "c.h.ế.t".

 

Lấy c.h.ế.t để văn bài...

 

"Dịch bệnh!"

 

Thẩm Tranh và Dư Thời Chương đồng thanh hô lên.

 

"Chính là dịch bệnh!" Thẩm Tranh vội vàng nắm lấy tay áo của Dư Thời Chương: "Bá gia, đại nạn tất đại dịch, đây là đạo lý mà ai cũng . Lấy dịch bệnh cớ là điểm đột phá nhất của ."

Mèo con Kute

 

"Vả nếu tay với lương thực thì quy trình cần thiết quá nhiều, dễ để chứng cứ. Ra tay với x.á.c c.h.ế.t và c.h.ế.t thì dễ dàng hơn nhiều, là đồ sát cả tòa thành một cách gián tiếp cũng quá lời! Dư công t.ử nhận mệnh trấn giữ lương thực, tất nhiên tránh khỏi việc phát lương cứu tế..."

 

Xác c.h.ế.t ở vùng thiên tai tương đương với nguồn bệnh.

 

Bất kể là chất đống ngoài ruộng, vứt đường, hoặc ném xuống nước, đều xác suất cao gây dịch bệnh.

 

Chiêu thức âm hiểm khi hai quân đối đầu thậm chí còn thể gọi là một loại "binh pháp"!

 

"Không ..." Thẩm Tranh vội vàng cầm lấy giấy b.út bàn nhỏ, lẩm bẩm: "Cách phòng trị dịch bệnh... phòng trị dịch bệnh..."

 

Những lời nàng dùng để đàm luận với Dư Thời Chương ngày hôm qua, hôm nay chỗ dùng đến.

 

Thẩm Tranh nên khen vận khí —— "tình cờ" cần dùng đến vôi, "tình cờ" phát hiện đá vôi, "tình cờ" nung vôi sống.

 

Hay nên than vận khí kém —— lực lượng mới nổi của nhóm nhỏ mới cơ hội xuất sư thì gặp kẻ thù lâu năm của ông nội , sắc mặt Dư Thời Chương thì ước chừng đối phương cũng là kẻ công lực thâm hậu.

 

là vận mệnh đa đoan, nhân sinh như kịch.

 

Thẩm Tranh bộ những lời hôm qua, hiềm nỗi đôi tay vẫn còn run rẩy, cộng thêm xe ngựa xóc nảy khiến nàng hạ b.út mấy cũng chỉ để giấy những vệt mực đậm nhạt loang lổ.

 

"Dừng xe!" Nàng hướng ngoài hét lớn.

 

Ngựa đột ngột ghì , nàng chỉnh đốn thần sắc vén rèm xe, với Thẩm Hành Giản: "Thẩm đại nhân, hạ quan đột nhiên nhớ việc xử lý xong, đành phiền ngài đưa Vệ đại nhân qua đó, hạ quan cùng Bá gia về một chuyến , muộn một chút sẽ tới tìm các ngài."

 

Thẩm Hành Giản đang định gật đầu đồng ý, nhưng khi thấy đôi môi trắng bệch của Thẩm Tranh thì liền cưỡi ngựa tiến gần.

 

Y thoáng qua Vệ Khuyết đang lững thững theo , hạ thấp giọng hỏi: "Thẩm đại nhân, cần bổn quan giúp gì ?"

 

Thẩm Tranh ngẩn chốc lát, gượng nở một nụ : "Không cần, chuyện gì lớn, chỉ là vội một chút thôi. Thẩm đại nhân cứ , hạ quan và Bá gia sẽ về ngay."

 

Nàng dừng một chút tiếp: "Quy trình nung vôi chắc ngài vẫn còn nhớ chứ? Nếu rõ thì thể trao đổi nhiều hơn với Ngưu Trữ, chắc chắn là nhớ rõ."

 

Thẩm Hành Giản mím môi, trầm giọng : "Bổn quan nhớ rõ, Thẩm đại nhân yên tâm."

 

"Vậy thì , phiền ngài ."

 

Xe ngựa bắt đầu đầu, Thẩm Hành Giản tự chủ mà nắm dây cương ngày càng c.h.ặ.t, y đè nén cảm giác căng thẳng trong lòng, một nữa tiến gần xe ngựa.

 

"Thẩm đại nhân, nếu gì bổn quan giúp , ngài nhất định mở lời."

 

 

Loading...