Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 404: Vận chuyển đường thủy chống ẩm: Bột vôi ---
Cập nhật lúc: 2025-12-26 07:24:13
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không thể nào!”
Vệ Khuyết “ phắt” dậy, giận dữ : “Ngài dự tính như là bản quan việc công cho các ? Vậy chúng mà chẳng , việc gì cứ bám lấy huyện Đồng An của các !”
Giọng gã trầm đục, âm lượng lớn, chim ch.óc trong viện kinh hãi vỗ cánh bay , khiến Thẩm Tranh tự chủ mà đưa tay ngoáy lỗ tai.
“Vệ đại nhân bớt giận.” Thẩm Hành Giản hiệu cho gã xuống, tiếp tục : “Hạ quan chỉ trả chi phí , nhưng hạ quan huyện Đồng An thể đưa cho ngài thứ gì.”
Vệ Khuyết thở hổn hển như bò mộng, lưỡng lự xuống, trừng mắt Thẩm Hành Giản: “Huyện Đồng An thể cho Tào Vận ty thứ gì?”
Thẩm Hành Giản cầm b.út, lên giấy hai chữ lớn “Vải bông”.
“Quyền vận chuyển vải bông tại các khu vực ven sông ngòi, huyện Đồng An sẽ giao quyền cho Tào Vận ty các ngài. Khoản phí vận chuyển , cho dù là huyện Đồng An chi trả bên thu mua chi trả, đối với Tào Vận ty các ngài mà đều là một khoản thu nhập hề nhỏ.”
Vệ Khuyết đột nhiên im lặng.
Lợi nhuận gã vận chuyển ở nội hà vốn dĩ bằng Tào vận Tổng đốc khơi, thứ mang về từ biển khơi phần lớn đều là những món đồ mới lạ mà Đại Chu .
Đây cũng là lý do tại gã chịu nhượng bộ.
Nếu gã nhượng bộ, tào vận nội hà sẽ hải vận đè đầu cưỡi cổ đến mức nào.
Thẩm Hành Giản khéo léo dẫn dụ: “Ngài cũng , vải bông một khi đời thì đó sẽ là một mối ăn lâu dài, một hai năm, cũng tám năm mười năm, mà là chỉ cần Đại Chu còn cần mặc áo quần thì mối ăn vẫn thể tiếp tục.”
Hắn dừng một chút, trúng tâm can của Vệ Khuyết: “Hơn nữa vải bông thể khơi chứ? Theo hạ quan , các tiểu quốc lân cận thậm chí còn bông vải, đừng đến y phục bằng vải bông. huyện Đồng An chỉ giao quyền vận chuyển cho ngài, ngài thử nghĩ xem...”
Hơi thở của Vệ Khuyết một nữa trở nên dồn dập.
Lần vì giận, mà là vì kích động.
Phải ! Nếu gã thể nắm c.h.ặ.t lấy vải bông, cùng một chiến tuyến với huyện Đồng An, chẳng lẽ Tổng đốc còn thể kề đao cổ huyện Đồng An mà uy h.i.ế.p bọn họ ?
Cho dù gã thể trực tiếp lấy quyền khơi từ việc , nhưng đối với gã mà , đây cũng là một quân bài vô cùng hữu dụng!
Vệ Khuyết d.a.o động, gã ngẩng đầu lên liền đôi mắt sâu thẳm thấy đáy của Thẩm Hành Giản.
Thẩm Hành Giản cũng ép gã, ôn tồn : “Vệ đại nhân hãy suy nghĩ kỹ , đôi bên chúng hợp tác lâu dài, tự nhiên khiến cả hai đều ý mới .”
Chiêu lấy lui tiến của Vệ Khuyết càng thêm ngứa ngáy trong lòng, suýt chút nữa trực tiếp mở miệng đồng ý.
Một cơn gió thổi qua, cuốn lớp tro rơm rơi mặt đất lên, bay mũi Vệ Khuyết.
Sau khi ho vài tiếng, gã phát hiện bỏ qua một sự thật vô cùng nghiêm trọng!
Đó chính là bông vải! Nó hút ẩm a!
Không hút một chút, mà là hút cực kỳ mạnh!
Bọn họ thuyền mười bữa nửa tháng, bông vải thuyền càng lúc càng nặng, thuyền chìm xuống nước cũng càng lúc càng sâu, việc hành thủy sẽ càng thêm vất vả.
trọng lượng của bông vải chắc chắn ấn định theo trọng lượng lúc bốc lên thuyền, bởi vì huyện Đồng An sẽ dựa trọng lượng đó để thanh toán tiền bông. Còn về phần chi phí dôi , tiểu t.ử Thẩm Hành Giản chắc chắn sẽ thừa nhận.
Phải đây?
Vệ Khuyết d.a.o động.
Thẩm Tranh thấy tình hình , thừa thắng xông lên: “Vệ đại nhân, hạ quan thấy Thẩm đại nhân lý. Thật đôi bên chúng hợp tác vốn dĩ là chuyện đôi bên cùng lợi, ngài còn điều gì lo ngại ?”
Vệ Khuyết gương mặt “chân thành” của Thẩm Tranh, nỗi lo lắng: “Bông vải hút nước, vải bông cũng . Cách chống ẩm thuyền thì nhiều, nhưng tốn bạc tốn sức.”
Gã nỡ bỏ qua cái lợi từ vải bông, nỡ buông chi phí vận chuyển , nghiến răng : “Thẩm đại nhân, ngài xem thế ? Chi phí lượt của thuyền hàng sẽ theo lời ngài, do Tào Vận ty bao trọn, phía bản quan sẽ sắp xếp mang theo hàng hóa dọc đường, huyện Đồng An các ngài tốn một xu. Sau bắt đầu vận chuyển vải bông, chúng sẽ bàn phí vận chuyển vải bông .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-404-van-chuyen-duong-thuy-chong-am-bot-voi.html.]
“Còn về chi phí thuyền hàng chở bông vải lượt về, bản quan cũng lấy ngài nhiều, cứ tính theo nửa thuyền.”
Gã sợ Thẩm Hành Giản từ chối, khổ sở : “Bông vải tuy nhẹ nhưng nó chiếm chỗ, các bê hàng hóa khác lên cũng tốn ít công sức. Hơn nữa càng về bông vải sẽ càng nặng, những thứ bản quan đều tính toán cả trong đó.”
Vệ Khuyết cảm thấy lời vô cùng lý, gã lùi bước , tiểu t.ử Thẩm Hành Giản thể một xu cũng nhường chứ?
điều gã ngờ tới là Thẩm Hành Giản thật sự nhường một xu: “Không . Vệ đại nhân, bản quan cho rằng, lượt về tính vận phí theo trọng lượng thì thật huyện Đồng An tính là chịu thiệt .”
Hử? Chịu thiệt ?
Thẩm Tranh và Dư Thời Chương đưa mắt .
Kệ , Thẩm Hành Giản thiệt thì coi như là thiệt .
Không lãi, tức là lỗ!
Vệ Khuyết đô con như con gấu, nhưng lúc vẫn Thẩm Hành Giản ép cho sắp , suýt chút nữa diễn cho xem màn mãnh nam rơi lệ.
“Thẩm đại nhân, là ngài cân nhắc chút . Bông vải hút nước, việc bảo quản đường cũng là một khoản chi phí lớn. Bản quan và các cũng cần ăn cơm mà, quốc khố, Hộ bộ cũng đều trông chờ tào vận nội hà của chúng ...”
Thẩm Tranh gã than vãn, đôi mắt chợt sáng lên.
Cơ hội chẳng đến !
Nàng khẽ ho một tiếng, về phía Vệ Khuyết: “Vệ đại nhân, hàng hóa cần chống ẩm chắc hẳn chỉ bông vải thôi nhỉ?”
Vệ Khuyết trực tiếp hiểu sai ý của nàng.
gã thói quen lớn tiếng với nữ nhi, chỉ : “Thẩm đại nhân, tuy trong lúc vận chuyển nhiều hàng hóa cần chống ẩm. những thứ cùng với bông vải đại khái sẽ là một vật phẩm dễ vỡ, như bảo quản hàng hóa, tận dụng trọng lượng còn dư.”
Thẩm Tranh gật đầu: “Vệ đại nhân hiểu lầm , hạ quan đẩy chi phí chống ẩm lên đầu các hàng hóa khác, mà là hạ quan lẽ cách chống ẩm.”
Đồng t.ử Vệ Khuyết co rụt , thể tin mà truy hỏi: “Là cách gì?”
“Đá bạch vân.”
“Đá bạch vân?” Vệ Khuyết lắc đầu, “Thẩm đại nhân là bề mặt đá bạch vân thể hút nước ? Tào Vận ty đây cũng thử qua, nó chỉ lớp bề mặt đó là đạt tác dụng hút nước, lớp đó dùng hết là coi như xong.”
Gã nhớ bổ sung: “Đá bạch vân quá nặng, dùng để hút nước thuyền hàng thì lợi bất cập hại.”
Mèo con Kute
Dư Thời Chương bắt chước gã lắc đầu: “Đó là do ngươi thấy qua đồ , nguyên khối đá bạch vân đương nhiên thể hút nước .”
“Nghiền thành bột ?”
“Kẻ từng thấy qua đồ - Vệ Khuyết” bật : “Nghiền thành bột hạ quan cũng thử qua, đá bạch vân bên trong thể hút nước.”
“Ai với ngươi là trực tiếp nghiền thành bột?”
Dư Thời Chương bộ tịch: “Đây là phương pháp mà Thẩm Tranh mấy ngày nay mới dẫn chúng nghiên cứu , đá bạch vân qua luyện chế mới nghiền thành bột, hút chút nước thuyền của ngươi ? Chuyện nhỏ như con kiến!”
“Luyện chế đá bạch vân?” Vệ Khuyết thấy vẻ mặt lão giống như đang dối, bắt đầu tin tưởng.
Gã nhích gần Dư Thời Chương, đôi mắt sáng rực: “Làm phiền Bá gia rõ hơn với hạ quan.”
Dư Thời Chương nhấp một ngụm : “Bản tọa hiểu nhiều bằng Thẩm Tranh, để nàng với ngươi.”
Thẩm Tranh , lão đây là đang cho nàng cơ hội thể hiện.
Nàng nghiêng đầu hỏi Vệ Khuyết: “Vệ đại nhân, nếu hạ quan đưa cách chống ẩm, ngài thể chấp thuận điều kiện đó của Thẩm đại nhân ?”