Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 403: Màn mặc cả siêu cấp của Thẩm Hành Giản ---

Cập nhật lúc: 2025-12-26 07:24:12
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vệ Khuyết xong chuyện bông vải, liền thẳng vấn đề bạc trắng: “Thẩm đại nhân, loại bông mà các vị thường mua đây giá bao nhiêu?”

 

Thẩm Tranh tính toán thiệt hơn ở điểm , thật: “Hai mươi văn một cân.”

 

Vệ Khuyết “ừm” một tiếng: “Đắt là đắt ở phí vận chuyển.”

 

Thẩm Tranh hiểu ý y, chủ động hỏi: “Vệ đại nhân, hạ quan mạo hỏi, nếu Tào Vận Ti các ngài phía Tây thu mua bông, giá sẽ là bao nhiêu?”

 

Vệ Khuyết hồi tưởng lời căn dặn nghiêm khắc của Thiên t.ử khi khởi hành, cuối cùng chọn cách "mở miệng sư t.ử" nhưng mức độ nhỏ.

 

“Thẩm đại nhân, thật với ngài, ngài cũng đấy, từ huyện Đồng An chúng đến vùng trồng bông phía Tây đường xá chỉ xa xôi, lúc còn ngược dòng, một chuyến về ít nhất cũng mất hơn nửa tháng thuyền, nếu đường chút chậm trễ thì tính theo tháng .”

 

Sắc mặt Dư Thời Chương lập tức tối sầm , ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn : “Nói trọng tâm .”

 

Vệ Khuyết với ông, tìm cách xoa dịu: “Bá gia bớt giận, hạ quan chỉ cho rõ ràng một chút, tránh để Thẩm đại nhân cảm thấy hạ quan bắt chẹt huyện Đồng An.”

 

“Hạ quan nghĩ thế , mời Bá gia và Thẩm đại nhân thử. Hiện giờ hạ quan vẫn phía Tây, nhưng dựa theo kinh nghiệm đây của hạ quan, nếu hạ quan trực tiếp lấy danh nghĩa quan phủ qua đó thu mua, tiền vốn bông vải chắc chắn thể ép xuống mười văn, còn các chi phí khác chính là phí vận chuyển và phí bốc dỡ phát sinh đường.”

 

Y cam đoan: “Xin Bá gia và Thẩm đại nhân yên tâm, đến lúc đó giá bông về đến tay chắc chắn sẽ thấp hơn giá các vị mua đây, dù lượng lớn cũng ưu đãi. Có điều... cũng để hạ quan và các miếng cơm ăn, đến nỗi chạy công một chuyến chứ.”

 

Dư Thời Chương còn đang cau mày suy nghĩ, Thẩm Tranh rũ mắt, gầm bàn đá một cái chân Thẩm Hành Giản.

 

Một cái, Thẩm Hành Giản động đậy.

 

Hai cái, Thẩm Hành Giản vẫn động đậy.

 

Hây ——

 

Thẩm Tranh ngẩng đầu Thẩm Hành Giản: Thời khắc mấu chốt mà giả c.h.ế.t ?!

 

Thẩm Hành Giản nghi hoặc nghiêng đầu: Chuyện gì?

 

Ngược , Lương Phục đột nhiên cúi xoa chân, thấp giọng : “Thẩm đại nhân, ngài cứ đá bản quan mãi thế?”

 

Thẩm Tranh khuôn mặt nhăn nhó như mướp đắng của Lương Phục, cố nhịn : “Xin Lương đại nhân, hạ quan đá nhầm ...”

 

Nàng chân của Lương Phục duỗi dài như thế, duỗi tận đến mặt Thẩm Hành Giản.

 

màn náo loạn , Thẩm Hành Giản rốt cuộc cũng hiểu ý nàng, gật đầu với Thẩm Tranh, khí thế đột ngột đổi, thẳng Vệ Khuyết.

 

“Vệ đại nhân, sổ sách tính như ngài .”

 

“Ừm...” Vệ Khuyết đang cúi đầu, vẫn nhận là ai đang chuyện với , một lát mới phản ứng , trừng mắt : “Hả?! Thẩm đại nhân ngài cái gì?”

 

Thẩm Hành Giản lặp một nữa: “Hạ quan , sổ sách tính như ngài .”

 

Vệ Khuyết bộ dạng của Thẩm Hành Giản, trong lòng thầm kêu hỏng bét.

 

Y cứ ngỡ tên mọt sách hôm nay chỉ đến dự thính, ai mà ngờ chủ động mở miệng.

 

Y hồi tưởng đủ loại biểu hiện của Thẩm Hành Giản triều đình.

 

Người nếu là ngậm miệng , thì một khi mở miệng sẽ nể nang ai, bao giờ thất bại.

 

Đây gọi là gì?

 

Đây gọi là ch.ó lầm lì mới đáng sợ!

 

Giờ y con "chó" nhắm !

 

Vệ Khuyết thầm đổ mồ hôi hột cho chính , lấp l.i.ế.m: “Suýt nữa thì quên mất Thẩm đại nhân đây là trụ cột của Hộ bộ đang mặt ở đây. Vậy theo ý kiến của ngài, món nợ của chúng nên tính thế nào?”

 

Y tin, Vệ Khuyết y thể dựa kinh nghiệm bên ngoài nhiều năm mà đ.á.n.h thắng một trận!

 

Thẩm Hành Giản bảo tính sổ là tính sổ ngay, trực tiếp từ trong n.g.ự.c lấy giấy b.út mang theo bên , bắt đầu vẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-403-man-mac-ca-sieu-cap-cua-tham-hanh-gian.html.]

 

“Chúng tiên tính phí và phí nhân công. Vệ đại nhân mời xem, đây là sơ đồ tuyến đường từ vùng sản xuất bông phía Tây đến bến tàu phủ Liễu Dương, xuất phát từ phủ Liễu Dương, thuyền ngược về phía Tây, chúng đưa hai giả thuyết.”

 

Vệ Khuyết ngờ tiểu t.ử chuẩn chu đáo đến thế, trong lòng đại hãi.

 

“Giả thuyết gì?”

 

Thẩm Hành Giản lên giấy hai con 1, 2.

 

Vệ Khuyết gãi đầu, cái vẽ cái thứ gì ?

 

Thẩm Hành Giản chìm đắm trong thế giới tính toán của riêng , tự : “Giả thuyết thứ nhất, thuyền hàng của Tào Vận Ti các ngài trống qua đó. Tuy là ngược dòng mà lên, nhưng theo bản quan , thuyền hàng tay ngài đều là loại Công bộ cải tiến mà thành, ngài và Nhạc đại nhân của Công bộ quan hệ tồi, ngay cả việc sửa thuyền cũng ưu tiên cho ngài , chứ bên Tổng đốc.”

 

Vệ Khuyết: !!

 

Lương Phục! Nhất định là lão già Lương Phục , ngay cả chuyện riêng tư như cũng đổ hết cho ngoài!

 

Vệ Khuyết trừng mắt Lương Phục. Đáp y là một nụ cực kỳ chất phác.

 

Thẩm Tranh và Dư Thời Chương trong lòng như mở hội, thậm chí còn ung dung uống .

 

Thẩm Hành Giản tiếp tục : “Thuyền trống khi cải tiến ngược dòng cần ít nhân lực và vật lực hơn. Nếu về tiêu hao thực tế, phần lớn là sự hao mòn của thuyền và chi phí sinh hoạt của nhân viên thuyền.”

 

Vệ Khuyết cầu xin Thẩm Hành Giản đừng nữa.

 

Thẩm Hành Giản một ánh mắt cũng thèm cho gã: “ hạ quan cảm thấy, Vệ đại nhân hẳn là sẽ để thuyền về như . Cho nên kế tiếp chính là giả thiết thứ hai, bất luận là dọc đường khu vực phía Tây, đều những vật phẩm thiếu hụt, thậm chí vài khu vực vốn lộ trình giao thương của Tào Vận ty các ngài. Vệ đại nhân ngài... há thể buông bỏ lợi nhuận trong đó, để thuyền ?”

 

Vệ Khuyết vắt óc suy nghĩ, tìm cho một cái cớ.

 

“Thẩm đại nhân lý, nhưng bản quan huyện Đồng An vận chuyển, tự nhiên ưu tiên cho huyện Đồng An . Nếu lượng hàng huyện Đồng An cần lớn, thuyền hàng qua giữa các chuyến sẽ mang theo vật khác.”

 

“Ngài sẽ mang.” Thẩm Hành Giản một chút cơ hội cũng để cho Vệ Khuyết.

 

“Sao mang chứ?!” Vệ Khuyết cuống quýt.

 

Nếu gã sắp xếp nhân thủ và thời gian hợp lý, thể trống khoang hàng giữa đường, ép thời gian, thì đó cũng là bản lĩnh của Vệ Khuyết gã! Tiểu t.ử mà ngay cả những thứ đó cũng tính toán hết cho gã ?

 

Mèo con Kute

Vệ Khuyết cứng cổ chịu.

 

Thẩm Hành Giản đầu hỏi Lương Phục: “Lương đại nhân, thuyền hàng mà Tào Vận ty sử dụng ở nội hà trọng tải tối đa là bao nhiêu?”

 

Lương Phục Vệ Khuyết, thẳng thừng đáp: “Sáu ngàn thạch.”

 

Hô ——

 

Thẩm Tranh âm thầm giơ ngón tay cái tán thưởng, hơn trăm tấn.

 

như lời Thẩm Hành Giản , nếu chỉ dùng để chở bông vải thì thật lãng phí bao?

 

Hơn nữa dùng bông vải lót đáy thuyền hàng còn một cái lợi...

 

Ý tưởng của Thẩm Hành Giản và Thẩm Tranh hẹn mà gặp: “Vệ đại nhân, ngài xem bông vải của chúng , tuy chỉ nặng vài cân nhưng chiếm một diện tích lớn như . Nó chỉ tốn chỗ chứ tốn trọng lượng, nếu ngài dùng bông vải để lót đáy cho hàng hóa, dùng để vận chuyển một vật phẩm dễ vỡ, chẳng là dễ như trở bàn tay ? Đến lúc đó ngài hợp tác với hoàng thương các địa phương dọc đường, tiền lời kiếm thêm đều đủ bù .”

 

Vệ Khuyết cảm thấy mặt Thẩm Hành Giản, như lột sạch sành sanh chẳng còn bí mật gì.

 

Gã nghiến răng : “Vậy Thẩm đại nhân, ngài thế nào?”

 

Thẩm Hành Giản nở một nụ nhẹ với gã, chọn cách sư t.ử ngoạm: “Chi phí chuyến , huyện Đồng An trả, Tào Vận ty các ngài bao trọn. Còn chi phí lượt về... huyện Đồng An sẽ trả theo trọng lượng của bông vải.”

 

Thẩm Tranh, Dư Thời Chương, Lương Phục: !!!

 

Thẩm Hành Giản thật sự quá táo bạo !

 

Thẩm Tranh chằm chằm đôi bàn tay đang siết c.h.ặ.t của Vệ Khuyết, chỉ sợ gã xông lên tặng cho Thẩm Hành Giản một đ.ấ.m, đến lúc đó nàng nên giúp đỡ một nhát, là xông lên ngăn cản Vệ Khuyết đây!

 

 

Loading...