Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 352: Huyện nha dời đi tu sửa, khách điếm khai trương ---

Cập nhật lúc: 2025-12-26 07:23:15
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai ngày , trong huyện nha cử “nha” di dời, dọn sạch sành sanh cả huyện nha, đem tất cả đồ đạc bên trong vận chuyển tới huyện học.

 

Ngay cả những mũi tên rụng lông, những thanh trường đao rỉ sét trong kho v.ũ k.h.í cũng ngoại lệ — v.ũ k.h.í là đồ quan phát, dù là đồ nát cũng vứt bỏ.

 

Bách tính trong huyện tin, nô nức kéo đến cổng huyện nha, giúp huyện nha di dời.

 

Hứa chủ bộ mặt từ chối ý của họ: “Bà con lối xóm, chuyện tạm thời di dời , cứ để của huyện nha , dám phiền .”

 

Người cầm đầu từ chối cũng nản lòng, tiến lên một bước đảm bảo:

 

“Chủ bộ đại nhân, ngài cứ yên tâm, chúng tuyệt đối đụng những vật quan trọng, chỉ khiêng giúp bàn ghế, xoong nồi bát đĩa gì đó thôi.”

 

Hứa chủ bộ vẫn lắc đầu, “Đa tạ ý của chư vị, nhưng nhân thủ trong nha môn đủ dùng, chư vị xin hãy về cho. Sau nếu việc gì, phiền chư vị lối cửa huyện học, đừng phiền các học t.ử huyện học.”

 

Trong mắt bách tính, Hứa Vân Ngạn - vị chủ bộ dễ chuyện như Thẩm Tranh, bách tính luôn cảm thấy mang theo một luồng khí tức xa cách, khiến dám mở lời trò chuyện với .

 

Lúc , bách tính đành lủi thủi về.

Mèo con Kute

 

Hứa chủ bộ thấy khuất, tại chỗ : “Đại nhân, bọn họ .”

 

“Phù——”

 

Thẩm Tranh từ chui , quanh bốn phía, xác định bách tính hết mới thở dài:

 

“Nếu đổi ở đây, e là giằng co với bách tính một hồi lâu, bọn họ mới chịu .”

 

Hứa chủ bộ khẽ, Thẩm Tranh :

 

“Đại nhân lúc nào cũng niềm nở với , cho nên bách tính cảm thấy chuyện gì cho ngài, liền sẽ nài nỉ ngài nhiều hơn, ngài mủi lòng.”

 

Hắn bổ sung: “Ví dụ như việc xây sinh từ cho ngài.”

 

“Hầy——”

 

Thẩm Tranh cũng học theo câu cửa miệng của bách tính, xua xua tay với .

 

“Đừng nhắc chuyện đó nữa. Chúng động tác nhanh hơn chút, buổi trưa đến khách điếm Mạn Nương dùng cơm. Hôm nay khách điếm khai trương thử, huyện nha chúng cũng coi như là một nửa cổ đông, đến ủng hộ mới .”

 

Hứa chủ bộ nhạt, “Thuộc hạ tuân lệnh, lao phiền đại nhân nghỉ một lát, dọn xong thuộc hạ sẽ gọi ngài.”

 

xung phong , Thẩm Tranh cũng vui vẻ hưởng thụ ở phía , hì hì một câu “lao phiền Hứa chủ bộ”, liền chuồn mất dạng.

 

“Pì pì pà pà — pì pì pà pà —”

 

“Pì pì pà pà — pà pà pà —”

 

Pháo hoa nổ vang, từng đợt khói xanh thong thả bay lên, hun cho trong khách điếm ai nấy đều đưa tay áo lên che mũi.

 

Mạn Nương cùng Thẩm Tranh phía nhất, Mạn Nương chống nạnh, làn khói xanh bên ngoài khách điếm, thở dài:

 

“Cứ như , cách đây lâu chỗ chúng đang , vẫn còn là hoa hoa cỏ cỏ trồng, mà một thời gian trôi qua, đầu mái che .”

 

Thẩm Tranh đưa tay áo quạt quạt mặt, hỏi: “Tiếc ?”

 

“Ngài , gì mà tiếc chứ.”

 

Mạn Nương trong khách điếm, miệng vẫn ngừng: “Hoa hoa cỏ cỏ vẫn còn đó, trồng chậu gốm, dời hậu viện .”

 

Nàng hất hất cằm với Thẩm Tranh, Thẩm Tranh qua rèm thưa, mờ ảo thấy mấy chậu thu cúc đang nở rộ, dáng vẻ đua sắc khoe hương.

 

Thẩm Tranh chút ngạc nhiên, hỏi: “Hoa cúc? Sao nhớ chỗ ngươi trồng hoa cúc nhỉ?”

 

Mạn Nương duyên, vân vê chiếc khăn tay : “Cái gì cũng qua mắt ngài, hoa cúc á... trồng.”

 

Thẩm Tranh trải sự đời, ngây ngô hỏi: “A Ly trồng ?”

 

Ngoài A Ly , nàng nghĩ còn ai thể trồng hoa ở khách điếm nữa.

 

Nào ngờ Mạn Nương một mực phủ nhận: “Con bé đó mà tâm trí trồng hoa, thì cũng chẳng cần ngày ngày lo lắng nữa.”

 

A Ly bây giờ trong mắt ngoài, chẳng khác nào một pho tượng gỗ, chỉ ăn cơm ngủ nghỉ, hoặc việc theo chỉ thị của Mạn Nương.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-352-huyen-nha-doi-di-tu-sua-khach-diem-khai-truong.html.]

Thẩm Tranh càng thêm thắc mắc, truy hỏi: “Chỗ ngươi còn khác ? Không đúng nha...”

 

Trong đầu nàng lóe lên một bóng , còn kịp hỏi Mạn Nương, thấy một nam nhân tay xách quà mừng, mặc thanh sam tới.

 

Thôi, cần hỏi nữa .

 

Người đó tiến lên hành lễ, tiên phong chào hỏi Thẩm Tranh: “Tại hạ bái kiến Thẩm đại nhân.”

 

Thẩm Tranh xua tay với , “Hôm nay bản quan cũng là khách mời đến, Vệ cần đa lễ.”

 

Người chính là dạy vỡ lòng của huyện học — Vệ Kính.

 

Nàng quên mất, tâm ý của đối với Mạn Nương vốn rõ như ban ngày , nàng còn như kẻ ngốc mà cứ đoán già đoán non.

 

Thẩm Tranh để gian cho hai họ, lúc rời vẫn thấy Vệ Kính tạ :

 

“Mạn cô nương, lớp vỡ lòng mới tan học, tại hạ tới muộn, giúp gì cho nàng, mong Mạn cô nương đừng trách...”

 

Thẩm Tranh nổi da gà xoa xoa cánh tay, thầm bắt chước điệu bộ của Vệ Kính: “Không giúp gì cho nàng, mong Mạn cô nương đừng trách...”

 

Thật là sến súa c.h.ế.t !

 

Sau khi an tọa, Mạn Nương tiên phong dậy, nâng chén rượu lên, hào sảng :

 

“诸 vị, thừa m.ô.n.g Thẩm đại nhân trúng Mạn nương , cho cơ hội , tại huyện Đồng An chúng khai trương quan định khách điếm đầu tiên. Ta định sẽ phụ sự ủy thác của Thẩm đại nhân, đem quan định khách điếm của chúng , càng khai trương càng hồng hỏa! Chén rượu đầu tiên , kính đại nhân, kính chư vị. Ta xin cạn !”

 

Nói xong, nàng ngửa đầu, đem thanh t.ửu trong chén uống cạn một .

 

Uống xong nàng còn đem chén rượu còn một giọt dốc ngược , triển thị cho xem.

 

“Tốt!! là nữ trung hào kiệt của huyện Đồng An !”

 

Mọi hoan hô, sôi nổi nâng chén rượu lên.

 

Triệu Hưu dậy, “Chúc khách điếm khách đến như mây, sinh ý hưng thịnh! Cũng chúc huyện chúng sự dẫn dắt của đại nhân, ngày càng hồng hỏa!”

 

“Tốt!!”

 

Mọi tụ chén cộng ẩm, trong lúc chén thù chén tạc, tiểu Viên vỗ đầu một cái, móc một xấp thiệp mời chuẩn từ sớm, phát cho từng .

 

“Chư vị! Tiểu Viên sắp cưới vợ ! Ngày mười tám tháng , mặt một tính một , đều đến uống rượu mừng nhé! Người đến là ! Nhớ mang theo cả nhà!”

 

Triệu Hưu “bốp” một tiếng vỗ lên đầu , ấn xuống, trêu chọc :

 

“Người đến là ? Thế ca ca tặng lễ, chẳng lẽ ngươi cự tuyệt ca ca ngoài cửa ?”

 

Mọi ha ha đại tiếu, thật náo nhiệt, bữa cơm ăn ròng rã hơn một canh giờ, mới vặn tan tiệc.

 

Thẩm Tranh bước khỏi cửa khách điếm, Thẩm Hành Giản liền đón lên.

 

Gió thu thổi vạt áo cùng đuôi tóc cùng lúc bay phất phơ, Thẩm Tranh vẫn tỉnh rượu, nheo mắt hồi lâu mới nhận .

 

Thẩm Hành Giản đến ? Lúc ở cửa chờ đợi là ý gì, như thể Thẩm Tranh nàng cho ăn cơm bằng......

 

Thẩm Tranh rặn một nụ , hỏi : “Thẩm đại nhân, ngài đến trong?”

 

Thẩm Hành Giản vốn sợ nhất khác đặt câu hỏi.

 

Bất kể là lời ý lời , hỏi, liền đại biểu cho việc vắt óc hồi đáp.

 

Hắn mím môi, thẳng Thẩm Tranh, đầu ngón tay nắm tập sách trong tay trắng bệch.

 

“Bản quan tới, cố ý ...... Bản quan chỉ, chỉ là công sự tìm ngài.”

 

“Ồ——”

 

Thẩm Tranh cố ý kéo dài thanh âm, lẽ vì uống rượu nên lá gan lớn hơn, nàng ý trêu chọc Thẩm Hành Giản:

 

“Vậy Thẩm đại nhân dùng cơm ? Mấy ngày nay thời tiết dần lạnh, chuyện gì chúng trong , hai đây thêm một lát nữa, huyện dân đều vây quanh xem náo nhiệt, tới lúc đó ngài cũng .”

 

Thẩm Hành Giản quanh một vòng, nhất thời chút luống cuống.

 

 

Loading...