Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 327: Bộ Hộ và Bộ Công bị hạ cổ ---

Cập nhật lúc: 2025-12-26 07:22:50
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bức màn bí mật của hai xấp vải bông còn cũng đích Thiên t.ử vén lên.

 

"Bức màn" rơi xuống, độ cong nơi khóe miệng Thiên t.ử càng kéo dài thêm.

 

Ngài tràn đầy ý , "Xem trẫm cần do dự xem dùng xấp vải nào trung y nữa ."

 

Bách quan thầm trề môi.

 

Chẳng , xấp vải bông trắng muốt , dùng để trung y mặc sát thì dùng gì?

 

Thiên t.ử ha ha lớn, vuốt ve xấp vải trắng.

 

"Nếu trẫm nhớ lầm, quy chế một xấp vải bông dường như chỉ một bộ y phục nhỉ? Đã , trẫm...... cũng chẳng nỡ hưởng dụng một ."

 

Nhạc Chấn Xuyên mắt tỏa tinh quang.

 

Bệ hạ!

 

Quả nhiên là Bệ hạ của lão! Những lúc thế vẫn còn nhớ đến đám thần t.ử bọn lão.

 

Lão lộ vẻ cầu khẩn, tràn đầy mong đợi Thiên t.ử: Chọn lão thần , chọn lão thần !

 

Lão còn kịp vui mừng quá lâu, Thiên t.ử : "Hồng bạn bạn, lát nữa bãi triều hãy chuẩn giá đến cung Khôn Ninh, trẫm mang xấp vải cho Hoàng hậu xem thử. Thượng Y cục tay nghề tinh xảo, trẫm và Hoàng hậu chắc hẳn mỗi sẽ thêm ba bộ y phục mới."

 

Nhạc Chấn Xuyên trợn trừng mắt, mặt đỏ bừng.

 

Là lão hiểu chuyện , dám nghĩ đến chuyện so bì với Hoàng hậu nương nương……

 

Các thần t.ử khác Thiên t.ử trêu chọc đến mức chẳng còn tính khí gì, đành lấy lệ hô vang: "Chúc mừng Bệ hạ, chúc hỷ Bệ hạ, vải quý!"

 

Họ thậm chí còn chẳng buồn thêm lời nịnh nọt nào.

 

Thiên t.ử khẽ ho một tiếng, thấy thì thu quân.

 

"Các ái khanh, đợi đến khi vải bông mắt, cần chúc mừng chính là thể con dân Đại Chu chúng . Trẫm chẳng qua là bách tính một bước, mặc y phục vải bông sớm hơn thôi."

 

Phải .

 

Bách quan sững sờ.

 

Vừa họ Bệ hạ trêu đùa đến mức chẳng trời đất là , suýt chút nữa quên mất căn bản của thứ vải bông .

 

Giá vải bông thấp, một khi đời vốn dĩ là chuyện lợi quốc lợi dân, bởi vì thứ đắt đỏ từ đến nay bao giờ là bông t.h.u.ố.c nhuộm, mà là công cụ và tay nghề!

 

Nhạc Chấn Xuyên lòng ngứa ngáy thôi.

 

Lão xoa xoa tay, tiến lên hành lễ :

 

"Bệ hạ, vải bông của ngài...... thể cho lão thần xem qua một chút ?"

 

Lời trúng tâm tư của ít , chúng nhân nhao nhao phụ họa: "Xin Bệ hạ hãy cho thần đẳng xem qua vải bông!"

 

Thiên t.ử sờ cũng sờ đủ, cũng mắt, phóng khoáng phất tay.

 

"Hồng bạn bạn, đem vải bông của trẫm cho các ái khanh xem thử."

 

Hồng công công bưng xấp vải trắng muốt định xuống, Thiên t.ử cau mày, gọi lão :

 

"Bưng xấp đen đỏ ."

 

Hồng công công ngẩn , tuân mệnh đổi xấp vải khác.

 

Thiên t.ử bóng lưng lão với vẻ ghét bỏ, nãy còn khen lão thông tuệ, giờ phạm ngốc .

 

Trên điện bao nhiêu , Hồng bạn bạn chẳng lẽ đếm , vải bông trắng chịu nổi cho bọn họ sờ tới sờ lui? Lại còn chẳng sáng nay lên triều họ rửa tay , nếu mỗi một cái, vải trắng cũng sờ thành vải xám mất.

 

Ngài và Hoàng hậu còn đang chờ mặc trung y mới, sờ bẩn thì thật là ghê tởm.

 

Hồng công công bước xuống, Nhạc Chấn Xuyên mắt sáng như , lao về phía lão.

 

"Hồng công công, Hồng công công, cho bản quan xem , cho bản quan xem ——"

 

Đám Bộ Công ùa lên, vây lấy Hồng công công ở giữa, Thiên t.ử long ỷ chỉ thể thấy chỏm tóc của lão.

 

"Ấy —— các vị đại nhân! Đừng chen lấn, đừng chen lấn mà! Nô tài sắp bưng vững ! Đừng rơi vải bông của Bệ hạ ——"

Mèo con Kute

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-327-bo-ho-va-bo-cong-bi-ha-co.html.]

Thị lang Bộ Công nhanh tay lẹ mắt, trực tiếp giật lấy khay bạc, vội vàng một câu:

 

"Để bản quan bưng cho, Hồng công công cứ sang bên cạnh chờ là ."

 

"Kìa —— đại nhân của ơi ——"

 

Hồng công công thấu qua đám đông, hướng về phía Thiên t.ử cầu cứu, thấy Thiên t.ử mỉm xua tay, lão mới dám khom lưng giữ mũ, chen khỏi đám Bộ Công.

 

Người của Bộ Công quây thành một vòng tròn, ở chính giữa vòng tròn chính là Thượng thư Bộ Công Nhạc Chấn Xuyên và vị Thị lang đang bưng vải.

 

Nhạc Chấn Xuyên xấp vải bông gần ngay mắt, ngược nảy sinh một cảm giác chùn bước.

 

Lão đôi mắt đỏ, run rẩy đưa tay , nhưng hồi lâu dám hạ tay xuống.

 

Buổi chầu hôm nay kéo dài thật lâu, chuyện nên bàn, nên bàn, chuyện nên cãi, nên cãi, đều diễn một lượt.

 

Cho đến khi ánh mặt trời qua mái hiên điện, vòng qua hàng cột, cuối cùng xuyên qua đại môn rọi lên xấp vải bông, Nhạc Chấn Xuyên mới phát hiện , lúc tới giờ Ngọ.

 

Vải bông màu đen đỏ, những sợi tơ bông đó dù trải qua ánh nắng gột rửa thì vẫn giữ nguyên sắc đen đỏ.

 

Hơi thở của lão phả mặt vải, khiến những sợi lông tơ nhỏ xíu rung rinh, dường như đang vẫy gọi lão: Sờ , mau tới sờ .

 

Nhạc Chấn Xuyên chợt thấy ngũ quan chỉ còn thị giác và xúc giác.

 

Lúc chỉ cần thấy, chạm vải bông là đủ , còn những chuyện khác? Ai mà quan tâm.

 

Tay lão ngày càng thấp xuống, thở cũng ngày càng dồn dập, cuối cùng......

 

"Hu hu hu ——"

 

Cuối cùng cũng bật thành tiếng.

 

"Lão thần chạm thấy ...... Bệ hạ, lão thần chạm thấy vải bông chân chính , hu hu hu...... Thật sự mềm mại, còn âm ấm, nóng nóng, y hệt như bông , nếu mặc lên thì thoải mái bao nhiêu nha……"

 

Đám võ tướng ngoài vòng tròn khoanh tay n.g.ự.c, lặng lẽ trợn trắng mắt.

 

Mặt trời lớn rực rỡ như thế, vải bông phơi trực tiếp nắng, thể nóng ?

 

Cái lão Nhạc Chấn Xuyên cũng thật là, lớn tuổi chừng mà cứ như đứa trẻ, lóc tỉ tê điện, chẳng hổ là gì!

 

Bậc nam nhi chân chính giống như bọn họ, xông pha trận mạc g.i.ế.c địch! Bảo gia vệ quốc! Chứ rơi nước mắt mặt ngoài.

 

Nhạc Chấn Xuyên c.ắ.n c.h.ặ.t môi , dùng ngón tay cái liên tục vê nhẹ mặt vải tay.

 

Lão mang theo một bọc nước mũi, nước mắt giàn giụa tự lẩm bẩm một .

 

"Là Bộ Công vô dụng, bao nhiêu năm qua chế tạo máy dệt vải bông, uổng phí bông ở miền Tây, cũng khổ bách tính Đại Chu ...... Là tên Thượng thư như vô dụng……"

 

Những Bộ Công bên cạnh lão mà mũi cũng cay cay.

 

Phải , nếu họ đủ thông tuệ, đủ hữu dụng, sớm ngày nghiên cứu chế tạo máy dệt vải bông, cũng đến mức lãng phí nhiều bông như , cũng đến nỗi bách tính mặc đủ ấm......

 

Kẻ quan, điều nhất chính là hai bộ Công và Hộ.

 

Cũng hai bộ .

 

Chỉ là những kẻ nhập triều quan, bao nhiêu thực sự tâm niệm bách tính, vì dân thỉnh mệnh mà đến?

 

Thực chẳng bao nhiêu.

 

Đa đều chỉ nghĩ đến việc lập công danh, quang tông diệu tổ, che chở con cháu mà thôi.

 

lòng …… thật sự phức tạp vô cùng, khó lòng lường , khó lòng thấu hiểu.

 

Dẫu cho bản ý nhập triều quan của ngươi là vì bản , vì gia tộc, nhưng chỉ cần ngươi đặt chân hai bộ , thì giống như pháp sư hạ cổ .

 

Ngày đầu tiên ngươi Bộ Công, Bộ Hộ, ngươi tràn đầy chí hướng, đấu chí sục sôi, thầm nghĩ: Ta kiến công lập nghiệp, rạng danh tổ tông, khai sáng gia phả.

 

Ngày thứ hai ngươi ở Bộ Công, Bộ Hộ, ngươi cảm thấy nơi chút kỳ quái, nhưng trong lòng vẫn kiên định với ý nghĩ của .

 

Đợi đến ngày thứ ba ngươi ở Bộ Công, Bộ Hộ, tư tưởng chút khống chế , nhưng ngươi vẫn bướng bỉnh nghĩ rằng: Ta nên một phen sự nghiệp, tuy nhiên nếu thể mang lợi ích cho bách tính thì càng hơn.

 

Đợi khi ngươi ở Bộ Công và Bộ Hộ đến ngày thứ tư, ngươi là bản khuất phục, là con cổ trùng phát tác.

 

Trong đầu ngươi là: Ta bách tính ăn no, bách tính mặc ấm.

 

 

Loading...