Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 304: Sự bất đồng nảy sinh từ máy dệt ---
Cập nhật lúc: 2025-12-26 07:22:26
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tranh cùng Mạn nương cùng "quán ".
Thực thể gọi nơi là "quán " nữa, lẽ gọi là khách điếm thì xác đáng hơn.
Bởi vì gần đây dân ngoại lai đến Đồng An ngày càng nhiều, việc tu sửa khách điếm do quan phủ ấn định đặt ngay phía huyện nha.
Chỉ thấy bên trong hơn mười tên lao công, thì gõ gõ đập đập, kẻ thì khuân vác đồ đạc, thì bắc thang, mỗi một việc.
Chỉ qua vài ngày, khách điếm bắt đầu thành hình.
Mạn nương một tay chống hông, trong sân với Thẩm Tranh:
"Huyện nha hào phóng chi bạc, việc cũng hăng hái hơn hẳn."
Một tên lao công đang gỡ biển hiệu thấy liền ngoảnh , :
"Ái chà, Mạn đại cô nương, cô đừng ngay mặt đại nhân mà oan uổng chúng chứ, chúng vì bạc ? Theo lời đại nhân , chúng là vì sự kiến thiết của huyện nhà!"
Mạn nương phì .
"Được , kiến thiết kiến thiết! Sớm kiến thiết xong thì sớm kiếm bạc."
Thẩm Tranh cũng mỉm .
"Nói vì kiếm bạc cũng chẳng sai, nhưng gấp rút thi công thế còn một nguyên nhân khác nữa."
"Ồ?"
Mạn nương nghiêng đầu sang: "Xin đại nhân chỉ giáo, còn nguyên nhân nào khác trong đó nữa ạ?"
Thẩm Tranh chỉ những tấp nập bên ngoài, hỏi Mạn nương:
"Nếu tỷ là thương hộ từ nơi khác tới, bôn ba một thời gian dài mới đến huyện Đồng An của chúng , định bụng mua xong giống lúa thì nghỉ ngơi một bữa thật , kết quả phát hiện đến cả hai cái khách điếm hồn cũng , cũng đầy khách, tỷ tức ?"
"Chà——"
Mạn nương đầu liền thấy mấy khuôn mặt lạ lẫm.
"Mấy ngày nay bận đến mụ mị cả đầu óc, suýt thì quên mất chuyện trong huyện đang bán giống lúa, chỉ mải nghĩ đến khách điếm thôi."
"Nếu như thì chắc chắn là tức , tảng đá trong lòng mới rơi xuống, kịp vui mừng bao lâu đôn đáo tìm khách điếm, chừng còn sang huyện Tuyền Dương bên cạnh mà ở."
Mạn nương đến đây thì thấy xót xa vô cùng, xoắn xít chiếc khăn tay :
"Thế thì bạc chẳng đều khách điếm bên huyện Tuyền Dương kiếm mất ?"
"Bạc với chả bạc."
Thẩm Tranh : "Thật là rơi hố tiền , bạc cũng chỉ là thứ yếu. Ta chỉ sợ khác đ.á.n.h giá về huyện chúng , chúng còn ăn lâu dài mà. cũng may, hiện giờ tiệm lương thực mới bắt đầu mở bán, đến đều là những môn lộ, nhận tin tức từ , phần lớn khách hàng thực sự còn ở phía cơ."
Man Nương chu môi: "Nói cũng ."
Nàng phẩy quạt bước trong nhà, thúc giục:
"Mọi đều thấy chứ! Khách điếm liên quan đến thể diện của huyện Đồng An chúng , hãy cố gắng lên, chân tay nhanh nhẹn một chút! Nếu ai nhanh, sẽ thưởng thêm bạc!"
"Được thưa cô nương!"
Tên thợ cả lau mồ hôi, sang hỏi:
"Đại nhân, Man cô nương, tay còn hơn mười nữa, đó đang việc ở nơi khác, ngày mai thể trở về, là gọi tất cả bọn họ đến đây?"
Man Nương về phía Thẩm Tranh.
"Gọi đến ." Thẩm Tranh :
"Làm việc cũng cần nghỉ ngơi, vì để quản ngày đêm, bằng tăng thêm nhân thủ, thành sớm ngày nào ngày nấy."
"Được thưa đại nhân!"
Tên thợ cả giành thêm việc cho em trưởng, khỏi hớn hở mặt.
"Đại nhân ngài cứ yên tâm, bản vẽ ngài đưa dễ dùng, giúp tiết kiệm bao nhiêu công sức. Chỉ cần đủ nhân thủ, việc xây xong cũng chỉ trong vài ngày tới thôi. Có điều phía ngài cần đặt bàn ghế giường chiếu, khi chúng công, dọn dẹp xong là thể dời ngay!"
Thẩm Tranh gật đầu, sang với Man Nương:
"Hiện tại phía lão thợ phụng Kiều đang ở giai đoạn mấu chốt, dứt . Bàn ghế giường chiếu phái đ.á.n.h tiếng với Phương Văn Tu , bên đó sẽ giúp chúng chế tạo, ngươi nhớ đối chiếu tiến độ với ."
Man Nương ngờ việc ngài cũng suy tính , vội vàng gật đầu:
"Dạ, ngài cứ yên tâm, sẽ để mắt tới thường xuyên."
Thẩm Tranh dặn dò xong liền về huyện nha.
Nàng tới cửa thì gặp Lương Phục và Kiều lão.
"Thẩm đại nhân!"
Lương Phục kéo Kiều lão đón tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-304-su-bat-dong-nay-sinh-tu-may-det.html.]
"Buông , buông mau! Hai lão già , lôi lôi kéo kéo còn thể thống gì!"
Lương Phục "tặc" một tiếng: "Ngươi chậm quá thôi."
Thẩm Tranh hai bọn họ đấu khẩu, : "Lương đại nhân, Kiều lão, chúng trong ."
Sau khi ba định chỗ trong thư phòng, Lương Phục trực tiếp thẳng vấn đề:
"Thẩm đại nhân, hai chúng hôm nay tìm ngài là vì chuyện máy dệt."
"Đã tiến triển ?" Thẩm Tranh hỏi.
Lương Phục liếc Kiều lão một cái, khó xử : "Cũng coi là , nhưng đang kẹt , ý kiến của hai lão phu chút phân kỳ, nên tới hỏi ý của ngài."
Thẩm Tranh liền :
"Có phân kỳ là chuyện , chứng tỏ đều đang suy nghĩ, góp nhặt trí tuệ mà. Ngài cứ xem , cũng thể đưa một vài kiến giải của bản ."
Kiều lão thầm trợn tròn mắt.
Xem kìa, xem kìa.
Rõ ràng là cùng một ý tứ, nhưng từ miệng khác xuôi tai hơn hẳn!
Lời của Thẩm Tranh khiến lòng Lương Phục cũng thư thái, ông :
"Thẩm đại nhân ngài cũng đấy, đó bàn ghế giường chiếu của huyện học chẳng là giao cho đám học đồ luyện tay ."
Thẩm Tranh gật đầu: "Có chuyện đó, nhưng xảy vấn đề gì ?"
Lương Phục ngẫm sự bất đồng giữa và Kiều lão, im lặng hồi lâu mới :
"Kiều lão cảm thấy đám học đồ xong bàn ghế giường chiếu, mài dũa thêm chút nữa là thể xuất sư , nên bản quan mấy ngày nay quan sát bọn họ ở huyện học, nhưng bản quan thấy lẽ họ vẫn cần rèn luyện thêm một thời gian nữa mới ."
Kiều lão yên nữa.
Lão cùng đám học đồ sớm tối , lão trình độ của họ thế nào .
Lão chút nóng nảy : "Còn rèn luyện, còn rèn luyện! Rèn nữa thì sắt cũng mòn thành kim mất! Chuyện máy dệt trì hoãn bao lâu , chẳng còn mặt mũi nào Thẩm đại nhân nữa. Lương đại nhân, ngài cũng xem qua bản vẽ máy dệt, ngài thấy những bộ phận đó, họ thực sự ?"
"Làm ."
Lương Phục mang theo cảm xúc, thành thực .
ông bồi thêm: " trường hợp hỏng cũng , họ vẫn mười phần nắm chắc."
Kiều lão "ôi chao" một tiếng: "Trên đời gì chuyện thập thập mỹ hả Lương đại nhân, ngài cũng là nghề, ngài thể đảm bảo bản khi việc bao giờ sai sót ?"
"Có thể." Lương Phục lập tức đáp.
"Hả..."
Lần đến lượt Kiều lão gì tiếp.
Lão quên mất, Lương Phục thể vươn lên đầu ở Công bộ, nhất định là bản lĩnh thực sự trong .
Ông vốn dĩ khác thường, kiến giải đương nhiên cũng khác biệt.
Thẩm Tranh lúc hiểu nguyên nhân khiến họ nảy sinh phân kỳ.
Nàng rót cho mỗi một chén , khuyên giải:
"Hai vị đều uống hớp cho hạ hỏa . Vừa Lương đại nhân học đồ mười phần nắm chắc, khi họ chế tạo linh kiện, mấy phần nắm chắc?"
Kiều lão vội vàng tiếp lời: "Tám phần là !"
Thực mới học mộc công mà thành tích là lợi hại.
Mèo con Kute
Thiên phú của họ chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là họ chịu khó, dám việc quên ăn quên ngủ.
Lão là sư phụ của đám trẻ, thấy sự nỗ lực của họ trong mắt, gặp chuyện tất nhiên bảo vệ t.ử của .
Thẩm Tranh xong trầm tư một lát.
Tám phần nắm chắc, hai phần hao tổn.
Mức hao tổn thực tế trong phạm vi thể chấp nhận .
Tất nhiên, hai phần hao tổn nghĩa là mười chiếc máy dệt thì hỏng mất hai chiếc.
Mà là rủi ro và hao tổn linh kiện chia nhỏ .
Dẫu cái nào hỏng, cũng khó lòng ảnh hưởng đến tiến độ tổng thể.
Còn về việc để kiểm định những linh kiện hỏng, thì cần tạo một vị trí mới .
Vị trí vô cùng quan trọng.