Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 1192: Có kêu rách cổ họng cũng không ai tới cứu ngươi đâu! ---

Cập nhật lúc: 2026-01-05 11:47:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tưởng Chí Minh lục soát khắp Hoài Thiếu Ung một hồi, nhưng chẳng thu hoạch gì.

 

Y thậm chí còn cạy cả miệng Hoài Thiếu Ung xem, suýt nữa thì c.ắ.n một cái mà vẫn chẳng tìm thấy gì.

 

“Thẩm đại nhân...” Tưởng Chí Minh xách Hoài Thiếu Ung lên xốc vài cái: “Ngài cũng thấy đó, hình như mang theo thứ t.h.u.ố.c bột ... Ngài xem, y vội vàng đến đây gây sự nên lúc xuất phát từ thư viện kịp mang theo ?”

 

Mèo con Kute

Thẩm Tranh định “cũng khả năng”, nhưng trong đầu đột nhiên lóe qua một hình ảnh: “Không đúng, y thể rời xa thứ t.h.u.ố.c bột đó nữa .”

 

“Không thể rời xa?” Tưởng Chí Minh chút hiểu hàm nghĩa của năm chữ , suy nghĩ hồi lâu mới chắc chắn mà hỏi: “Ý của ngài là... y nghiện t.h.u.ố.c thành tính?”

 

Thẩm Tranh lập tức gật đầu: “Nghiện , y nhất định sẽ mang theo bên .”

 

“Nghiện...?” Tưởng Chí Minh đôi mắt đỏ ngầu của Hoài Thiếu Ung, càng thêm khó hiểu.

 

Người thể nghiện t.h.u.ố.c độc chứ?

 

Điều căn bản hợp lẽ thường, cũng hợp với nhận thức cơ bản của con .

 

Thật quá kỳ quái.

 

“Cạy miệng , bản quan xác nhận nữa.” Tưởng Chí Minh còn đang ngẩn ngơ, Thẩm Tranh bảo phủ binh cạy miệng Hoài Thiếu Ung : “Cẩn thận một chút, đừng để c.ắ.n.”

 

Để tránh Hoài Thiếu Ung c.ắ.n, hai phủ binh dùng thêm một thành công lực, suýt chút nữa thì trật khớp hàm của y.

 

“Hự——!” Đầu Hoài Thiếu Ung ấn c.h.ặ.t, ngậm một ngụm nước bọt giãy giụa kịch liệt: “Ngươi gì! Buông, buông !”

 

Thẩm Tranh phớt lờ ánh mắt đầy ác ý của Hoài Thiếu Ung, quỳ một gối xuống mặt y.

 

“Nhìn răng của y .” Ngón cái và ngón trỏ của Thẩm Tranh dùng sức bóp c.h.ặ.t cằm Hoài Thiếu Ung, quan sát với Tưởng Chí Minh: “Nướu răng sưng đỏ lật ngoài, tụ m.á.u bầm, chân răng lộ , còn vết đen... Đây là biểu hiện của độc tố xâm nhập cơ thể.”

 

Hàm răng của Hoài Thiếu Ung là điển hình của “răng độc”.

 

Tưởng Chí Minh mà da đầu tê dại.

 

Tuy rằng răng của bản cũng mấy đều đặn, nhưng dù cũng sạch sẽ, thanh thoát.

 

Còn cái nướu răng sung huyết của Hoài Thiếu Ung, khiến một cái thấy buồn nôn ...

 

“Oẹ——” Tưởng Chí Minh cảm thấy gáy bắt đầu đau, thật sự nhịn , bịt mũi miệng với Thẩm Tranh: “Thẩm, Thẩm đại nhân, hạ quan vô dụng, ngài chờ hạ quan... oẹ—— một lát...”

 

Thẩm Tranh tỉ mỉ quan sát răng nanh của Hoài Thiếu Ung, phất tay : “Nghỉ ngơi khỏe hãy đây.”

 

Tưởng Chí Minh bịt miệng chạy , gần như ngay khoảnh khắc tiếp theo, đám Thư viện Lộc Minh liền vây quanh .

 

Lão đầu râu đen hàm răng thối của Hoài Thiếu Ung, chỉ thấy trong dày một trận nhộn nhạo, nôn khan : “Oẹ—— bảo mà... ngày thường chẳng bao giờ thích , cũng lộ răng, thì , thì là thế ...”

 

Cái chân răng đen thui , lão dám tưởng tượng cái miệng đó thối đến mức nào!

 

Mà Thẩm đại nhân đang xổm mặt Hoài Thiếu Ung, còn thể đổi sắc mặt mà đối diện với thở của y, thậm chí...

 

“Thẩm đại nhân, ngài gì!”

 

Thấy Thẩm Tranh đưa ngón tay về phía răng của Hoài Thiếu Ung, lão đầu râu đen nhịn mà hét lên.

 

Ngón tay Thẩm Tranh khựng , suy nghĩ một lát lấy từ trong n.g.ự.c một chiếc khăn tay, quấn lên ngón tay, đó ánh mắt kinh hoàng của , dùng ngón tay quấn khăn đẩy đẩy răng của Hoài Thiếu Ung.

 

“A——” Hoài Thiếu Ung t.h.ả.m bại kêu lên, bắt đầu giãy giụa kịch liệt, c.ắ.n ngón tay Thẩm Tranh.

 

“Thẩm đại nhân!” Đồng t.ử co rụt , trái tim treo lên tới tận cổ họng.

 

Thẩm Tranh nhanh tay lẹ mắt, ngay khoảnh khắc Hoài Thiếu Ung sắp c.ắ.n trúng ngón tay và phủ binh, một bên nhanh ch.óng rút ngón tay , một bên tay trái nắm đ.ấ.m, hung hăng thụi một quả bụng Hoài Thiếu Ung.

 

“A——” Hoài Thiếu Ung đau tới mức há miệng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-1192-co-keu-rach-co-hong-cung-khong-ai-toi-cuu-nguoi-dau.html.]

Mọi sững sờ.

 

Cái , cái tính là gì?

 

Quan triều đình công nhiên đ.á.n.h đập học t.ử?

 

Không , Thẩm đại nhân đây gọi là trí tuệ.

 

Không , cũng đúng.

 

Họ cái gì cũng thấy!

 

Tưởng Chí Minh tiếng thét t.h.ả.m, cũng còn tâm trí mà nôn nữa, một nữa gạt đám đông chạy : “Xảy chuyện gì ?”

 

Mọi trời đất Hoài Thiếu Ung, chính là xảy chuyện gì.

 

Thẩm Tranh khi xác định răng của Hoài Thiếu Ung quả thực bắt đầu lung lay, liền tháo chiếc khăn quấn tay dậy.

 

“Ai mang theo hỏa chiết t.ử?” Thẩm Tranh hỏi.

 

“Trên xe ngựa của lão phu...” Hầu Di Thụy há miệng, Tân Quý đưa hỏa chiết t.ử tới: “Cho ngài.”

 

Thẩm Tranh nhận lấy hỏa chiết t.ử, tháo nắp nhỏ thổi cháy, đem chiếc khăn tay đốt ngay tại chỗ.

 

Chỉ là một mảnh khăn tay nhỏ bé, trong chốc lát cháy thành tro bụi, Thẩm Tranh vẫn thấy đủ, gọi phủ binh xúc một vốc đất tới, đem đống tro bụi lấp kín .

 

Thực tế thì Hoài Thiếu Ung khó mà bệnh truyền nhiễm gì, nhưng Thẩm Tranh chính là cố ý tạo cho bách tính một ấn tượng khắc sâu rằng “thuốc bột nguy hiểm, dùng t.h.u.ố.c bột cũng sạch sẽ”.

 

Đám Thư viện Lộc Minh hành động của Thẩm Tranh dọa cho mặt cắt còn giọt m.á.u.

 

Lão đầu râu đen lúc một điểm cũng dám gây hấn với Thẩm Tranh nữa, run rẩy cơ mặt hỏi nàng: “Thẩm, Thẩm đại nhân, thứ độc ... là độc đến mức nào?”

 

Đốt thành tro còn đủ, còn dùng đất chôn , thế thì chịu nổi!

 

Như , những Hoài Thiếu Ung hạ t.h.u.ố.c như họ, liệu còn thể sống đến sinh nhật năm ?

 

Nhìn thấy vẻ sợ hãi trong mắt lão đầu râu đen, Thẩm Tranh suy nghĩ một chút từ ngữ: “Các chắc là chỉ lỡ ăn một ít, sẽ c.h.ế.t , nhưng mà... về vạn chạm nữa, nếu sẽ giống như Hoài Thiếu Ung thế , độc tố nhập thể, răng lung lay, hoại t.ử, cho đến khi ảnh hưởng tới tính mạng.”

 

Nói xong, Thẩm Tranh quan sát tỉ mỉ thần tình của Thư viện Lộc Minh — đồng thanh tương ứng thở phào nhẹ nhõm, ai lộ vẻ kỳ quái.

 

Xem ... những vị của Thư viện Lộc Minh vẫn nhiễm “thuốc bột”.

 

“Thẩm đại nhân, hiện tại chúng nên gì đây?” Tưởng Chí Minh đối với cái miệng của Hoài Thiếu Ung bóng ma tâm lý, cố gắng cách xa y mà hỏi: “Là đưa khám, là...?”

 

“Tưởng đại nhân, phiền ngươi lục soát một nữa Hoài Thiếu Ung.” Thẩm Tranh Hoài Thiếu Ung : “Y hiện tại rời xa t.h.u.ố.c bột, chắc chắn sẽ mang theo bên , phiền ngươi lục soát kỹ .”

 

Tưởng Chí Minh chỉ sợ hãi một thoáng, lập tức đáp lời: “Rõ!”

 

Ai bảo hạ lệnh là Thẩm đại nhân cơ chứ, y vạn sẽ kháng lệnh.

 

Đừng là kháng lệnh, Tưởng Chí Minh y thậm chí còn hề chần chừ!

 

Âm thầm cổ vũ bản xong, Tưởng Chí Minh giả bộ hung thần ác sát túm lấy hai tay áo Hoài Thiếu Ung, tại chỗ thẩm vấn: “Nói! Thuốc bột giấu ở ?”

 

Hoài Thiếu Ung lạnh, đáp.

 

Tưởng Chí Minh “hừm” một tiếng, giơ tay : “Phiền các vị cô nương phu nhân đang mặt ở đây đều tránh mặt một chút, bản quan lột quần áo !”

 

Nữ t.ử xung quanh đều sợ bẩn mắt, nhao nhao .

 

Ngay khi Tưởng Chí Minh sờ đai lưng Hoài Thiếu Ung, Hoài Thiếu Ung đại nộ giãy giụa: “Ngươi dám! Ta trộm cướp, ngươi dựa cái gì t.h.o.á.t y phục của ! Ngươi đây là lạm dụng chức quyền, ngươi đây là lấy quan h.i.ế.p dân!”

 

Tưởng Chí Minh gằn, một tay túm c.h.ặ.t lấy đai lưng Hoài Thiếu Ung: “Kêu , kêu , cho dù ngươi kêu rách cổ họng, cũng ai tới cứu ngươi !”

 

 

Loading...