Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 1163: Án sát thiêm sự ---

Cập nhật lúc: 2026-01-05 11:46:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Câu trả lời của Phương Hiến Duyệt chấn động sâu sắc Lưu Phái, cũng nhận ánh mắt tán thưởng của Thẩm Tranh: "Ngươi tên Phương Hiến Duyệt? Đến phủ nha mấy năm ?"

 

"Bẩm đại nhân, năm nay là năm thứ sáu ty chức thuộc Hộ phòng." Phương Hiến Duyệt cúi đầu đáp.

 

Thân Thẩm Tranh ngả , dựa lưng ghế suy nghĩ một lát trực tiếp : "Sau ngươi hãy giữ chức Hộ phòng phó tư , cố gắng cho ."

 

"Cạch ——"

 

Cuốn sổ trong tay Phương Hiến Duyệt rơi xuống bàn.

 

Y chẳng qua chỉ vài câu từ đáy lòng, mà Thẩm đại nhân thăng chức ?!

 

Nghĩ đến vị trí phó tư Hộ phòng để trống từ lâu, y theo bản năng về phía Lưu Phái, thấp thỏm : "Thẩm...... Thẩm đại nhân, ty chức chẳng qua là thuận theo ý trong sổ mà vài câu, thể......"

 

"Mấy câu ngươi đó, bản quan trong sổ ." Thẩm Tranh trực tiếp ngắt lời y, một mặt hiệu cho y xuống, một mặt : "Sau sổ thu chi tiền trợ học sẽ do ngươi ghi chép, mỗi một khoản tiền từ tới, , dùng cho ai, đều liệt kê rõ ràng."

 

Nói xong, Thẩm Tranh Lưu Phái đang lộ vẻ căng thẳng, cố ý hỏi: "Lưu Phái, bản quan bổ nhiệm Phương Hiến Duyệt phó tư , ngươi ý kiến gì ?"

 

Lúc Lưu Phái vẫn còn đang hối hận vì lúc nãy sai lời, dám ý kiến gì.

 

Y vội vàng : "Hạ quan cho rằng Hiến Duyệt năng lực xuất chúng, tự nhiên gánh vác chức phó tư ......"

 

Thẩm Tranh gật đầu, thẳng y : "Dù thế nào nữa, các ngươi đều là của phủ nha, bản quan hy vọng tâm tư các ngươi thể đặt cùng một chỗ, sức lực cũng thể dùng cùng một hướng...... Lời thừa bản quan thêm nữa, các ngươi tự hiểu trong lòng là ."

 

Lưu Phái sợ tới mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng lưng.

 

Thẩm đại nhân đây là đang nhắc nhở y nha......

 

Y lập tức thẳng lưng, bày tỏ thái độ: "Đại nhân yên tâm, hạ quan nhất định sẽ cùng Hiến Duyệt đồng tâm hiệp lực, nhanh ch.óng đưa quy định mới thực tế!"

 

"Được." Thẩm Tranh nhấp một ngụm , đặt cuốn sổ nhỏ lên bàn, "Vậy hôm nay thế thôi, những sự vụ khác lát nữa Hứa đại nhân sẽ bàn kỹ với các ngươi."

 

Lưu Phái cùng những khác đồng loạt dậy cáo lui, nhưng khi họ tới cửa sảnh, đột nhiên nhớ tới một việc bỏ sót —— một đồng tiền cũng đưa cho Hộ bộ.

 

Lưu Phái giật thót , kéo lấy Phương Hiến Duyệt, nháy mắt hiệu hạ thấp giọng : "Quốc...... Quốc khố!"

 

"A......" Phương Hiến Duyệt cũng phản ứng , ở cửa vẻ mặt do dự: "Thuộc...... thuộc hạ ?"

 

Y mới thăng chức, tiện hát bài ngược với đại nhân nha......

 

Lưu Phái lau mồ hôi trán, giọng càng thấp hơn: "Ta mới đại nhân vui, phạt , dám ? Huynh , đại nhân bây giờ ngươi đang thuận mắt, ngươi hãy giúp Hộ phòng một tay, ...... ......"

 

Phương Hiến Duyệt bắt đầu rối bời.

 

chờ y nghĩ kỹ nên , giọng của Hứa Vân Ngạn truyền tới: "Hai các ngươi còn việc gì ?"

 

"Không...... Không, ! Có!" Lưu Phái cũng , miệng nhanh hơn cả Phương Hiến Duyệt, đầu liền : "Hứa đại nhân, chuyện tiền tang vật đó......"

 

"Đại nhân đưa quốc khố thì sẽ đưa, các ngươi cứ ghi hết phủ khố là ." Hứa Vân Ngạn bên cạnh Thẩm Tranh, giọng nhàn nhạt: "Sau , bạc thuế phủ Liễu Dương nộp cho Hộ bộ sẽ chỉ nhiều hơn chứ ít hơn tiền tang vật đó ."

 

Lưu Phái thầm tặc lưỡi.

 

Hứa đại nhân thật là cuồng vọng quá đỗi.......

 

Nếu mấy tháng tới phủ nha thành tích gì, sợ là sẽ các phủ nha khác nhạo châm chọc cho xem......

 

Mang theo tâm trạng thấp thỏm, Lưu Phái và Phương Hiến Duyệt rời khỏi nghị sự sảnh, về phía Hộ phòng.

 

Nửa đường, một tên nha dịch bước chân vội vã lướt qua họ.

 

"Cộc cộc cộc ——"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-1163-an-sat-thiem-su.html.]

 

Cửa nghị sự sảnh gõ vang, nha dịch ở cửa bẩm báo: "Thẩm đại nhân, của Phủ án sát Phủ Châu tới ."

 

Thẩm Tranh đang vùi đầu liệt kê "Chi tiết xóa mù chữ", lập tức dừng b.út.

 

Nửa khắc , tại thư phòng.

 

Một nam t.ử ngoài ba mươi tuổi, vóc cực cao hành lễ với Thẩm Tranh: "Hạ quan Án sát thiêm sự Lưu Du Mân, kiến quá Thẩm đại nhân."

 

Án sát thiêm sự?

 

Thẩm Tranh thầm suy tính, Án sát thiêm sự tuy quan giai cao, chỉ lục phẩm, nhưng thực quyền nhỏ.

 

Người chỉ thể giám sát phong khí quan địa phương, cũng thể chủ trì thẩm lý và phục核 các vụ án trong phủ, còn thể đốc thúc các loại nhiệm vụ do Án sát sứ ban xuống.

 

Nói đơn giản thì mắt chính là tâm phúc của Tân Thuấn Quân.

 

Như , Thẩm Tranh cũng hiểu thái độ của Tân Thuấn Quân đối với việc phục thí —— nếu Tân Thuấn Quân cho phép phục thí, chắc chắn sẽ phái tâm phúc tới, nay y phái tâm phúc tới, chính là ý trợ lực cho việc phục thí.

 

Nghĩ đến đây, Thẩm Tranh còn vội vàng, giới thiệu với y Hứa Vân Ngạn bên cạnh: "Lưu thiêm sự, vị là Phủ nha kinh lịch quan, Hứa Vân Ngạn Hứa đại nhân, cũng là Chủ bộ huyện Đồng An ."

 

Hứa Vân Ngạn cũng hành lễ theo: "Hạ quan Hứa Vân Ngạn, kiến quá Lưu đại nhân."

 

Lưu Du Mân khi tới phủ nha điều tra rõ những bên cạnh Thẩm Tranh, cũng vị Hứa kinh lịch là do Thiên t.ử đích chỉ điểm, nên thần sắc cũng mang theo một tia khách khí: "Hứa đại nhân."

 

Sau khi hai bên hàn huyên xong, Lưu Du Mân chính sự một bước.

 

Y lấy từ trong n.g.ự.c một phong thư, hai tay dâng cho Thẩm Tranh : "Thẩm đại nhân, đây là thư hồi đáp của Tân đại nhân. Trước khi hạ quan tới, Tân đại nhân đặc biệt dặn dò, bảo hạ quan khi đưa thư cho ngài xong thì ở phủ nha Liễu Dương, chờ lệnh của đại nhân."

 

"Tân đại nhân y...... để ngươi ở phủ Liễu Dương ?" Thẩm Tranh nhận lấy thư, trong lòng phán đoán.

 

Lưu Du Mân gật đầu, sang một bên đợi nàng xem thư.

 

Giấy thư mở , chữ đó mạnh mẽ sắc sảo, Thẩm Tranh thầm cảm thán Tân Thuấn Quân luyện một tay thư pháp thật .

 

Cùng lúc đó, nàng nghĩ tới Tân Quý, xem thư với Lưu Du Mân: "Nói cũng khéo, hai ngày bản quan tiễn Dư đại nhân khỏi thành, tình cờ gặp Tân Quý công t.ử ở Liễu Dương dịch."

 

Người thông minh chuyện vốn dĩ chỉ cần điểm tới là dừng.

 

Nghĩ tới phẩm hạnh ngày thường của Tân Quý, Lưu Du Mân liền Tân Quý ước chừng gây một cái họa lớn nhỏ .

 

Y cúi đầu rũ mắt, giọng mang theo chút bất lực: "Đợi hạ quan về phủ, nhất định sẽ bẩm báo chuyện cho Tân đại nhân."

 

Thẩm Tranh thần sắc khựng , kẹp tờ giấy thư ngẩng đầu : "Lưu thiêm sự hiểu lầm , bản quan hề ý cáo trạng."

 

Thực nàng chính là đang cáo trạng.

 

Dư Chính Thanh khi xuất phát đặc biệt dặn dò nàng, nhất định đem hành vi của Tân Quý đ.â.m tới mặt Tân Thuấn Quân, từ đó thăm dò khẩu khí của Tân Thuấn Quân.

 

Dẫu Tân Quý mở miệng gây khó dễ cho , chuyện nếu là thật, đừng , ngay cả lão t.ử của là Tân Thuấn Quân cũng sẽ gặp rắc rối lớn.

 

Nghĩ đến đây, Thẩm Tranh thầm quan sát thần sắc của Lưu Du Mân.

 

"Thẩm đại nhân là ý gì." Lưu Du Mân mặt thoáng qua vẻ lúng túng, cúi đầu : "Tính tình Tân công t.ử......"

 

Mèo con Kute

Y khựng một chút, rốt cuộc những lời khó , mà uyển chuyển : "Tính tình Tân công t.ử vốn khiến đại nhân lo lắng khôn nguôi, mong rằng mạo phạm tới ngài mới ."

 

Nhìn thần sắc của y, Thẩm Tranh đại khái cũng hiểu thái độ của Tân Thuấn Quân đối với Tân Quý, nàng mỉm gì, cúi đầu xem tiếp lá thư.

 

ngờ nội dung trong thư vượt xa dự liệu của nàng.

 

 

Loading...