Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 1128: Thẩm đại nhân… Ngài thiên vị ---
Cập nhật lúc: 2026-01-05 11:46:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cùng một mánh khóe, Ngô Thuận mà dùng tới hai .
Nực nhất là, cả hai đều tin sái cổ.
Trong nhất thời, Thẩm Tranh nên khen Ngô Thuận khôn ngoan, nên mắng Thang Tài và Vương phu nhân ngu xuẩn.
Nàng hỏi Thang Tài: “Ngươi , tại Ngô Thuận ngươi g.i.ế.c hại Vương Hòe An ?”
Thang Tài lắc đầu lia lịa: “Tiểu nhân , tiểu nhân chỉ lệnh hành sự...”
Thẩm Tranh liếc sổ ghi lời khai một cái, đập kinh đường mộc : “Truyền Vương Hòe An cùng thê t.ử là Chung Vân Cẩm.”
Vương Hòe An tự bước , còn Chung Vân Cẩm thì bộ khoái áp giải , đó, hai họ từng gặp mặt.
Chung Vân Cẩm b.úi tóc rối bời, mặt đầy vết nước mắt, trong gào lên với Vương Hòe An: “Lão gia! Lão gia! Thiếp chuyện gì, tại bọn họ bắt tới đây! Lão gia, ngài cứu với, cứu với...”
Vương Hòe An một ánh mắt cũng thèm nàng , cứ thế quỳ xuống : “Tội nhân Vương Hòe An, bái kiến đại nhân.”
Cảm nhận của Thẩm Tranh về Vương Hòe An phức tạp.
Quan thất phẩm thì cao, nhưng trong hàng vạn bình thường, kẻ thể thi đỗ tiến sĩ, bổ nhiệm chức quan, thực chất là phượng mao lân giác trong nhân gian .
Ấy mà một vị “phượng mao lân giác” như thế, hôm nay quỳ trong nha thự nơi nhậm chức, trở thành tội nhân trong mắt vạn dân trăm họ.
Thật mỉa mai .
y oan.
Thẩm Tranh cầm bản cung thư của y lên, to một mặt .
Lúc đầu, Chung Vân Cẩm còn ngừng lóc kể lể với Vương Hòe An, mãi cho đến khi Thẩm Tranh đến đoạn “Ngô phu nhân hứa hẹn với phu nhân , thể giúp nhi t.ử Vương Áng thi đỗ Tú tài, mà cần tốn tiền bạc”, mặt nàng trắng bệch.
Góc hàm nàng vẫn còn vương những giọt lệ rơi, tiếng lóc chuyển thành sự thể tin nổi.
Nàng hỏi Vương Hòe An: “Ông hết sạch ?”
Vương Hòe An vẫn để ý đến nàng .
“Tại ?” Giọng điệu hiểu của nàng nhuốm một tia oán hận: “Phu quân, tại ông như ? Ông thì ? Áng nhi ! Cái nhà !”
Nàng càng càng kích động, Vương Hòe An cuối cùng cũng đầu nàng : “Tại ư?”
Vương Hòe An cảm thấy nàng lúc lạ lẫm vô cùng, “Phu nhân, trong một ngày trải qua hai sinh t.ử, suýt chút nữa đến cả cơ hội quỳ xuống tạ tội cũng còn, giờ đây... bà vẫn đang hỏi tại ?”
Chung Vân Cẩm mắt y, chỉ : “, nhưng giờ ông chẳng vẫn khỏe mạnh đó .”
Nàng thừa nhận, chuyện ngày hôm qua quả thực đáng sợ, ngay cả nàng cũng suýt mất mạng.
bọn họ vượt qua , ?
Đã vượt qua , tại còn tự chui đầu lưới chứ?
Chuyện cũ cứ để nó trôi qua, chẳng lẽ ?
Nàng nghĩ, lẽ Vương Hòe An yêu nàng đến thế, những lời thề non hẹn biển năm xưa cũng đều là giả dối.
“Thiếp hiểu ...” Nàng lau nước mắt, thần sắc thê lương: “ như lời Ngô phu nhân , nhầm . Cũng , một kẻ chịu chủ động mưu cầu tiền đồ cho con trai, thì tính là cha , chồng cái nỗi gì...”
Bá tánh mà lộ vẻ ghê tởm.
“Cái thứ gì thế ? Chúng đang xem Thẩm đại nhân thăng đường , cứ như đang ở gánh hát thế?”
“Không đúng đúng, khoan hãy cái , một chuyện ! Ngô Thuận với Thang Tài là thể giúp con trai đỗ Tú tài, với Vương phu nhân là thể để Vương thiếu gia cũng đỗ Tú tài... Chuyện đúng nha! Chẳng lẽ Ngô Thuận ai đỗ Tú tài là đó đỗ ? Vậy ý nghĩa của kỳ thi phủ ở ? Ý nghĩa của việc những bình thường chúng thi khoa cử ở ? Chẳng lẽ chỉ là đến màu, chơi trong khảo viện vài ngày cùng đám quan hệ hộ !”
Một hòn đá dậy sóng nghìn lớp.
Bá tánh còn giữ tâm thái xem náo nhiệt nữa, mà thực sự phẫn nộ.
“Thẩm đại nhân, Dư đại nhân, chuyện rốt cuộc là thế nào? Nếu khoa cử là như , thì chúng còn sách gì nữa! Tóm ai đỗ đạt đều do quan viên định đoạt, chúng chẳng thà tiết kiệm chút tiền bạc giấy b.út, ăn thêm hai miếng thịt, nuôi cho còn hơn!”
“! Trong một cái thế đạo như , sách chữ thì ý nghĩa gì nữa! Thẩm đại nhân, ngài dân chúng chúng chủ trì công đạo!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-1128-tham-dai-nhan-ngai-thien-vi.html.]
“Vương Áng hình như là Tú tài ! Thẩm đại nhân, danh hiệu Tú tài của chính đáng, ngài mau ch.óng tước bỏ mới !”
Vương Hòe An , thần tình còn tê dại nữa.
“Không ... thế ...” Y quỳ đất xoay , đôi tay xua loạn xạ, “Không , như ... Áng nhi là dựa bản để thi đỗ Tú tài, Ngô Thuận giúp , cũng giúp ...”
“Nhổ !”
Bá tánh nhổ một ngụm nước bọt thật mạnh.
“Ai mà tin ngươi chứ! Dám dám nhận, đúng là đồ nhu nhược! Uổng công đây còn thấy ngươi là một vị quan ! là mù mắt , tên tham quan thối tha! Thật ngươi còn những chuyện xa gì nữa!”
“Vương Áng rốt cuộc bản lĩnh thật sự , cứ gọi tới đây thử một là ngay! Giờ vẫn đang ở Phủ học ? Huynh , ai cùng tới Phủ học, áp giải Vương Áng đến đây đối chất tại chỗ!”
Một tiếng hô, trăm tiếng ứng.
“Ta !”
“Ta !”
“Ta cũng !”
“Đi!”
Mèo con Kute
“Đừng ! Đừng , cầu xin các đừng tìm nó!” Vương Hòe An hoảng loạn.
Con trai y... sắp chịu tai họa vô căn cứ .
Y bất chấp kỷ luật công đường mà phắt dậy, lao phía ngoài.
“Vương đại nhân!” Tôn bộ khoái theo bản năng gọi y là “đại nhân”, khi phản ứng lập tức đổi miệng: “Tội nhân Vương Hòe An, coi thường kỷ luật công đường, mau... .”
Ngày thường, Vương Hòe An đối xử với đám bộ khoái bọn họ tính là , nhưng tuyệt đối tính là tệ.
Tóm Vương Hòe An lên mặt, ít khi gây khó dễ cho bọn họ trong công vụ.
Vì thế lúc đây, Tôn bộ khoái cũng nỡ vung gậy thủy hỏa trút lên Vương Hòe An.
“Chát——”
Ngay khi Vương Hòe An bước một chân khỏi công đường, tiếng kinh đường mộc vang lên.
“Vương Hòe An, .” Thẩm Tranh ngoài sân, : “Tất cả , đến Phủ học ảnh hưởng đến việc đèn sách của các học t.ử.”
Bá tánh ngỡ ngàng nàng: “Thẩm đại nhân...”
Ngài thiên vị .
“Chuyện rốt cuộc , Dư đại nhân và Ngô Thuận sẽ cho các ngươi một lời giải thích.” Thẩm Tranh dừng một chút, hỏi: “Các ngươi còn tin tưởng bản quan, tin tưởng Dư đại nhân ?”
Bá tánh nàng, Dư Chính Thanh.
Lát , đầu tiên lên tiếng: “Thẩm đại nhân, tin! Từ khi ngài và Dư đại nhân tới Liễu Dương phủ, ngày tháng của chúng ngày càng hơn, cho nên... tin tưởng ngài và Dư đại nhân!”
Có mở đầu, bá tánh cũng còn bướng bỉnh nữa.
Những gì họ nghĩ thực cũng đơn giản—— nếu ngay cả Thẩm đại nhân cũng là tham quan, thì đời lẽ chẳng còn tìm quan nữa .
Thẩm Tranh gật đầu với bọn họ, hướng về phía hành lang gọi: “Truyền quan học chính Ngô Thuận!”
Bên ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân.
Thân hình Vương Hòe An cuối cùng cũng còn căng cứng, quỳ trở chỗ cũ, y cúi rạp xuống, dập đầu thật mạnh với Thẩm Tranh.
Khi y ngẩng lên, Ngô Thuận cạnh y.
Trong lòng y hận, nhưng đủ sức để ngẩng đầu lên mà hận.
“Tội nhân Ngô Thuận, thấy các đại nhân mà còn mau quỳ xuống!” Tôn bộ khoái tung một cước khoeo chân Ngô Thuận.