Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 1028: Thật không hiểu ra sao, dọa ta giật mình ---
Cập nhật lúc: 2026-01-05 11:44:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thôi衿Âm từng thấy “mộc hưởng bản”, liền nảy sinh hiếu kỳ nồng đậm: “Giống như linh đang (chuông nhỏ) ?”
Người phụ nữ bẽn lẽn mỉm , “Tất nhiên là vang bằng linh đang , nhưng cái dễ , chúng thể treo mấy cái ở gian ngoài phòng tịnh khiết. Như , , đều sẽ ngay.”
Đôi môi Thôi衿Âm hé, trong đầu tưởng tượng một hồi, tiếc lời khen ngợi: “Vậy thì ngươi cũng khá lợi hại đấy.”
Những thể tự tay đồ vật, trong lòng nàng đều lợi hại.
“Nhà tre.” Nàng nghĩ đến rừng tre nhỏ ngoài cửa sổ thư phòng của , cân nhắc : “Chỉ là tre đó mọc lắm, cứ mãi lớn nổi, dùng tạm ? Dùng sẽ sai c.h.ặ.t mấy cây.”
Ngoài đám đông, Thẩm Tranh xong luôn cảm thấy chỗ nào đó đúng.
Lúc thể Thôi衿Âm gọi là “nhà”, và thể tự do , chắc chắn là phủ Thượng thư bộ Lại —— Từ phủ.
Mà thứ tre mọc trong Từ phủ, còn mãi lớn nổi......
E rằng là tre bình thường nhỉ?
Cái nha đầu Thôi衿Âm hàng cũng chẳng ngày một ngày hai.
Ánh mắt Thẩm Tranh khẽ dời, lén về phía Thiên t.ử, chỉ thấy môi Thiên t.ử khẽ động, chậm rãi thốt bốn chữ: “Kim tương ngọc trúc.”
Được .
Thẩm Tranh xong liền hiểu rõ.
Kim tương ngọc trúc (Tre vàng sọc xanh), chính là “Vàng xen Bích ngọc” trong miệng các văn nhân nhã sĩ, một gốc nhỏ phẩm tướng cũng đáng giá bằng cả một cánh rừng tre thường.
Thứ tre quý giá như , chế thành mộc hưởng bản cho phòng tịnh khiết, cũng coi như là “nhã tục cùng thưởng thức” .
“Được .” Đang nghĩ ngợi, phía Thôi衿Âm cũng quyết định xong việc chế tác mộc hưởng bản, nàng lớn tiếng : “Vậy cứ thế , các ngươi giải tán , đợi tre chuyển tới sẽ gọi các ngươi. Đều bận việc của , chỗ canh chừng, cứ yên tâm!”
Chẳng từ lúc nào, những phụ nữ mặt đều coi nàng là chỗ dựa tinh thần, liền tản bốn phía.
Họ giúp trông trẻ, chăm sóc già; khu việc; còn thì chuẩn tìm quản sự, đem tay nghề của trổ tài một phen, xem thể theo các ma ma trong cung học thêm cho tinh thông, sớm ngày tự lập .
Sự lưu lạc dài ngày khiến họ hiểu một đạo lý —— lên , chỉ thể dựa chính .
Sau khi đám đông tản , Tiểu Dụ cuối cùng cũng dẫn Hoàng hậu đến mặt Thôi衿Âm.
Con bé hì hì với Hoàng hậu, buông tay , lao tới ôm lấy đùi Thôi衿Âm, ngửa đầu hỏi nàng: “Âm Âm đại mỹ nhân, các đang dựng nhà ?”
Thôi Cẩm Âm vốn đang nghiền ngẫm bản đồ giấy trong tay, rũ mắt Tiểu Dụ, cố ý trầm giọng hỏi: “Âm Âm đại mỹ nhân dạy ngươi thế nào?”
“Cái gì ạ?” Tiểu Dụ hiểu đầu đuôi, đôi mắt chớp chớp liên hồi.
Thôi Cẩm Âm chụm hai ngón tay thành hình cái kẹp, đầy vẻ ghét bỏ mà “kẹp” bàn tay nhỏ bé đang bám lấy váy , đó tỏ vẻ kinh ngạc tột độ: “Ngươi mới rửa tay ?”
Trước đó nàng thực sự ghét bỏ bàn tay bẩn thỉu của con bé .
Đã đen thui thì chớ, còn cực kỳ dính!
Thế nên nàng sớm căn dặn kỹ lưỡng con bé: “Không rửa tay thì chạm váy , nếu sẽ ‘gia pháp hầu hạ’!”
“Đại đại mỹ nhân rửa tay cho con ạ.” Tiểu Dụ xòe hai bàn tay , nhe răng : “Sạch , thể sờ sờ.”
“Đại đại mỹ nhân?” Trong lòng Thôi Cẩm Âm thoáng qua một tia phục, theo bản năng ngẩng đầu : “Nhìn khắp khu cứu tế , ngoài Thôi Cẩm Âm , còn ai dám xưng là đại đại...”
Nhìn rõ mặt, giọng nàng sợ đến mức lạc : “Hoàng——”
“Hoàng—— hoa lay động giậu đông, đón sương lạnh một nở rộ!” Thẩm Tranh lập tức lên tiếng ngắt lời nàng: “Hoa thế gian ngàn vạn loại, tranh xuân với bách hoa, mới là điều nhất. Thôi Cẩm Âm, thì nên quá mức ganh đua.”
Sau màn cứu nguy khẩn cấp, tất cả những mặt đều sang.
Nhóm Đế - Hậu kinh ngạc sự mẫn tiệp của nàng, còn những thợ đang việc thì cảm thấy...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-1028-that-khong-hieu-ra-sao-doa-ta-giat-minh.html.]
“Cô là ai ? Vừa đến ngâm thơ từ, giật cả , thật là khó hiểu.”
“Đám sách bọn họ là thế đấy, đến cũng phú một bài thơ, lẽ phòng vệ sinh của khu cứu tế chút đặc biệt, khiến cô động lòng chăng.”
“Ta thấy nhé... vẫn là con gái học thành thế , cứ thần thần điên điên.”
“Đừng quản cô nữa, việc , việc thôi. Hôm nay buôn bán , xong ở khu cứu tế còn một nhà nữa đấy.”
Mèo con Kute
“...”
Thẩm Tranh nghiến răng , Thôi Cẩm Âm sợ đến mức vẫn kịp phản ứng, mở miệng là: “Hoàng——”
“Đừng hoàng nữa.” Thẩm Tranh tiến lên, đưa tay quơ quơ mặt nàng: “Tất lão gia và Tất phu nhân dành chút thời gian ghé qua xem, ngươi ngây đó gì?”
“Tất lão gia?”
Thôi Cẩm Âm sang Thiên t.ử vẫn còn đang nhạo Thẩm Tranh, đó sang Hoàng hậu, như choàng tỉnh khỏi giấc mộng: “Thần... , tiểu nữ Thôi Cẩm Âm, bái kiến Tất lão gia, bái kiến Tất phu nhân!”
Nghe nàng bên trái một câu “Hoàng”, bên một câu “Thần”, Thẩm Tranh bất lực nhắm mắt .
Nếu đám thợ để tâm mấy họ, e là sớm phát hiện điểm bất thường.
Cũng may, bọn họ ngân thoa mê hoặc, thực sự khó lòng phân tâm.
“Nha đầu ngươi đầu thật là náo nhiệt.” Thiên t.ử chắp tay tới, đám thợ đang bận rộn: “Ngươi còn hiểu cả xây tường lợp ngói ?”
Thôi Cẩm Âm há hốc miệng, trong lúc căng thẳng, nhất thời nên đáp lời thế nào.
Nhớ cuối nàng trò chuyện với Thiên t.ử, là buổi cung yến ba năm .
Theo nàng thấy, lúc đó Thiên t.ử chẳng qua chỉ tùy miệng hỏi nàng hai câu, đại loại như “Đang sách gì?”, “Sau gì?”. ngờ, khi về phủ Thừa tướng, tổ... , Thôi tướng, đặc biệt vui, còn cố ý lạnh nhạt với nàng suốt mấy ngày.
Từ đó về , hễ cung yến, Thôi tướng bao giờ đưa nàng cùng nữa.
Mà nàng vốn chẳng ưa gì những quy tắc gò bó trong cung, tự nhiên cũng vui vẻ vì .
“Ta...” Nàng hắng giọng dọa cho khản đặc, cúi đầu : “Bẩm Tất lão gia, tiểu nữ hiểu những thứ , chỉ là, chỉ là...”
Chỉ là cái gì nhỉ?
Chẳng lẽ bỏ tiền việc, thì tự trông coi?
Hình như như .
Ngừng một chút, nàng chân thành : “Chỉ là cảm thấy xây tường lợp ngói thú vị, tường xây lên, phòng vệ sinh nam nữ tách biệt , trong lòng thấy khoái hoạt...”
Bên cạnh, Hồng công công khi Mục Thanh vài câu, liền thu thần sắc, nhẹ bước đến bên cạnh Thiên t.ử, trầm giọng điều gì đó.
Thiên t.ử ban đầu nhíu mày đảo mắt quanh phòng vệ sinh, đó đ.á.n.h giá Thôi Cẩm Âm một lượt, cuối cùng chân mày giãn .
“Ngươi quả thực...” Nụ của ngài còn xa cách nữa, : “Có vài phần giống của ngươi. Khá lắm, lớn khôn .”
Thôi Cẩm Âm thể tin nổi mà ngẩng đầu lên.
Nàng khen ?
Ngay mặt Thẩm đại nhân, Bệ hạ khen ngợi ?
“Đa tạ Tất lão gia khen ngợi!”
Nụ rạng rỡ của nàng, như đoạt mất sắc màu của những chiếc trâm ngọc đầu.
Bên , Hoàng hậu cũng xong lời Hồng công công, ánh mắt Thôi Cẩm Âm thêm một phần tán thưởng và thương mến.