Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm - Chương 706

Cập nhật lúc: 2025-03-19 06:56:23
Lượt xem: 19

Tống Thời Hạ nghe xong, rơi vào trầm mặc thật lâu rồi xoa đầu cậu bé.

“Con còn nhỏ quá, ít nhất cũng phải chờ đến đủ tuổi thành niên mới nhập ngũ được.”

Cô nhớ, cha ruột của Quý Dương phải giả c.h.ế.t vì nhiệm vụ đã rất nhiều năm rồi, nếu loại chuyện này xảy đến với Quý Dương, cô thật không biết mình có thể chịu đựng được không.

Quý Dương nhận ra mẹ đang không vui, bèn thận trọng thăm dò:

“Con không đi nữa, con với em sẽ đi học lớp thiếu niên năng khiếu, mẹ đừng buồn nhé.”

Tống Thời Hạ ngồi xuống, ôm hai bé vào lòng.

“Không phải mẹ không muốn con làm quân nhân, mẹ chỉ nghĩ, nếu về sau con đi lính, mẹ con ta chẳng còn nhiều dịp gặp mặt, cho nên thấy buồn.”

Quý Nguyên cũng túm tay anh trai: “Em không muốn xa anh đâu.”

Quý Dương hết sức nghiêm trang nói: “Anh đã nói sẽ bảo vệ em mà, anh sẽ không rời xa mẹ với em đâu.”

Cậu bé vừa nói vừa nghiêm nghị ngẩng đầu, ánh mắt kiên định.

Tống Thời Hạ cổ vũ con: “Không sao, dù sau này con lựa chọn làm gì, gia đình mình đều sẽ ủng hộ con.”

Trước khi đi ngủ, Tống Thời Hạ lại thở dài.

“Hai đứa nó mới 6 tuổi thôi, mà trong lớp năng khiếu đấy hầu như toàn tầm hơn mười tuổi rồi, nhỡ đâu trong ấy lại toàn người giỏi hơn, làm con mình thấy tự ti thì sao?”

Cô không muốn cho hai đứa nhỏ vào lớp thiếu niên năng khiếu chủ yếu là vì sợ đám nhỏ phải sống trong môi trường cạnh tranh từ bé sẽ không tốt cho tâm lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-chinh-trung-sinh-cuc-pham/chuong-706.html.]

Nếu thong thả học lên từng bước từ tiểu học lên trung học cơ sở, đám nhóc sẽ được sống nhẹ nhàng hơn.

Nhưng bên lớp năng khiếu thì khác, trẻ tham gia lớp này phần đa đều có thiên phú rất cao, hai bé nhà cô vào lớp đó sẽ thuộc dạng nhỏ tuổi nhất.

Nếu bị những đứa lớn hơn bắt nạt hoặc bị người ta vượt quá xa thì đều sẽ dễ dàng tạo thành nỗi ám ảnh tâm lý cho các bé từ nhỏ.

Quý Duy Thanh xoa dịu cảm xúc của vợ:

“Đừng xem thường bọn nhỏ, hai đứa là song sinh, sẽ biết cách hỗ trợ nhau, đây chính là ưu thế lớn của bọn nhỏ đấy.”

Tống Thời Hạ cảm thấy ưu thế lớn nhất của việc chuyển trường là lớp năng khiếu gần nhà hơn, nếu bọn nhỏ bị bắt nạt, cô có thể sớm biết tin mà qua xử lí.

“Mong là như thế, nhưng em vẫn lo lắm, con nhà mình đáng yêu như vậy, tốt nhất là không có đứa nào không có mắt đi bắt nạt tụi nó.”

Quý Duy Thanh đặt sách xuống, vòng tay qua ôm eo cô, Tống Thời Hạ thấy nhột bèn cười cười co chân đạp anh.

“Đang nói chuyện nghiêm túc, anh đừng có làm em nhột.”

“Hai đứa lên 6 rồi, em không nghĩ đến chuyện sinh một đứa của chúng ta sao?”

DTV

Nụ cười trên môi Tống Thời Hạ nhạt dần, cô trừng anh một cái: “Nói gì đó, đấy là con chúng mình, về sau đừng có nói thế nữa.”

Quý Duy Thanh biết mình lỡ lời, vội vàng xin lỗi.

Tống Thời Hạ tỏ vẻ hòa hoãn hơn:

“Em biết, chắc là mẹ lại nhắc tới chuyện này với anh, chứ anh sẽ không đột nhiên đề cập tới đâu.

Không chỉ mẹ mình, có lẽ cả chị cả, cả cha mẹ em ở quê nữa, chắc cũng mong em sinh một đứa, nhưng nhà mình có hai cục cưng dễ thương như thế còn chưa đủ sao?”

Loading...