“Vân Sênh gật đầu, chút hiểu ý của Đường Minh Lệ .”
Hồi cô mới trở về nhà họ Vân, cả nhà họ Vân từ xuống , ai báo tin cho cô là Vân Vãn Nguyệt.
Lúc đầu cô cứ ngỡ là do Vân Vãn Nguyệt lạc mất nên sợ cô chấp nhận bà .
Sau đó, từ chỗ Đường Vọng ngóng tình hình về đôi chân của Vân Tung, cô mới lờ mờ nhận , Vân Vãn Nguyệt chắc hẳn chính là kiểu “não yêu đương" mà hậu thế gọi.
Chỉ cần bà nổi cơn “não yêu đương" lên là cái gì cũng xếp hết.
Lúc , Đường Minh Lệ dặn dò cô như , ước chừng là sợ “não yêu đương" của Vân Vãn Nguyệt sẽ nâng cấp thành “não yêu con", đến yêu cầu cô đáp ứng yêu cầu của đứa em gái .
Vân Sênh biểu thị, chuyện đó căn bản là thể nào xảy .
“Mợ ơi, cháu , mợ cứ yên tâm, nếu cháu đưa yêu cầu quá đáng với cháu, cháu sẽ đến tìm mợ để mách lẻo, để mợ trị bà ."
Vân Sênh .
“Được, cháu nhớ kỹ là , mợ cũng là để phòng hờ thôi."
Đường Minh Lệ .
Vân Vãn Nguyệt quan trọng trong lòng bà.
Trước khi chân của Vân Tung thương, và khi Vân Vãn Nguyệt ly hôn, bà đều coi Vân Vãn Nguyệt như em gái ruột của mà yêu thương.
với Vân Sênh, bà coi cô như con gái ruột của mà đối đãi.
Con gái và em gái, bên nào nặng bên nào nhẹ, bà phân biệt rõ ràng.
Vân Sênh nhận sự thiên vị của Đường Minh Lệ, trong lòng tự nhiên thấy vui sướng khôn xiết.
Sau khi Vân Vãn Nguyệt xuất viện liền trực tiếp về nhà .
Ở cữ mà, đương nhiên ở nhà .
Tuy nhiên, Đường Minh Lệ gần như ngày nào cũng qua đó chăm sóc bà .
Cách dăm bữa nửa tháng, Vân Sênh cũng sẽ qua thăm một chút, trêu đùa đứa trẻ mới chào đời.
“Mẹ, nghỉ ngơi cho nhé, con đây ạ."
Vân Sênh .
Sau đó, cô với Đường Minh Lệ:
“Mợ ơi, cháu đến thư viện xem sách một lát, buổi chiều cháu qua đón mợ ạ."
“Được, lái xe chú ý an nhé."
“Con , con đây."
Đợi khi Vân Sênh rời khỏi sân nhỏ của Hoắc Bắc Vọng, Vân Vãn Nguyệt thở dài một :
“Chị dâu, em cứ thấy Vân Sênh hình như trong mắt thấy việc gì cả."
Động tác xếp tã của Đường Minh Lệ khựng , tảng đ-á treo trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Bà Vân Vãn Nguyệt chắc chắn sẽ lúc đầu óc tỉnh táo như thế mà.
“Đây là nhà của em, Vân Sênh một là ở nhà em, hai là dựa em mà sống, con bé đến thăm em là đến khách em hiểu ?"
“Một khách, tại trong mắt thấy việc để ?"
“Người còn chê em tiếp đãi chu đáo đấy."
“Chị dâu, chị như ?"
Vân Vãn Nguyệt chút hiểu, “Em là của Vân Sênh, hiện tại em đang ở cữ tiện, lúc Vân Sênh đến thăm em, giúp em một tay chút việc cũng chẳng gì to tát chứ ạ?"
“Con gái nhà ai mà chẳng chút việc chứ?"
“Vân Vãn Nguyệt, em sinh con xong là sinh luôn cái não ."
Đường Minh Lệ khách khí , “Tình hình của Vân Sênh thể giống với khác ?"
“Có gì mà giống chứ ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-647.html.]
Vân Vãn Nguyệt lẩm bẩm, “Con bé đúng là lợi hại hơn những cô gái khác thật, nhưng sống qua ngày thì thể lúc nào cũng giữ kẽ như ."
“Sau con bé kết hôn với Phong Từ , cũng cái gì cũng ?"
“Nhà họ Phong là một gia đình bình thường."
“Sau , Phong Ký Dư thế nào cũng sẽ..."
Đường Minh Lệ thở dài, bà ngay Vân Vãn Nguyệt sẽ phạm sai lầm mà.
“Vãn Nguyệt, chị Vân Sênh giống con gái nhà , là ý con bé lợi hại đến mức nào."
Bà một cách thấm thía:
“Chị là Vân Sênh là về nhà ."
Thấy Vân Vãn Nguyệt định phản bác điều gì đó, Đường Minh Lệ ngăn :
“Em chị hết ."
“Vâng!"
“Em tại lúc đầu chúng cho em chuyện của Vân Sênh ?"
“Sợ em phân rõ trắng đen, đối xử với con bé hơn Nam Chỉ Tuệ."
“, nhưng chủ yếu nhất là chúng sợ em lời Nam Hành Hạn với Vân Sênh những lời kiểu như con bé và Nam Chỉ Tuệ là chị em, yêu thương đùm bọc lẫn gì đó."
Đường Minh Lệ xong liền khẽ vỗ vỗ lên bọc tã:
“Giống như Tiểu Niệm Niệm ."
“Con bé là bảo bối trong lòng, là viên ngọc quý tay của em và Bắc Vọng, nhưng Vân Sênh và con bé chỉ một nửa dòng m-áu chung thôi."
“Em thể yêu cầu Vân Sênh cái cái nọ cho Tiểu Niệm Niệm, điều đó công bằng với Vân Sênh."
“Những lời , chị cũng từng với Vân Sênh ."
“Chị dâu, chị thiên vị như !"
“Vậy em thiên vị ?"
Giọng điệu của Đường Minh Lệ chút nghiêm nghị, “Em từng gì cho Vân Sênh ?"
“Em đối với con bé cũng mà, hơn nữa, chúng thể theo đuổi hạnh phúc của riêng , đây là sự đồng thuận của hai con chúng em mà."
“ , hai con mỗi tự theo đuổi hạnh phúc của riêng , ai cũng đừng can thiệp cuộc sống của đối phương là nhất."
“Vậy nãy tại em phàn nàn?"
Đường Minh Lệ mắt Vân Vãn Nguyệt, nghiêm túc :
“Vân Sênh bao giờ can thiệp cuộc đời của em cả."
“Em ly hôn, tái hôn, sinh con, con bé đều tôn trọng em."
“Chị hy vọng em cũng như ."
“Chị dâu."
Vân Vãn Nguyệt định là của Vân Sênh, trách nhiệm với tương lai của Vân Sênh.
nghĩ đến việc khi Vân Sênh trở về nhà họ Vân luôn là Đường Minh Lệ chăm sóc lo lắng cho cô, lời thế nào cũng thốt .
Bà cũng , Đường Minh Lệ giống vai trò của Vân Sênh hơn , tư cách quản giáo Vân Sênh hơn .
mà, bà cũng cảm thấy thiên vị đến mức nào mà.
“Tiền bạc và trang sức tay em, cũng sẽ chia đều cho Vân Sênh và Tiểu Niệm Niệm, em thiên vị."
Đường Minh Lệ mỉm bao dung:
“Đồ của em thì em tự quyết định, cho ai cũng cả."
“Em hãy nhớ kỹ lời chị, tình cảm con giữa em và Vân Sênh chịu nổi sự tiêu hao ."
Đường Minh Lệ vỗ vỗ tay Vân Vãn Nguyệt, tiếp tục xếp tã.