“Cứ từng đoạn từng đoạn rơi xuống như , kiểu gì cũng chạm đất , còn bảo đảm mảy may thương tích.”
xung quanh còn Phong Từ và hai cô mà.
Cô thể ?
Ờ, cô ý chê Phong Từ và hai là gánh nặng nhé.
Dù , họ thể tới tìm cô trong tình cảnh quái dị thế .
Phong Từ còn thể bất chấp hiểm nguy bám chiếc đỉnh đang bay lên, đang thu nhỏ và phát sáng để tìm cách kéo cô , đó đều là tình nghĩa chân thành nhất.
Vân Sênh khó khăn di chuyển về phía thành chiếc đỉnh đang ngừng chao đảo, là đỉnh thì chỉ thể leo từ phía ngoài thôi.
Phong Từ thấy Vân Sênh chạy về phía , liếc độ cao của chiếc đỉnh cổ:
“Vân Sênh, thành đỉnh chỗ nào để mượn lực ?"
“Có!"
Vân Sênh , “Phong Từ, nhảy xuống , em leo ngay đây!"
“Anh đợi em cùng !"
Phong Từ .
Vân Sênh:
...
Được , thành đỉnh chỗ mượn lực, nhưng nhiều, vả cô leo chậm.
Cô định để Phong Từ bảo đảm an nên mới rời khỏi đỉnh cổ sớm.
Dù cũng , cô còn gian chỗ dựa, nhất định sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
mà, lừa Phong Từ thì thôi, cô tăng tốc leo lên .
Cô quan sát kỹ vách trong của chiếc đỉnh.
Trên vách trong dường như mấy chữ?
Vân Sênh lắc lư , cho kỹ.
Trên vách trong chiếc đỉnh cổ ba chữ lớn “Cửu Châu Đỉnh" bằng triện thư.
Vân Sênh chắp tay vái lạy ba chữ “Cửu Châu Đỉnh" một cái, tạ tội một tiếng, vươn tay bám nét chữ để leo lên.
Lúc , cô chút cảm ơn Phong Từ quản ngại phiền phức kéo cô tới căn cứ để thực hiện một bài huấn luyện cơ bản.
Mặc dù động tác của Vân Sênh linh hoạt cho lắm, nhưng dù cũng leo một đoạn dài.
“Suỵt!"
Khi Vân Sênh đổi tay bám mép chữ “Cửu", lòng bàn tay bất ngờ cứa đứt.
“Vân Sênh, em chứ?"
Phong Từ thấy tiếng, lập tức hỏi.
Anh xuống đất một cái:
“Mau lên , muộn chút nữa chúng nhảy xuống sẽ thương đấy."
Vân Sênh nén đau leo thêm một đoạn.
Lại đến Vân Trác đuổi theo Phong Từ trong, tận mắt thấy Phong Từ leo lên đỉnh cổ, định theo thì phát hiện lên nữa.
Tốc độ bay lên của chiếc đỉnh đang tăng nhanh.
Anh chỗ mượn lực, căn bản nhảy tới độ cao tương đương tòa nhà hai ba tầng.
Theo chiếc đỉnh cổ càng lúc càng bay cao, ánh sáng xanh dần dần thu .
Trác Mã và Trác Việt chạy tới bên cạnh Vân Trác, cùng chiếc đỉnh cổ đang từ từ thăng thiên.
“Vân đại ca, Vân Sênh ?"
Trác Mã kéo ống tay áo Vân Trác hỏi.
Vân Trác ngẩng đầu, :
“Ở trong đỉnh cổ."
“Cái gì!"
Trác Mã kinh hô, “Sao cô ở trong đỉnh cổ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-626.html.]
“Chẳng cô ở Thung lũng Bốn mùa ?"
“ cũng , lúc chạy tới thì cô ở bên trong ."
Vân Trác .
Vân Sênh đỉnh chữ “Cửu", Phong Từ cố hết sức vươn tay xuống, nhưng tay hai vẫn chạm tới .
“Đợi một chút."
Phong Từ thu tay , cởi áo khoác của , “Vân Sênh, nắm lấy."
Vân Sênh theo nắm lấy chiếc áo Phong Từ đưa xuống.
Phong Từ dùng sức kéo lên, cuối cùng cũng kéo Vân Sênh khỏi chiếc đỉnh cổ.
Hai bám vành đỉnh cổ, liếc phía .
Vân Sênh:
...
Cao quá!
Cái chắc cao bằng tòa nhà năm sáu tầng nhỉ?
Ờ, cô dám nhảy .
“Đừng sợ."
Phong Từ nắm lấy tay Vân Sênh, “Còn nhớ đưa em huấn luyện, dạy em những gì ?"
“Thả lỏng c-ơ th-ể, mượn lực nhào lộn."
Vân Sênh trả lời.
“ ."
Phong Từ nở một nụ trấn an:
“Nếu em sợ thì cứ nhắm mắt , dẫn em nhảy xuống."
“Được."
Vân Sênh cũng , nếu nhảy xuống ngay, lát nữa sẽ càng nguy hiểm hơn.
Nghĩ đến đây, Vân Sênh hạ quyết tâm, theo chân Phong Từ nhảy xuống.
Vân Trác đang ở phía lo sốt vó, nhưng nghĩ cách gì, càng chiếc đỉnh sẽ mang Vân Sênh và Phong Từ .
Bất thình lình, ngẩng đầu lên, thấy hai nhảy xuống từ chiếc đỉnh cổ.
Vân Trác kinh hãi, hai cái vị tổ tông ơi, chỗ cách mặt đất cũng mấy chục mét đấy!
Nghĩ thì, lúc họ mà nhảy thì cũng nhảy, mà chiếc đỉnh cổ thì cứ ngừng bay lên, tốc độ còn càng lúc càng nhanh hơn nữa.
Trì hoãn một lúc, tính nguy hiểm tăng thêm một phần.
Lúc chuẩn chăn đệm gì đó còn kịp nữa, Vân Trác tính toán góc độ họ rơi xuống, nhanh ch.óng chạy qua vươn hai tay định đón lấy .
Vân Sênh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tiếng gió “vù vù" bên tai vẫn khiến cô căng thẳng tột độ.
Phong Từ Vân Sênh sợ hãi, ôm c.h.ặ.t cô lòng .
Hai rơi xuống với tốc độ cực nhanh.
Mắt thấy sắp chạm đất, Phong Từ ôm Vân Sênh c.h.ặ.t hơn một chút, đó điều chỉnh góc độ, khoảnh khắc chạm đất lót xuống phía Vân Sênh.
Sau đó, ôm Vân Sênh thuận thế lăn vài vòng để triệt tiêu bớt lực tác động.
Vân Trác đôi tay trống rỗng, kịp cảm thán, lập tức chạy qua xem tình hình hai Vân Sênh.
“Vân Sênh, Phong Từ!"
“Hai chứ?"
“Không ."
Tiếng của hai đồng thời vang lên.
Vân Trác tiến lên một bước đỡ Vân Sênh dậy , định đỡ Phong Từ.
“Anh hai, đừng chạm Phong Từ , thương ."
Vân Sênh xong lấy từ trong túi vải mấy viên Nhân Sâm Hoàn và Cường Thân Hoàn nhét hết miệng Phong Từ.