“Tất nhiên là ."
Trác Mã mỉm , “Tuy nhiên, đây là căn cứ bí mật của hai chúng , dẫn khác nhé."
“Yên tâm , chỉ tớ tới thôi."
Đám cưới truyền thống của bộ tộc Khôn rườm rà, đó Trác Mã luôn bận rộn, còn thời gian cùng Vân Sênh đến Thung Lũng Bốn Mùa nữa.
Vân Sênh thích Thung Lũng Bốn Mùa, hễ thời gian rảnh là cô qua đó xem.
Phong Từ ngay, định đợi khi tham dự đám cưới của Vân Chước mới rời .
Dù lúc Kế Tồn Thiện cũng vẫn đang đường đến tỉnh Phúc.
Anh tính toán đợi đám cưới của Vân Chước, ngày đêm tới tỉnh Phúc cũng sẽ lỡ quá nhiều thời gian.
Còn về Vân Chước, mới cưới vợ xong, Phong Từ quyết định đưa sang phía đối diện nữa.
Anh rể tương lai kết hôn, Phong Từ lẽ đương nhiên bắt đầu cùng Vân Chước ngoài mua sắm những thứ cần thiết cho đám cưới.
Ngược , Vân Sênh trở thành rảnh rỗi nhất trong mấy bọn họ.
Đám cưới truyền thống của bộ tộc Khôn cô hiểu, giúp gì, những bà thím đến giúp đỡ thường xuyên tiếng địa phương của bộ tộc Khôn, Vân Sênh cũng hiểu.
Thế là, cô hầu như ngày nào cũng tiêu tốn thời gian trong Thung Lũng Bốn Mùa.
Ngày hôm nay, cô với Trác Mã một tiếng xong đến Thung Lũng Bốn Mùa.
Chỉ là bước Thung Lũng Bốn Mùa, Vân Sênh liền cảm thấy chút kỳ lạ.
Trước khi cô tới, dù đúng lúc gặp vòng tuần của mùa đông thì Thung Lũng Bốn Mùa chung vẫn tràn đầy sức sống.
Ở trong đó thỉnh thoảng còn thấy vài tiếng chim hót líu lo trong trẻo.
hôm nay, Thung Lũng Bốn Mùa im phăng phắc, những bông hoa khi nở rộ héo tàn vẫn cứ treo lơ lửng cành, giống như mấy ngày rụng xuống đất hóa thành bùn hoa.
Bước chân của Vân Sênh khựng theo bản năng.
Thung Lũng Bốn Mùa hiện tại cho cô cảm giác nguy hiểm!
Hành động tiếp theo của Vân Sênh chính là rời khỏi Thung Lũng Bốn Mùa.
Sau đó, Thung Lũng Bốn Mùa rung chuyển nhẹ vài cái, Vân Sênh phát hiện ngoài nữa!
Những tộc nhân bộ tộc Khôn đang bận rộn cũng cảm nhận mặt đất rung chuyển nhẹ.
“Cái , cái là sắp động đất chứ?"
Một già lớn tuổi hỏi điều mà lo lắng nhất.
Trác Việt cũng lo lắng, nhưng ông vẫn bình tĩnh, chỉ thấy ông bấm ngón tay tính toán một hồi nở nụ :
“Sẽ ."
“Ngày động đất ghi chép trong Hoàng Bì Thư của Đại Tế Ty là gần đây."
“Vậy thì , thì ."
Những tộc nhân vây quanh Trác Việt dần tản , tiếp tục bận rộn.
Có thể thấy, họ tin tưởng Trác Việt.
Trên mặt Trác Việt luôn nở nụ , cho đến khi các tộc nhân đều rời , nụ mặt ông mới thu .
Ông về phòng , từ trong một chiếc hộp cổ phác lấy một cuốn sổ ố vàng.
Đây chính là “Hoàng Bì Thư" trong miệng ông lúc nãy.
Trác Việt lật đến trang mà ông đ-ánh dấu đặc biệt.
Trên đó dùng văn tự của bộ tộc Khôn :
“Địa mạch động, thanh quang hiện, trận pháp tiêu, Khôn tộc diệt."
Ông luôn cho rằng lời tiên tri của Đại Tế Ty sẽ đến nhanh như , ông vẫn còn thời gian để nghĩ cách giúp tộc nhân bộ tộc Khôn thoát khỏi họa diệt tộc.
Không ngờ nhanh như , lời tiên tri thứ nhất - địa mạch động, xuất hiện .
Vậy tiếp theo thì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-622.html.]
“Thanh quang hiện" sẽ xảy lúc nào?
Ông thực sự trơ mắt bộ tộc Khôn diệt tộc ?
Có ông nên giống như bảo vệ Trác Mã, đuổi hết những khác của bộ tộc Khôn khỏi bộ tộc ?
Hay là, lúc những kẻ đó đến lùng sục ngọn núi, tộc nhân xảy xung đột với chúng, ông nên dẫn rút lui về Đại Trại, mà nên dẫn tộc nhân xông xuống núi, trực tiếp cầu cứu quân đội?
Nếu , bộ tộc Khôn sẽ bảo ?
Trong lòng Trác Việt cực kỳ dằn vặt.
Ông nghĩ, đợi khi lễ cưới của Trác Mã thành, ông sẽ tổ chức họp tộc, đem lời tiên tri năm xưa của Đại Tế Ty kể cho , lắng ý kiến của .
“Cái đó là cái gì ?"
“Đây, là thanh quang trong truyền thuyết ?"
“Trời ơi!
Là Thiên Thần hạ chỉ ?"
“Mau, mau báo cho tộc trưởng !"
“Mọi mau thành tâm quỳ xuống cầu nguyện, cầu xin thần linh phù hộ Đại Trại!"
Trác Việt thấy tiếng ồn ào bên ngoài, tim ông “hẫng" một nhịp.
“Rầm rầm rầm!"
Tiếng gõ cửa dồn dập truyền đến, “Tộc trưởng, ông mau ngoài xem thử !"
“Thần tích!
Là thần tích!"
Trác Việt lập tức mở cửa theo tộc nhân đến nơi đám đông đang tụ tập.
Sau đó, ông thấy một cảnh tượng ông kinh hãi.
Phía đông Đại Trại thấp thoáng tia sáng xanh lúc ẩn lúc hiện!
Thanh quang hiện!
Chính là tia sáng xanh trong lời tiên tri của Đại Tế Ty!
Trác Việt loạng choạng, suýt chút nữa vững.
Phong Từ thấy tiếng ồn ào liền từ trong phòng , tìm kiếm một vòng trong đám đông nhưng thấy Vân Sênh, gõ cửa phòng Vân Sênh nhưng vẫn ai trả lời.
Nghĩ đến việc Vân Sênh từng với , cô thích Thung Lũng Bốn Mùa của Đại Trại, lúc chừng đang ở đó.
Phong Từ là bộ tộc Khôn, khái niệm gì về việc Thiên Thần hạ chỉ, nhưng , khi một nơi nào đó xuất hiện biến thì sẽ kèm với nguy hiểm.
Anh tin tưởng thực lực của Vân Sênh, nhưng điều đó ngăn cản việc cùng Vân Sênh để đối mặt khi nguy hiểm.
Anh tìm đến Trác Mã hỏi cô:
“Vân Sênh Thung Lũng Bốn Mùa ?"
“ ."
Trác Mã trả lời theo bản năng.
Sau đó, cô kinh ngạc :
“Thung Lũng Bốn Mùa chính là ở hướng phát tia sáng xanh!"
Nghe , Phong Từ chút do dự lao thẳng về hướng phát tia sáng xanh.
“Trác Mã, xảy chuyện gì ?"
Vân Chước từ trong phòng , “Tại Phong Từ chạy về hướng đó?"
“Vân Sênh lẽ đang ở đó."
Mắt Trác Mã lộ vẻ kinh hoàng, “Sáng nay cô với em là sẽ Thung Lũng Bốn Mùa."