Xuyên thành nhóm đối chiếu của nữ chính trong văn thập niên - Chương 605

Cập nhật lúc: 2026-02-28 10:11:16
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vân Trác khi gác điện thoại của Vân Sênh, lập tức dựa theo mà Vân Sênh đưa gọi tới.”

 

Điện thoại nhanh bắt máy.

 

“Trác Mã, là em ?”

 

Vân Trác hỏi.

 

“Là em đây, Vân.”

 

Trác Mã thấy giọng của Vân Trác, nước mắt suýt nữa thì rơi xuống.

 

“Em đừng , cứ ở chỗ điện thoại công cộng đó , đến đón em ngay.”

 

Vân Trác , “Ai đến cũng đừng theo nhé.”

 

“Vâng, em sẽ theo khác , nhanh lên nhé.”

 

Trác Mã lời Vân Trác xong liền nín mỉm , gác điện thoại, ngoan ngoãn đợi bên cạnh máy điện thoại.

 

Mặt trời ló rạng khỏi đám mây, Trác Mã cúi đầu, che dung nhan kiều diễm của .

 

Vân Trác gác máy xong liền với Phong Từ:

 

“Phong Từ, xin nghỉ một ngày.”

 

“Trác Mã đây từng cứu , cô chắc hẳn là gặp chuyện khó khăn mới lặn lội đường xa đến kinh thành tìm .”

 

Phong Từ gật đầu:

 

“Cậu .”

 

Anh dậy, Vân Trác huấn luyện các thành viên mới của Long Tổ.

 

Vân Trác chạy đến ga tàu hỏa kinh thành, đỗ xe bên lề đường chạy về phía điện thoại công cộng.

 

Không bao lâu , liền thấy Trác Mã gần như đang co ro ở góc tường.

 

Anh lập tức chạy tới, sợ giật nên khẽ gọi:

 

“Trác Mã.”

 

Trác Mã ngẩng đầu, thấy Vân Trác trưởng thành cao lớn, nước mắt liền rơi xuống, cô ủy khuất gọi:

 

“Anh Vân!”

 

“Đừng .”

 

Vân Trác chút đau lòng , “Em đói , đưa em ăn chút gì đó .”

 

“Vâng.”

 

Trác Mã ngoan ngoãn theo Vân Trác rời .

 

Lên xe, Vân Trác thắt dây an cho Trác Mã đưa cô đến tiệm ăn quốc doanh.

 

Trác Mã mặc trang phục của dân tộc Khôn, dễ thu hút ánh của khác, Vân Trác cô sẽ thoải mái nên yêu cầu một phòng bao, còn gọi nhiều món ngon.

 

Anh gắp một miếng thức ăn cho Trác Mã:

 

“Trác Mã, em ăn thử xem hợp khẩu vị .”

 

“Nếu ăn quen, gọi món khác.”

 

“Cảm ơn Vân.”

 

Trác Mã đối với chuyện ăn uống thích nghi khá , chỉ là khuôn mặt luôn lộ vẻ khổ sở, chân mày cũng nhíu c.h.ặ.t.

 

Vân Trác chủ động hỏi:

 

“Trác Mã, xảy chuyện gì ?”

 

“Chẳng đây em từng , dân tộc Khôn đến ch-ết cũng rời khỏi đại trại ?”

 

Năm đó, lúc rời khỏi đại trại từng hỏi Trác Mã thế giới bên ngoài xem một chút , sẽ chăm sóc cô.

 

Lúc đó, Trác Mã chính là với rằng, dân tộc Khôn từ lúc sinh đến lúc ch-ết đều bao giờ rời khỏi đại trại.

 

“Là ba để em đến tìm đấy.”

 

Trác Mã .

 

“Ừm, thì chứ, tại ông để em đến tìm ?”

 

Vân Trác kiên nhẫn hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-605.html.]

“Trong núi sâu một đám lạ đến, hung thần ác sát, cứ tìm kiếm khắp nơi, dường như là đang tìm thứ gì đó.”

 

“Dân trại xảy xung đột với họ vài .”

 

“Ba em sợ chuyện càng lúc càng trầm trọng, thể cứu vãn nữa nên mới để em ngoài tìm giúp đỡ.”

 

“Có lạ tìm đến đại trại của các em ?”

 

Vân Trác gắp một miếng thức ăn cho Trác Mã, kỳ quái hỏi, “Đại trại của các em ẩn giấu trong một trận pháp tự nhiên ?”

 

“Họ tìm thấy bằng cách nào?”

 

Động tác ăn uống của Trác Mã khựng :

 

“Anh Vân, chuyện trận pháp tự nhiên ?”

 

“Em gái nghiên cứu về phương diện , cũng là em nhắc qua một hai câu nên mới đoán .”

 

“Thì , em gái thật lợi hại.”

 

Trác Mã chân thành khen ngợi.

 

Vân Trác nhận lời:

 

, em gái lợi hại.”

 

Sau đó, bắt đầu hỏi về chuyện của đại trại.

 

“Ba em với em những đó là phương nào ?”

 

“Còn nữa, lúc dân trại xung đột với họ chịu thiệt ?”

 

Trong ấn tượng của Vân Trác, ba của Trác Mã là một lợi hại, dân trại cũng đều thủ tồi, khả năng chịu thiệt khi đối đầu với khác là lớn.

 

nếu chịu thiệt thì Trác Mã ở đây .

 

Trác Mã gật đầu, chút vui :

 

“Bọn họ s-úng, s-úng săn trong trại đ-ánh .”

 

“Bây giờ đều trú ngụ trong trại ngoài nữa.”

 

, Vân, thể giúp em mua chút thu-ốc trị vết thương do s-úng b-ắn ?”

 

“Bác A Lập bọn họ b-ắn trúng chỗ hiểm, thu-ốc trong trại tuy hiệu quả thần kỳ nhưng ông đến giờ vẫn kh-ỏi h-ẳn.”

 

“Em mang chút thu-ốc ở bên ngoài về cho ông .”

 

Trác Mã .

 

“Được, đợi em ăn cơm xong, chúng tiệm Tiêu Dao để phối loại thu-ốc thương tích nhất.”

 

Vân Trác một mực hứa hẹn.

 

“Cảm ơn Vân.”

 

Trác Mã Vân Trác liền yên tâm, bắt đầu chuyên tâm ăn cơm.

 

Vân Trác gắp thức ăn cho Trác Mã, nghĩ đến vị trại chủ sáng suốt đó.

 

Anh luôn cảm thấy với tâm tính của vị đó, thể nào vì vài lạ mà mất chừng mực, còn đưa viên ngọc quý tay là Trác Mã rời khỏi đại trại.

 

Phải rằng Trác Mã từ nhỏ đến lớn đều từng rời khỏi đại trại, cô nhan sắc kiều diễm tâm tính đơn thuần, để Trác Mã lặn lội đường xa đến kinh thành tìm giúp đỡ.

 

Chuyện tự chút hợp thói thường .

 

nếu trại chủ thật sự bảo vệ Trác Mã nữa thì ?

 

Vậy thì, mấu chốt của vấn đề ở những lạ đang tìm kiếm thứ gì đó .

 

Ở phía đại trại thứ gì xứng đáng để thèm khát ?

 

Vân Trác nghĩ .

 

Thế là, chuyển ánh mắt sang Trác Mã đang ăn uống ngon lành.

 

“Anh Vân, em như gì?”

 

Trác Mã sờ sờ mặt , nghi ngờ mặt dính cơm.

 

Nhìn thấy phản ứng của Trác Mã, Vân Trác bật :

 

“Trên mặt em vết bẩn nào .”

 

“Anh đang nghĩ, ba em là một lợi hại như , nếu gặp chuyện thể giải quyết thì sẽ đưa em rời khỏi đại trại .”

 

 

Loading...