“Mà một sự tồn tại như , Vân Sênh mở rộng!”
Không mở rộng thêm vài , vài chục , mà là gấp mười , mở rộng hẳn gấp mười !
Đây là khái niệm gì?
Đây là mức độ mà viên Long Tổ xuất quân thể trực tiếp áp sát Nhật Bản, đè đầu cưỡi cổ bọn chúng mà đ-ánh!
“Vân Sênh……”
Phong Từ nhất thời nên gì cho .
Sau đó, đầu óc bỗng chốc mụ mị, đột nhiên hỏi một câu:
“Vân Sênh, em lợi hại như , còn cơ hội ?”
“Cái gì cơ?”
Phong Từ dứt lời hối hận ngay, ban đầu dự định sẽ tỏ tình ngày sinh nhật của Vân Sênh.
Địa điểm trang trí và lời tỏ tình đều nghĩ kỹ cả .
Không ngờ, lúc , thốt như !
Hay là?
Nhân lúc Vân Sênh kịp phản ứng, tùy tiện bừa cái gì đó để lấp l-iếm qua chuyện?
“Anh là, liệu em cảm thấy xứng với em ?”
Phong Từ thấy chính như .
Anh chút tự tát một cái, lời thể như !
“Cái gì mà xứng?”
Vân Sênh thắc mắc đầu Phong Từ.
Phong Từ thẳng phía , dám đối diện với ánh mắt của Vân Sênh:
“Thực , là chút tự ti, cảm thấy xứng với em.”
Vân Sênh cạn lời:
“Anh ý gì?
Muốn chia tay ?”
“Hả?”
Phong Từ đờ .
Không !
Sao Vân Sênh lôi chuyện chia tay đây?
Không mà, tại họ chia tay chứ?
Hai chữ chia tay bắt đầu từ đây?
Phong Từ cảm thấy sắp điên !
mà, nếu hiểu sai ý trong lời của Vân Sênh, chẳng chứng minh……
Phong Từ cẩn thận hỏi:
“Vân Sênh, ý của em là, hai chúng , là quan hệ đối tượng, đúng ?”
Vân Sênh:
……
“Chẳng bảo em đợi về ?”
“Là em hiểu lầm ?”
“Anh chỉ là thuận miệng thôi?”
“Không !”
Phong Từ lập tức lắc đầu:
“Em hiểu lầm , chính là ý đó!”
“Vân Sênh, chính là ý đó!”
Anh nhấn mạnh.
“Anh chỉ là cảm thấy như đủ chính thức, luôn tìm cơ hội để tỏ tình đàng hoàng.”
Nụ mặt Phong Từ dần lan rộng:
“Anh thấy thật ngốc quá, hi hi!”
“Anh cứ ngỡ, vẫn xác định danh phận cơ, hi hi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-595.html.]
Vân Sênh mấy nhã nhặn đảo mắt một cái:
“Nếu em bằng lòng, kẻ nào dám bắt em đợi về, em trực tiếp tống cổ về quê luôn !”
Phong Từ:
……
Đối tượng đúng là bá đạo, thích cực kỳ!
Vân Sênh như , Phong Từ đương nhiên thể rụt rè, nắm c.h.ặ.t lấy tay Vân Sênh.
Lúc , những lời học thuộc lòng để tỏ tình đó chẳng còn nhớ câu nào, chút kích động :
“Vân Sênh, sẽ dùng tất cả những gì để đối với em!”
“Anh sẽ đối với em cả đời!”
Vân Sênh thể cảm nhận khi Phong Từ lời là nghiêm túc.
Cô bao giờ cảm nhận sự nhiệt tình như từ một khác phái, cô khẽ rũ mắt, nhẹ nhàng gật đầu.
Khoảnh khắc , cô thực sự cảm động.
Sự cảm động khiến cô cũng quyết định sẽ đối xử thật với Phong Từ.
“Em cũng sẽ đối với .”
Vân Sênh trịnh trọng .
Sau đó, cô đổi giọng, :
“Chỉ là, nếu đổi ý định, thể thẳng với em.”
Suy nghĩ một chút, Vân Sênh vẫn quyết định rõ chuyện .
“Hợp thì tụ, hợp thì tan, em sẽ cưỡng cầu.”
“ mà, nếu để em phát hiện lừa em, thì em sẽ đ-ánh cho câm luôn!”
Cái miệng của đàn ông nếu dùng để lừa thì chẳng cần thiết giữ nữa!
Phong Từ:
……
Chẳng chút nguy cơ biến thành câm nào cả, căn bản thể đổi ý định mà lừa dối Vân Sênh , chỉ sợ Vân Sênh trúng khác thôi.
Vừa mới phát hiện đối tượng thừa nhận phận, kết quả là, đối tượng nghĩ đến chuyện đổi ý định và lừa dối cô .
Về điểm , Phong Từ vẫn chút áp lực.
Đây chính là ý em vẫn đủ , đủ để Vân Sênh yên tâm mà.
Chỉ là, cũng lúc đưa bất kỳ lời đảm bảo nào cũng đều là vô lực.
Muốn để Vân Sênh tin tưởng v-ĩnh vi-ễn sẽ đổi ý định, thì hãy dùng cả đời để đối với Vân Sênh, để yêu cô!
Nghĩ đến đây, Phong Từ liền mỉm đáp một tiếng .
Đường dài mới sức ngựa, tin rằng sẽ dần dần cho Vân Sênh đủ cảm giác an , để cô tin sự gắn bó dài lâu.
Tin việc nắm tay , mãi buông rời!
Hai vốn dĩ là quen, vả đều kiểu ủy mị, khi xác định quan hệ, tiếp tục bàn về chuyện mở rộng Long Tổ.
Phong Từ hỏi Vân Sênh lấy nhiều d.ư.ợ.c liệu quý giá như , nhưng cũng hỏi vấn đề mà lo lắng.
“Vân Sênh.”
Phong Từ trịnh trọng :
“Muốn d.ư.ợ.c hiệu như thu-ốc cường , d.ư.ợ.c liệu dùng để bào chế thu-ốc cường chắc chắn là cực kỳ quý hiếm.”
“Nếu như, là nếu như, em dùng hết tất cả các d.ư.ợ.c liệu quý hiếm , vạn nhất cần đến thì ?”
Nghe , trong mắt Vân Sênh thoáng hiện lên ý .
Phong Từ ở góc độ của cô mà suy nghĩ mới như .
Nếu , đối với Phong Từ mà , thành viên Long Tổ đương nhiên càng nhiều càng lợi cho nhà họ Phong .
“Yên tâm , em chừng mực mà.”
Giọng điệu Vân Sênh nhẹ nhàng.
Chín trăm viên thu-ốc cường , Vân Sênh xong .
Chỉ là, đó cô vẫn tìm cơ hội thích hợp để đưa .
Chẳng lẽ, cô trực tiếp tìm đến Phong Ký Dư với ông :
“Hi, chú Phong, chỗ cháu còn chín trăm viên thu-ốc cường nữa , chú ?”